Là ai chứ? Có thể khiến cô ấy thà để lỡ buổi biểu diễn, cũng phải rời đi như vậy.
Đôi con ngươi Lê Hiếu Nhật ngưng tụ lại, đứng lên, bình tĩnh mà nhìn xung quanh, người đi bộ và xe ở đây rất ít, so với người ở trên đường lớn thì không đáng kể gì, nếu mấy người đó đã theo suốt một đường đến đây.
Cũng chính là nói, rất có thể là kể từ sau khi Kiều Minh Anh ra ngoài thì đã theo đến đây rồi đưa cô đi.
Anh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại cho Lê Tiến Dũng vẫn còn ở lại hiện trường Thuỷ Tinh Quán.
Lê Hiếu Nhật lái xe về Thuỷ Tinh Quán, quả nhiên nhìn thấy Kiều Minh Anh đang nói chuyện cùng với Lục Cung Nghị ở cửa chính của Thuỷ Tinh Quán.
Lê Tiến Dũng hồi nãy có báo cáo, anh rời khỏi Thuỷ Tinh Quán chưa đến 5 phút thì Kiều Minh Anh đã ngồi xe Lục Cung Nghị về rồi.
Bàn tay siết chặt của anh khẽ thả lỏng ra một chút, đôi con ngươi đen nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang đứng trên bậc thang, định thần lại, nhấc chân đi về phía cô.
Kiều Minh Anh nửa đường tình cờ gặp được Lục Cung Nghị, đương nhiên trong xe của anh ta còn có Đỗ Lệ Na, bởi vì tắc đường nên đã chọn con đường nhỏ giống cô.
Chỉ là bọn họ may mắn hơn cô, vị trí của bọn họ có thể lái ra ngoài rồi đi vào con đường nhỏ, còn cô chỉ có thể đạp xe.
Đi xe đạp trong gió tuyết, không phải là một điều thoải mái.
“Chúng ta vào trong trước đi, bên ngoài lạnh quá.” Lục Cung Nghị đút hai tay vào túi áo khoác, trên cổ quàng một chiếc khăn dệt kim màu đỏ sậm, cả người nhìn trông rất ấm áp.
Kiều Minh Anh đang định trả lời được, thì ánh mắt đã bị Lê Hiếu Nhật từ bên dưới cầu thang đi lên thu hút: “Hiếu Nhật, sao anh lại từ chỗ đó đi tới vậy? Không phải anh tới sớm hơn em sao?”
Lê Hiếu Nhật đi tới trước mặt cô đứng im, nhìn chằm chằm vào cô vài giây, mới vươn tay ra phủi phủi những bông tuyết dính trên tóc trên khăn choàng của cô, ngay cả những nơi dễ bị bỏ qua nhất cũng bị anh quan sát thấy rồi.
Khuôn mặt nhỏ của Kiều Minh Anh có chút tái nhợt, có thể là bị thổi trong gió lạnh quá lâu, cả người trông như là đóng băng rồi vậy, cơ thể cũng không nhịn được mà run rẩy.
“Bên trong có sưởi, sao em không đi vào?” Ngón tay Lê Hiếu Nhật chạm nhẹ vào bờ má cô, nhẹ giọng trách cứ.
“À, em quên mất, đang chuẩn bị vào đây.” Kiều Minh Anh sững sờ một hồi, sau đó mềm mại mà nở ra một nụ cười.
Lê Hiếu Nhật khẽ gật đầu, sau đó quay đầu nhìn Lục Cung Nghị, trong đôi con ngươi đen láy sâu thẳm khiến người ta không đoán được suy nghĩ của anh, sâu thẳm hơn cả trước đây vài phần: “Lần này cảm ơn Tổng giám đốc Lục nhiều rồi.”
Lục Cung Nghị ở bên cạnh nhìn bọn họ tương tác qua lại, vốn muốn hỏi riêng Kiều Minh Anh xem bài báo hai ngày trước là thật hay là giả, nhưng bây giờ xem ra, không cần hỏi cũng biết đáp án rồi.
Bọn họ đã kết hôn rồi.
Điều này chắc chắn là tiếng sét giữa trời quang giáng lên người Lục Cung Nghị, quả nhiên anh ta vẫn quá trễ rồi, rõ ràng lúc ở nước Anh anh ta có cơ hội, nhưng anh ta lại để lỡ qua rồi.
Chính vì như vậy, cho nên mới lại đẩy Kiều Minh Anh đến trước mặt Lê Hiếu Nhật lần nữa.
Nụ cười của anh ta đột nhiên trở nên có chút bi thương, trong đôi con ngươi không nhìn thấy chút ấm áp nào, bàn tay đặt ở bên người anh ta siết chặt lại.
“Tổng giám đốc Lê cảm ơn quá dư thừa rồi, tôi làm mấy cái này vì Minh Anh cũng là lẽ dĩ nhiên thôi.” Sau đó, anh ta lại cười lên, ánh mắt nhìn Lê Hiếu Nhật có mang theo một ý tranh đấu nồng đậm.
Lê Hiếu Nhật làm gì mà không nghe ra được ý vị khiêu khích trong lời của anh ta cho được, màu sắc đôi con ngươi sẫm hơn vài phần, ý cười nơi khoé miệng càng sâu hơn: “Thân là chồng của Minh Anh, thay cô ấy cảm ơn cũng là nên làm thôi, Tổng giám đốc Lục không cần quá khách sáo.”
Lục Cung Nghị nhìn người đàn ông tràn đầy nguy hiểm và dục vọng chiếm hữu trước mặt, nở nụ cười như không cười.
Kiều Minh Anh vốn không biết tâm tư phức tạp trong bụng của bọn họ, chỉ cảm thấy Lục