Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 159: Hôn trộm cô (9)


trước sau

Tay ôm Lan San đột nhiên cứng lại, bên tai truyền đến giọng nói kiên định của anh: “Sẽ không, tôi sẽ không bao giờ hối hận, yêu em là chuyện chính xác nhất tôi đã làm."

Người Lan San run rẩy vài cái nhẹ đến không thể nhận ra, hốc mắt ửng đỏ lên, chua xót một trận.

Dưới đáy lòng cô yên lặng nói một câu: Minh Dạ, nếu đến cuối cùng tôi vẫn rơi vào tay anh, vậy thì yêu anh là chuyện dũng cảm nhất tôi đã làm.

.........

Ngày hôm sau, biệt thự nhà họ Lam, Lam Tu và Phương Lê sau ngày tân hôn ngọt ngào ngồi cùng một chỗ bàn bạc nên đi đâu hưởng tuần trăng mật.

Lam Vi Nhi ngồi ở đối diện bọn họ không biết suy nghĩ gì, ôm gối không nhúc nhích. Lam Tu kêu cô hai lần cũng chưa nghe thấy.

Hơn nửa buổi qua đi mới động một phát, lẩm bẩm: “Không biết bà Minh giờ đã nguôi giận chưa."

Tay Lam Tu lật tạp chí du lịch dừng một phen.

"Bà Minh xảy ra chuyện gì, ngày hôm qua anh còn định để cho Tiểu Lê làm quen cô ấy một phen, nhưng sao nửa đường cô đã đi, cả thằng nhóc Minh Dạ kia là không lên tiếng, gọi thì người đã không thấy tăm hơi."

Lam Vi Nhi nhìn Lam Tu làm ra vẻ thật kinh ngạc, thêm vào gương mặt búp bê của cô ta, có vẻ rất đáng yêu.

"Anh Tu, anh không biết sao, ngày hôm qua bà Minh đi một chuyến, nhưng vừa về đến áo khoác của cô không biết bị
ai ném trên mặt đất giẫm lên bẩn muốn chết, lại còn hắt rượu đỏ. Anh nói người ta có thể vui vẻ không? Việc này không khác gì trực tiếp đánh lên mặt người ta."

"Nhưng mà, bà Minh thấy là ngày vui của anh, không điều tra, sau khi xảy ra chuyện thì không tâm trạng tiếp tục ở lại, đương nhiên đã đi rồi."

Sắc mặt Lam Tu trầm xuống, những người mở tiệc chiêu đãi trong hôn lễ, phần lớn đều là những người trong giới thượng lưu thành phố A, những người quen hệ tốt với nhà họ Lam thật ra rất ít.

Tuy mặt ngoài đều có dáng vẻ con người, nhưng thật ra tốt xấu lẫn lộn, đấu đá thương trường, tranh đấu quan trường, thủ đoạn gì cũng có.

Nhưng Lam Tu tuyệt đối không nghĩ tới có người tại dám làm ra chuyện như vậy trên tiệc cưới của anh.

"Anh, em cảm thấy việc này anh nên nói với bà Minh một chút, mặc kệ thế nào cũng xảy ra trên địa bàn nhà chúng ta, tuy không phải chuyện lớn, nhưng nếu anh hỏi cũng không hỏi, có vẻ nhà chúng ta không lễ phép."

Lam Tu suy tư một hồi thì gật gật đầu: “Để anh và chị dâu em đi hưởng tuần trăng mật về, sẽ mời bà Minh ra ăn bữa cơm."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện