Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 220: Anh, sao anh có thể làm vậy 1


trước sau

Lan San nghiêm túc nhìn khuôn mặt Minh Dạ, lúc này mới phát hiện, hơn một tuần không thấy anh, thế nhưng anh đã gầy đi một vòng, hai mắt còn có hai quầng thâm nhàn nhạt, vừa nhìn qua đã biết nhiều ngày không được nghỉ ngơi tốt.

Lan San ôm lấy khuôn mặt anh, đau lòng nhẹ giọng nói: "Gầy."

Minh Dạ cười lớn, lộ ra hàm răng trắng, vui vẻ hợp lý nói: "Nghĩ muốn em."

Tay Lan San run một cái, người này thế nào lại không đứng đắn như vậy, mặc dù trước kia cô không thích tính tình lạnh như băng của anh lắm, nhưng là so với hiện tại tương phản quá lớn rồi đi.

"San San, hiện tại trong lòng em có tôi đúng không?"

Minh Dạ hôn lên cánh môi mềm mại của Lan San, chỉ nhẹ nhàng chạm môi, không hề mang theo một tia dục vọng.

Lan San ngượng ngùng một lúc, đẩy đẩy ngực Minh Dạ: "Biết còn hỏi."

"Tôi muốn nghe chính miệng em nói ra, San San, nói cho tôi nghe được không?" Minh Dạ vẫn không chịu bỏ qua, nhất định muốn cô phải nói câu kia ra.

"Anh ăn cơm chưa? Có đói bụng không?"

"Không cho chuyển đề tài, tôi phải nghe được lời nói thật lòng của em." 

Sắc mặt Minh Dạ hung hăng, cánh tay trói chặt Lan San, khiến cơ thể hai người dán sát, có chút quá mức ái muội.

Lan San trợn mắt xem thường, người này thật cố chấp. Quên đi, như ý anh muốn.

Lan San vươn hai tay vòng qua cổ Minh Dạ, cơ thể hoàn toàn dựa vào lồng ngực anh, mềm mại không xương, như có như không ma sát vào thân thể Minh Dạ, không cần nói cũng biết có bao nhiêu dụ hoặc.

Đôi mắt mắt quyến rũ
như tơ, cắn lên cằm Minh Dạ, giọng nói nhẹ nhàng, giống như làm nũng: “Đúng vậy, cậu chủ, trong lòng tôi có anh."

"Vậy còn anh, trong lòng anh tôi chiếm vị trí gì?"

Nói xong tay nhỏ xoa ngực bên trái Minh Dạ, còn không thành thật cởi bỏ một chiếc cúc áo, luồn tay đi vào, xoa nắn trên lồng ngực bóng loáng của Minh Dạ.

Thân mình Minh Dạ hơi run lên, nơi nào đó không chịu được trêu chọc này, hô hấp nháy mắt trở nên dồn dập, nhiệt độ cơ thể cũng không tự chủ được trở nên nóng rực.

Muốn đè lại cái tay đang gây sóng gió trước ngực, nhưng lại có chút luyến tiếc loại cảm giác tra tấn này.

Khàn giọng gầm nhẹ: "Em hỏi em trong lòng tôi chiếm vị trí gì, tất cả tim tôi đều là em, lấp đến tràn đầy, một khe hở nhỏ cũng không có, nếu em tiếp tục quyến rũ tôi, hiện tại tôi liền làm em."

Cô vậy mà dám hỏi anh như thế, không tin anh? Anh đã trúng độc Lan San rồi, hơn nữa còn là vô phương cứu chữa.

Editor: Mặc dù ở chương này tình cảm giữa Lan San - Minh Dạ đã có chuyển biến, nhưng sự ngăn cách giữa hai người họ vẫn còn rất nhiều, nên tạm thời mình vẫn chưa sửa xưng hô giữa hai người họ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện