Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Cô là n nh n của chúng tôi (2)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sáng sớm mùa thu mang theo cảm giác hơi lành lạnh, trong hẻm nhỏ vắng vẻ và lạnh lẽo, Nhiếp Nhiên đứng trong một buồng điện thoại công cộng.

Sau khi nhét một đồng tiền xu vào, cô nhanh chóng bấm một dãy số

Điện thoại đổ chuông hai tiếng đã có người nhấc máy, một giọng nói lạnh lùng vang lên kèm theo câu hỏi ngắn gọn: “Ai vậy?”

“Lệ Xuyên Lâm, tôi nói cho anh biết, tôi đã đợi nhiều ngày rồi đó, hiệu suất làm việc của Cục Cảnh sát các anh thật sự là quá kém!” Nhiếp Nhiên chất vấn anh ta với giọng không hài lòng.

đầu dây bên kia, Lệ Xuyên Lâm nghe thấy tiếng của Nhiếp Nhiên, trong giọng nói anh ta có một chút không nắm chắc: “Nhiếp Nhiên à? Sao cô không hẹn gặp mặt?”

Từ sau hôm đó, anh ta vẫn tìm cách liên lạc với cô, nhưng đáng tiếc đều bị cô dùng đủ mọi lý do để từ chối.

Giờ vất vả lắm cô mới gọi điện thoại tới, Lệ Xuyên Lâm đương nhiên sẽ không bỏ qua vấn đề này

Không biết vì sao trong lúc bọn họ không liên lạc với nhau, anh ta vẫn luôn không thể quên được ánh mắt lạnh lùng lúc cô đứng dưới ngọn đèn hôm ấy.

“Tôi gọi điện thoại để hỏi anh xem, tôi đã đợi anh lâu như vậy rồi, rốt cuộc anh đã giải mã được tài liệu đó chưa?” Chỉ một câu nói thôi mà sao cứ phải tốn sức, cố ý đòi gặp mặt như vậy chứ! Nhiếp Nhiên bĩu môi, thầm nhủ trong lòng

Huống chi gặp nhau bàn bạc nhiều thì càng dễ bị người ta theo dõi, chẳng lẽ anh ta còn không hiểu chuyện đơn giản như thế ư? ở đầu bên kia, khi Lệ Xuyên Lâm nghe nhắc đến tài liệu liền liếc nhìn về phía đội giải mã đã làm việc liên tục ba ngày ba đêm không hề chợp mắt thì tạm dừng vài giây, rồi nói: “Tổ giải mã còn đang làm việc đây.” “Ông anh à, nếu tổ giải mã của các anh không phá được thì có phải cả đời này tôi sẽ phải ở lại công ty của Lưu Chấn làm công đúng không?” Vừa nghe bọn họ vẫn chưa giải mã được, cơn tức của Nhiếp Nhiên lại bùng lên.

Đây là trò đùa sao, thể mà vẫn chưa giải mã ra được, đã vài ngày rồi còn gì, thời gian từ giờ đến thời điểm giao dịch của Hoắc Hoành và Lưu Chấn càng lúc càng ít, đợi thêm chút nữa thôi thì bọn họ cũng giao dịch xong rồi, mọi thứ đều sẽ thành xôi hỏng bỏng không, hoàn toàn uổng phí.

“Cô cứ kiên nhẫn thêm một chút.” Giọng nói của Lệ Xuyên Lâm lại vang lên

Đáng tiếc là Nhiếp Nhiên chỉ cười lạnh, “Tôi thì có kiên nhẫn, nhưng
chỉ sợ Lưu Chấn không kiên nhẫn nổi thôi.” “Sao lại như thế?” Lệ Xuyên Lâm nghe ra sự khác thường trong lời nói của cô, anh ta trầm giọng hỏi.

“Tuần tới người ta ký hợp đồng rồi, có lẽ ký xong sẽ bắt đầu giao dịch

Nếu các anh vẫn không giải mã, tìm ra được địa điểm, chờ bọn họ giao dịch xong rồi, vườn không nhà trống, tôi muốn xem các anh sẽ làm gì tiếp theo.” Sau khi nói xong, cô lại bổ sung thêm: “Đúng rồi, đến lúc đó, nhiệm vụ thất bại thì ngàn vạn lần đừng có đổ nguyên nhân lên đầu tôi.”

Lệ Xuyên Lâm nghe được câu nói cuối cùng này của cô, bàn tay cũng siết chặt thêm vài phần.

Anh ta biết, hiện giờ tài liệu này không chỉ là để bắt được một tập đoàn phạm tội nữa, mà còn một điều quan trọng hơn, đó chính là vận mệnh của Nhiếp Nhiên!

Cô có thể tiếp tục bước trên con đường này nữa hay không, tất cả đều phụ thuộc vào nhiệm vụ lần này

Cho dù anh ta biết Nhiếp Nhiên không thích quân đội, nhưng nếu cô ấy vì mình mà bị chặt đứt con đường này thì anh ta sẽ hối hận cả đời.

Bởi vì Lệ Xuyên Lâm chính là người cuốn cô vào tất cả những chuyện này, nên chắc chắn anh ta phải chịu trách nhiệm.

“Tôi sẽ bảo bọn họ phải nhanh chóng hơn nữa.” Lệ Xuyên Lâm lạnh giọng cam đoan với cô.

Nhiếp Nhiên không để tâm đến sự cam đoan của anh ta, chỉ lạnh lùng xát muối, “Cam đoan nhanh chóng thì có ích lợi gì chứ, mau tim mấy người có năng lực đi! Nhà nước nuôi các anh không phải để làm màu, trong thời khắc mấu chốt lại biến thành đồ trang sức hết cả.”

Lệ Xuyên Lâm tự biết mình không phải là đối thủ của cô khi đấu võ mồm, cũng không nói tiếp về chủ đề này nữa

“Cô hãy luôn chú ý tới hướng đi của bọn họ, lần sau gặp nhau thì kể lại tình huống cho tôi biết, nói chuyện qua điện thoại thế này.” Tạm dừng một chút, anh ta tiếp tục nói: “Không an toàn.” Nhưng Nhiếp Nhiên dường như không nghe ra chút không tự nhiên và chột dạ trong giọng nói của anh ta, cô đánh mắt nhìn khung cảnh xung quanh, đắc ý nói: “Yên tâm, buồng điện thoại mà tôi tìm rất kín đáo, không có camera xung quanh, cũng không có ai cả, có ma cũng chẳng tìm ra nổi ấy chứ.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện