Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

498: Giả Chết


trước sau


Ngoài ngàn dặm.

Vân Trân ngồi trên vách núi tới phát ngốc.

Mấy ngày trước, sư phụ nói với nàng, Triệu Húc đã phát hiện nữ thư kia.

Sau khi nhìn thấy ngọc bội trên nữ thi, hắn đã tin đó là nàng.

Hiện giờ, Triệu Húc đã mang tro cốt rời khỏi Giang Nam.

Tất cả đều theo kế hoạch của họ.

Vân Trân vốn nên cao hứng.

Bởi vì từ nay về sau, nàng thật sự đã được tự do.

Thoát khỏi thân phận trước kia, cùng tất cả trước kia, cáo biệt toàn bộ.

Không cần ở trước mặt những người khác khom lưng uốn gối, không cần nghe theo mệnh lệnh của Tô trắc phi làm ra những chuyện trái với lương tâm, không cần mỗi ngày lo lắng đề phòng, không cần ở Ninh Vương phủ phức tạp kia nghĩ xem phải làm sao mới có thể tiếp tục sống sót...!
Nàng có thể trở về làm chính mình.

Làm "Vân Trân" lúc ban đầu, chứ không phải nha hoàn "Trân Nhi" của Ninh Vương phủ.

Khi có được tự do, nàng lại phát hiện bản thân không vui vẻ như tưởng tượng.

"Vân cô nương, người nên trở về uống thuốc rồi."

Đúng lúc này, phía sau truyền tới giọng của nữ hài tử.

Vân Trân quay đầu, nhìn thấy một thiếu nữ diện mạo thanh tú cầm áo choàng đi về phía mình.

"Vân cô nương, sao tay người lạnh vậy?" Thiếu nữ vừa nói, vừa phủ thêm áo choàng cho nàng, "Nếu để thiếu chủ phát hiện, vậy Tiểu Thư lại bị mắng.

A, thiếu chủ..."
Tiểu Thư vừa nói xong, liền thấy người kia cách đó không xa.

Vân Trân quay đầu, nhìn thiếu niên hắc y đi tới.

Người nọ rất tuấn tú, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như hàn băng vạn thước.

Tiểu Thư vốn hoạt bát, ngay khi người nọ xuất hiện, lập tức theo quy củ.

"Ngươi đi trước đi." Người nọ phất tay.

Tiểu Thư được lệnh, vội lui xuống.

Lúc này, lại có một cơn gió thổi tới, thiếu niên hắc y giơ tay chỉnh lại áo choàng vừa rồi Tiểu Thu chưa mặc tốt cho Vân Trân.

"Thân thể ngươi thế nào rồi?" Thiếu niên hỏi.

"Đã tốt hơn không ít, đều nhờ những dược liệu ngươi tìm thay ta, Niên Sanh." Vân Trân nhìn thiếu niên trước mặt, nói.

Không sai, giờ phút này thiếu niên đứng trước mặt nàng, người được Tiểu Thư gọi là "Thiếu chủ" chính là bằng hữu Vân Trân quen

được khi còn ở Thượng Thanh biệt trang - Niên Sanh.


Hắn là Niên Sanh, lại không hoàn toàn là Niên Sanh.

Hiện tại, hắn là người của U Minh giáo trên giang hồ, cũng là thiếu chủ của Ma giáo mà mọi người gọi - Lệ Vô Ngân.

Về việc vì sao nàng lại đến U Minh giáo, vì sao Niên Sanh lại biến thành Lệ Vô Ngân...!
Tất cả còn phải kể từ thời điểm nàng rơi xuống nước tỉnh lại.

...!
Hôm ấy, nàng rơi xuống sông Lưu Tô.

Nước sông Lưu Tô tháng mười hai lạnh thấu xương.

Khi đó nàng bị thương trên lưng, miễn cưỡng không quá lâu liền hôn mê bất tỉnh.

Chờ nàng tỉnh lại, phát hiện bản thân đã được sư phụ cứu.

Nghe sư phụ kể, trước đó ông ấy ở Tây Nhung tìm được cách giải trừ tình nhân cổ, sau đó lại nhận thư của Triệu Húc, nói bọn họ hiện giờ đang ở Giang Nam.

Vì thế, sư phụ liền ra roi thúc ngựa chạy tới Giang Nam.

Nhưng vừa đến Giang Nam, liền nghe nói chuyện thích khách trên sông Lưu Tô, cũng biết Vân Trân rơi xuống nước không rõ tung tích.

Vì thế, ông từ bỏ tìm Triệu Húc, mà trực tiếp cưỡi ngựa, men theo bờ sông xuống hạ du tìm kiếm.

Cuối cùng, tìm được Vân Trân chết ngất bên bờ sông trước Triệu Húc.

...!
Sư phụ vốn định tìm một nơi chữa thương cho nàng trước.

Vừa lúc gặp được Niên Sanh làm việc gần đó.

Niên Sanh dẫn họ tới phân đàn của U Minh giáo, tránh sự tìm kiếm của Triệu Húc..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện