Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

918: Tên Điên


trước sau


Vân Trân hơi sửng sốt, gật đầu: "Vâng."
...!
Hai người tới nơi không có ai.

"Ngụy đại ca, huynh muốn nói gì với muội sao?" Vân Trân hỏi.

Chẳng lẽ là chuyện thích khách?
Ngay thời điểm Vân Trân hơi không tập trung, Ngụy Thư Tĩnh lên tiếng: "Ta muốn hỏi muội, muội có muốn rời khỏi hoàng cung không?"
"Sao cơ?" Vân Trân kinh ngạc nhìn y.

Ngụy Thư Tĩnh nhíu mày: "Rời xa hoàng cung, thậm chí rời khỏi Vân Hán Quốc.

Nếu muội đồng ý, ta lập tức đưa muội đi."
"Ngụy đại ca, có phải đã xảy ra chuyện gì không?" Vân Trân căng thẳng.

Nếu không phải xảy ra chuyện gì, Ngụy Thư Tĩnh sao có thể đưa ra kiến nghị như vậy?
Van Trân không khỏi lo lắng.

Bị nàng nhìn chằm chằm, ánh mắt Ngụy Thư Tĩnh thoáng hiện lên chút ưu thương.

"Ngụy đại ca?"
"Ta không sao." Rất nhanh, y đã bình tĩnh lại, "Ta chỉ lo cho muội.

Hoàng cung không thích hợp với muội.


Nếu một ngày nào đó muội muốn rời đi, muội có thể nói với ta."
"Muội biết rồi, đa tạ huynh."
Ngoại trừ cảm ơn, Vân Trân không biết nói gì nữa.

Thứ nàng nợ Ngụy Thư Tĩnh, đời này không thể nói rõ.

Nếu còn có kiếp sau...!
"Cố gắng bảo trọng." Ngụy Thư Tĩnh xoay người rời đi.

Vân Trân đứng dưới hành lang nhìn tấm lưng Ngụy Thư Tĩnh xa dần.

Không biết có phải ảo giác không, nàng cảm thấy Ngụy Thư Tĩnh lúc này rất cô đơn, giống như đây là lần cuối bọn họ gặp mặt.

Đột nhiên, khóe mắt hơi cay cay.

Bạch bạch bạch.

.

Bạn có biết trang truyện -- TRUМ truyen.

м E --
Đúng lúc này, phía sau truyền tới tiếng vỗ tay.


Vân Trân quay đầu, thấy Lưu Vân Bạch đi về phía mình.

"Có đôi khi ta thật không hiểu, vì sao người yêu thương ngươi như vậy ngươi lại không thích, cứ cố tình như thiêu thân lao đầu vào lửa, tự chịu diệt vong hả?" Lưu Vân Bạch thương tiếc nhìn nàng.

Vân Trân nhìn hắn chằm chằm, không trả lời.

"Sao vậy? Lại chọc giận ngươi à?" Lưu Vân Bạch nhướng mày.

"Ta nghĩ mình không nhất thiết phải trả lời ngươi." Vân Trân lạnh lùng nói


"Ha!" Lưu Vân Bạch khẽ cười, "Sao đến chỗ bổn điện hạ lại xưng ta gọi ngươi, còn ở trước mặt ai kia thì xưng nô tỳ gọi điện hạ thế hả? Chẳng lẽ ngươi cũng hiểu chúng ta mới cùng một loại ngươi?"
"Vậy ngươi là người sao?"
Vân Trân vừa dứt lời, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Nụ cười trên mặt Lưu Vân Bạch không biết đã biến mất từ lúc nào.

Không cười, Lưu Vân Bạch như vong linh quỷ lệ từ địa ngục tới, khiến người ta rét run.

"Ha ha ha..."
Bỗng dưng, Lưu Vân Bạch cười, cười to.

"Ngươi nói không sai." Hắn chỉ vào nàng, trên mặt cười to, nhưng đôi mắt liễm diễm đào hoa lại như cánh đồng tuyết, "Ta đúng là không phải người! Ta không phải sớm đã nói với ngươi rồi sao? Ta là vong hồn từ địa ngục trở về báo thù! Mà ngươi, giống hệt ta! Dù ngươi có thừa nhận hay không, chúng ta vẫn là đồng loại.

Chúng ta đều là quỷ!"
Chữ "quỷ" kia, hắn nhấn mạnh.

Gương mặt yêu nghiệt kia giờ phút này đã hoàn toàn trở nên điên cuồng.

Hắn dám thể hiện bộ mặt này với nàng, giống như muốn nói hắn không sợ nàng, hắn hoàn toàn không sợ nàng, cho dù nàng biết, hắn cũng không sợ nàng.

"Tên điên!" Vân Trân nghiến răng..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện