Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

919: Dấu Vết Trên Cổ


trước sau


Nói xong, nàng liền muốn xoay người bỏ đi.

Nhưng khoảnh khắc đó, cánh tay đột nhiên bị giữ lại, "bịch" tiếng, cả người nàng bị đè vào vách tường phía sau.

"Ngươi..."
Không đợi Vân Trân nói hết, Lưu Vân Bạch đã cắn nàng một cái.

"Buông ra...!Lưu...!Manh..." Vân Trân giãy giụa.

Lưu Vân Bạch giống như điên thật rồi, một đường đi xuống, cắn lên cổ nàng.

Vân Trân đau đến hít sâu một hơi, cắn răng, dùng hết sức nâng chân đá vào nửa dưới của hắn.

Lưu Vân Bạch không ngờ nàng đến lúc này vẫn có thể phản kháng, mới không chủ ý, bản thân liền trúng chiêu.

Hắn đau đến mức gầm lên một tiếng, đẩy Vân Trân ra.

Vân Trân ngã xuống đất, dựa lưng vào vách tường, trừng mắt nhìn Lưu Vân Bạch.

"Ngươi!" Lưu Vân Bạch vốn định mắng nàng, nhưng bỗng đối diện với đôi mắt hung ác kia.

Trong trí nhớ của hắn, nữ nhân này xưa nay luôn nhẫn nhịn, rất ít khi để lộ ánh mắt của một con sói bị chọc giận.


Không biết vì sao, nàng càng dùng ánh mắt hung ác này nhìn hắn, hắn lại càng hưng phấn, trong người như có dòng điện chạy từ đầu đến chân, thoải mái nói không nên lời.

Bị Lưu Vân Bạch nhìn chằm chằm, Vân Trân không khỏi rùng mình.

...!
Nàng quay về Hoa Thanh Cung.

Đầu tiên là tới chỗ Phúc Hỉ công công báo một tiếng.

Phúc Hỉ công công nói nàng cứu giá có công, bệ hạ cho nàng nghỉ ngơi mấy ngày, không cần vội vã làm việc, đồng thời còn ban thưởng rất nhiều thứ, tất cả đều đưa tới phòng của nàng.

Vân Trân cảm tạ Phúc Hỉ công công, sau đó về phòng.

Trong lúc đó có gặp mấy cung nữ thái giám ở Hoa Thanh Anh, ánh mắt bọn họ nhìn nàng đều hơi khác.

Nhưng tâm trạng Vân Trân lúc này rất loạn, nàng đã không còn tỉnh táo để tự hỏi ý nghĩa của những ánh mắt kia.

Chờ về phòng, đặt đồ xuống, Tử Thị chống quải trượng tập tễnh đi tới.

"Cẩn thận một chút." Vân Trân duỗi tay đỡ nàng vào.

"Ngươi cuối cùng cũng về rồi." Tử Thị ngồi xuống, nói, "Chuyện

ở Quốc Thọ Viên ta đã nghe nói."

"Khiến ngươi lo lắng."
Kế tiếp, Vân Trân bắt mạch cho Tử Thị.

Trong khoảng thời gian nàng ở đây, Tử Thị vẫn uống thuốc theo phương thuốc của nàng đều đặn, khôi phục rất khá.

Nếu không có sự cố, có lẽ sẽ khôi phục sớm hơn dự kiến ban đầu của họ.

...!
Vân Trân bắt mạch cho Tử Thị, phát hiện vết thương trên người mình hình như chảy máu.

Có lẽ do khi nãy tránh Lưu Vân Bạch, miệng vết thương nứt ra.

"Ngươi mau cởi ra, ta thay thuốc cho ngươi." Tử Thị thấy thế, vội nói.

"Ừ."
Vân Trân gật đầu, không hề cố kỵ, cởi bỏ nút thắt.

Nhưng nàng vừa cởi áo được một nửa, đột nhiên phát hiện Tử Thị dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình chằm chằm.

Vân Trân ngây ra một lúc, theo bản năng che cổ lại, toàn thân cứng đờ.

Nàng quên mất trên cổ còn dấu vết Lưu Vân Bạch để lại.

Vị trí đó, dấu vết đó dễ khiến người ta hiểu lầm.

Thời điểm đi gặp Phúc Hỉ công công, xiêm y nàng chỉnh tề, dọc đường cũng rất chú ý, vừa rồi bắt mạch cho Tử Thị xong, phát hiện vết thương trước ngực đổ máu, nàng lập tức quên mất.

"Không phải như ngươi nghĩ đâu."
Nói xong, nàng phát hiện càng giải thích bản thân càng khó xử..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện