•••
Sau khi bắn xong, Diệp Ly cũng không có đứng dậy, liền đè ở trên người Nữu Thư Thụy.
Mãi cho đến trời tối, âm đ*o dần dần chết lặng, Nữu Thư Thụy thậm chí đã không thể cảm thụ được bất cứ khoái cảm nào nữa.
Nhưng cũng tính nhờ họa được phúc, đại não dần dần thanh tỉnh.
Cô nhìn chằm chằm bóng đêm ngoài cửa sổ, bắt đầu tự hỏi.
Theo thời gian trôi đi, thời gian bắn tình của Diệp Ly càng ngày càng ngắn.
Nhưng hắn giống như là không biết mệt mỏi, ở trên lưng Nữu Thư Thụy hôn một cái lại một cái.
Rốt cuộc không biết qua bao lâu, hắn mới chậm rãi tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Thân mình bỗng nhiên cứng đờ, phảng phất bị người câu lấy phách, không dám nhúc nhích.
Trong mắt Nữu Thư Thụy một mảnh thanh minh, là từ khi nào, cô không cảm nhận được hắn ở trong cơ thể cô sao?
Vì cái gì liền tính đem cô giam cầm bên người, điên cuồng mà làm, cô cũng vẫn là một bộ dáng thất thần? Bộ dáng gió êm sóng lặng của cô phảng phất trào phúng hắn, châm biếm hắn.
Nhìn xem, liền tính mày nỗ lực như thế nào, cô ấy cũng không dao động.
Mày làm như vậy lại có cái gì ý nghĩa đâu? Từ bỏ đi.
Hắn không nghĩ nhìn thấy bộ dạng này của cô, hắn muốn nhìn thấy cô vì hắn mà trầm luân.
Không chỉ trong thân thể, trong mắt, trong lòng, đều phải có hắn.
Hai mắt lại bắt đầu nóng lên, ngay cả hô hấp đều bắt đầu nghẹn ngào, hắn vừa muốn khóc.
Mỗi lúc như này, trong đầu đều sẽ phát ra âm thanh mơ hồ, rồi lại leng keng một tiếng trở nên rõ ràng.
Không cho phép khóc, Diệp Ly.
Khóc, chúng ta liền kém một bậc.
Khóc… Chúng ta liền thua……
Diệp Ly ngước mặt lên, liều mạng áp xuống lệ ý, càng thêm dùng sức mà ôm chặt cô, dương v*t một chút một chút đâm vào trong cơ thể cô.
Tư thế làm từ phía sau làm gậy th*t khó tiến vào, Diệp Ly cắn răng, không ngừng dùng sức, mạnh mẽ đi vào.
Nữu Thư Thụy nhíu mày, kỳ thật cửa huyệt đã đủ ướt, dương v*t tiến vào sẽ không làm cô đau đớn.
Làm cô cảm thấy không đúng là phía sau bỗng nhiên trở nên càng thêm nóng bỏng.
Cô nhạy bén mà nhận thấy, lao lực mà vươn tay về phía sau, vỗ vỗ hắn.
“Diệp Ly, nhấc lên một chút.”
“Không dậy nổi.” Giọng nói áp lực khắc chế truyền đến.
Nữu Thư Thụy liền nói: “Cho em nhìn anh.”
Thân hình phía trên cô cứng đờ, dừng lại.
Sau một lúc lâu, Diệp Ly mới ngồi dậy, liền chặt chẽ dán sát tư thế giúp nàng trở mình.
Vừa chuyển lại đây, Nữu Thư Thụy liền biết chính mình đoán đúng rồi.
Nàng giơ tay sờ sờ nam nhân vốn là giống như thiếu niên khuôn mặt, vào giờ phút này, bởi vì hốc mắt đỏ bừng, làm hắn thoạt nhìn yếu ớt cực kỳ.
Diệp Ly cắn môi, phảng phất cùng cô đối diện, một động tác đơn giản đều yêu cầu tiêu phí sức lực toàn thân mới có thể làm được.
Tựa như một đứa bé hiểu chuyện, rõ ràng còn ở độ tuổi thích khóc, lại quật cường không chịu khóc, muốn chứng minh cho người lớn thấy chính mình trưởng thành.
Hoặc là nói, ở dưới sự dạy dỗ của người lớn, nỗ lực áp xuống cảm xúc chính mình.
Nữu Thư Thụy thở dài, vòng tay ôm cổ hắn.
Lúc này cô kỳ thật một chút sức lực đều không có, nhưng nam nhân lại như là bị một lực lớn túm lại, đột nhiên đè ở trên người cô.
Cả khuôn mặt chôn ở hõm vai, cũng không sợ thiếu oxy, hít thở không thông, liền như vậy gắt gao đè nặng, vẫn không nhúc nhích.
Nữu Thư Thụy giơ tay ở trên lưng hắn nhẹ nhàng vỗ.
“Muốn khóc liền khóc, không cần chịu đựng.”
Những lời này giống như là mở ra nút thắt trong lòng Diệp Ly, trong nháy mắt, nam nhân trên người xương sống cong lại, run rẩy khóc.
Nước mắt nóng bỏng chảy xuống trên vai trái cùng cổ của Nữu Thư Thụy, lại thuận thế đi xuống, làm ướt tảng lớn khăn trải giường.
Hắn khóc thật áp lực, cơ hồ không phát ra bất luận âm thanh nào.
Nghe tiếng hít thở thô nặng bên tai, trong đầu thậm chí tự động miêu tả hình ảnh hắn khóc thút thít, gắt gao cắn chặt răng.
Cô không nói gì mà thừa nhận nước mắt của hắn, tay như cũ ở ở sau lưng hắn vỗ về.
Mặc dù tư thế này đè nặng lên cơ thể cô rất khó chịu, cũng kiên nhẫn mà chờ hắn khóc xong.
Cô biết, chỉ có như vậy, cô mới có khả năng từ trong nhà tù của hắn thoát ra.
Hắn cũng mới có khả năng nguyện ý đem nội tâm chính mình chân thật lộ ra, mà không phải đem một đống lớn nhìn như kiên cường thả mang thứ khôi giáp chồng chất ở trên người.
Hồi lâu, Diệp Ly mới khàn khàn lên tiếng: “Nữu Nữu, thực xin lỗi…… Anh không bao giờ như vậy nữa, em không cần vứt bỏ anh được không? Em không cần đi, không cần đem anh ném cho người khác, đừng lại lần nữa bỏ anh đi…… Anh sẽ chết, anh thật sự sẽ chết……”
“Được.” Nữu Thư Thụy nhẹ giọng dỗ dành: “Thực xin lỗi, em sẽ không đem anh đưa cho người khác.
Chờ chút nữa em liền gọi thầy em nói không anh không thể qua bên thầy em được không?”
“Được.” Hắn hít hít mũi, lại bổ sung thêm một câu:
“Anh gọi giúp em.”
Nữu Thư Thụy: “……”
Được rồi, Nữu Thư Thụy ở trong lòng yên lặng nói.
Rốt cuộc xảy ra việc này, Diệp Ly không rời đi cô là một chuyện, những người khác đại khái cũng không dám dễ dàng tiếp nhận hắn là một chuyện.
Bàn cờ này không biết Diệp Ly là tính toán tỉ mỉ, vẫn là đánh bậy đánh bạ, thế nhưng thật làm Nữu Thư Thụy trong một chốc, một lát vô pháp rời đi hắn.
Vô luận là từ góc độ công tác hay là góc độ sinh hoạt.
Thấy cảm xúc Diệp Ly chuyển biến tốt đẹp một chút, Nữu Thư Thụy liền lại lần nữa vỗ vỗ hắn nói: “Ngồi dậy, em thở không nổi.”
Lần này Diệp Ly thực nghe lời, Nữu Thư Thụy mới vừa hít vào một hơi thật sâu, đã bị hắn bóp eo nhắc lên, phía sau lưng đè ở trên gối đầu, biến thành tư thế nửa nằm.
Ở dưới ánh mắt Nữu Thư Thụy, Diệp Ly hướng cô cười cười.
Đôi mắt còn ướt dầm dề, đôi mi dài bị nước mắt làm ướt, trở nên càng rõ ràng, lúc hắn chớp mắt tựa như một con bướm đang khiêu vũ.
Tứ chi Diệp Ly chống thân thể, quỳ bò ở trên người cô, chậm rãi tới gần, giơ tay nâng mặt cô, hôn trên mắt trái cô.
Nụ hôn này thật dịu dàng như chứa cả tấm lòng của hắn, thành kính như cô là trân bảo.
Đang lúc Nữu Thư Thụy cho rằng hắn muốn biến trở về bộ dáng bình thường, Diệp Ly lại chậm rãi vươn đầu lưỡi một chút một chút liếm nốt ruồi đỏ.
Hắn liếm đến cô tưởng chừng nốt rồi cô biến mất, đầu lưỡi lại vẫn như cũ không có thu hồi mà là kề sát gương mặt cô đi xuống hôn khóe miệng cô.
Nữu Thư Thụy mở mắt ra, thấy hắn hai mắt si mê, hôn môi cô.
Trong lòng có cảm giác khó lòng giải thích.
Mặc dù Nữu Thư Thụy vẫn luôn biết hắn có bệnh tâm lý, cũng chưa bao giờ đối đãi hắn giống người không bình thường.
Ở trong mắt cô, bọn họ chỉ là sinh bệnh mà thôi.
Nhưng giờ phút này Diệp Ly cực kỳ giống tạm thời thu liễm hơi thở mãnh thú, quái đản của hắn.
Đôi môi xinh đẹp khẽ nhếch, cái lưỡi hồng nhuận linh hoạt, hơi thở cực nóng bỏng, phảng phất là muốn ở trên người cô hoàn toàn lưu lại hơi thở thuộc về chính mình mới bằng lòng bỏ qua.
Nữu Thư Thụy bất động thanh sắc mà đánh giá, một hồi lâu cũng không biết có nên hay không lên tiếng đánh gãy hắn.
Nhưng chờ đợi cũng không có nghênh đón kết thúc, chỉ chờ đến khi Diệp Ly chậm rãi đi xuống, cuối cùng ngã vào trong lòng ngực cô, đầu lưỡi liếm nước mắt hắn còn đọng trên vai cô.
Nữu Thư Thụy đành phải lên tiếng: “Diệp Ly, em đói bụng.”
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, đôi mắt liên tục chớp chớp, như là có chút kỳ quái trời như thế nào liền tối rồi.
Sau đó bò lên trên, lại lần nữa tách ra chân cô, nhận thấy được cô