Tiêu Lỗi yêu thương nhè nhẹ hôn lên từng điểm trên gương mặt nàng. Cái trán trơn bóng, sống mũi nhỏ xinh, hai má bánh bao mềm mịn, và cả đôi môi béo mập nhỏ hồng hào kia nữa...Hắn một chút đều không muốn buông tha nàng cả. Chấp niệm cùng người mười mấy năm trời, bảo hắn buông ư...
Hắn làm không được.
Ma cũng không sao, người chả là vấn đề. Miễn là bọn họ ở bên nhau, dù nàng trong dáng vẻ nào hắn cũng cam lòng...
Mấy ai ngờ, một bậc đế vương vốn luôn sát phạt trên chiến trường, lại có một mặt si tình tới vậy...
Đau lòng sờ đến vết bớt xanh trên má nàng, Tiêu Lỗi không nhịn được tiếc thương cho mĩ nhân. Ánh mắt hắn nổi lên một vẻ u ám tận cùng, khép mi che đi cái nhìn tăm tối đó. Lúc nhìn lại người ngủ trong lòng, chỉ còn lại vô hạn yêu chiều, sủng nịnh. Khi đối diện với nàng ấy, Tiêu Lỗi không muốn để lộ ra một chút bản chất xấu xa của mình. Nàng, chỉ nên thấy những điều tốt đẹp từ hắn ta thôi, không phải sao?
Hề nhi, đợi nàng tỉnh dậy rồi...
Chúng ta sẽ...
...
"Thái hậu nương nương, thống lĩnh hội ám vệ đã cầu kiến hoàng thượng gấp. Ngài đã dời đi được một nén hương rồi ạ." Một tên thái giám già tay cầm phất trần ngoan ngoãn tâu đi đến gần, cung kính bẩm với Phạm thị. Đây là nội thị tổng quản của Thọ Hy cung, cũng có tuổi phết rồi. Ông ta có một tên đệ tử nhỏ luôn bám đuôi mình...
Thái hậu đang nhắm mắt ngồi thiền, chỉ ỡm ờ gật đầu cái chứng tỏ bà có lắng nghe. Sau khi quan thái giám dời đi, Phạm thị mới mở mắt ra, hỏi Phùng ma ma đứng sau lưng mình: "Ma ma, hoàng thượng bảo gì khi nghe xong những lời Mộc Trản nói?"
"Dạ, thưa nương nương. Bệ hạ chỉ nói là sẽ chú trọng gấp vào vấn đề này ạ." Vừa nãy khi hoàng thượng dời khỏi Thọ Hy cung, dường như đã sớm biết tin tức mà Mộc Trản báo về.
"Thế thì được rồi. Gọi thêm người vào đây đấm bóp cho ai gia cái. Dạo này thân thể có chút nhức nhối. Hẳn là do ai gia tuổi già rồi."
Phùng Xuyến khẽ mỉm cười: "Thái hậu nương nương, người vẫn trẻ đẹp xuân sắc như năm xưa đấy ạ. Để khi nào thần ra Sắc Hành quán, mua một số thang thuốc bổ dưỡng bồi bổ thêm cho phượng thể người."
Phụ nữ mà, chẳng ai muốn mình phải già đi đầy xấu xí cả.
Tuy điều này chính là lẽ tất nhiên, phương pháp vận hành của thời gian.
...
Dưỡng Tâm điện, bên trong Ngự thư phòng.
Tiêu Lỗi mặc hoàng bào hình vân rồng kim sắc đẹp đến chói mắt. Đây không phải bộ thiết triều buổi sáng. Hắn ta im lặng ngồi trên long án phê duyệt tấu chương. Bao nhiêu chuyện dồn dập vào óc, cộng thêm mấy bản tấu vớ va vớ vẩn này nữa. Quả thật cứ như đang trêu ngươi hắn vậy.
Càng đọc tấu chương, Tiêu Lỗi càng khó thở. Mấy tên quan viên cả ngày lúc nào cũng đi kiếm chuyện. Đều bị hắn giận dữ lần lượt ném từng tên từng tên liệt vào danh sách đen.
Tiền đại tổng quản đứng trong góc phòng, nhận thấy tâm trạng của quân hôm nay đặc biệt không tốt. Gã liền hận không thể nhét đầu vào cổ áo trốn đi, cố gắng giảm thấp sự tồn tại của chính mình.
Khi phê