Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

ngăn cản em trai nam chính hủy diệt thế giới (5).


trước sau



Đau não thiệt!

Chị gái nhỏ Đường Khả này đem lòng thích một người.

Thậm chí cô ấy còn vì hắn ta mà lỡ dở thanh xuân. Đoạn này mới khổ này! Thích ai không thích mà cứ phải là nam phụ.

Quên nói thêm, tên này là một nam phụ si tình khác. Hắn ta lớn hơn nữ chính một tuổi, là trúc mã đại nhân của cô ta, tên là Trần Tích.

À, vẫn còn. Như kịch bản nói qua thì nữ chính học rất giỏi. Trường cấp ba cô ta học chính là trường quý tộc Thành Yến. Tuy nhà nghèo nhưng Như Mạt được cấp học bổng, tính cách lại dịu dàng nên số người theo đuổi cô ta rất nhiều.

Đường Khả học cùng lớp với nữ chính đại nhân. Cô ấy đã đi tỏ tình với tên trúc mã kia. Kết quả khỏi nói, tất nhiên là bị từ chối rồi. Kể cả cô ấy có xinh đẹp đến mấy chưa chắc đã đấu được với vòng hào quang của nữ chính nha. Chưa kể là hôm đó, Đường Khả bị xúi dại nên ăn mặc có chút...khó tả. Đứng cạnh so sánh với Như Mạt lại càng thêm xấu xí.

Là một thương nhân thời không, nhiệm vụ của Tịnh Hề là thỏa mãn yêu cầu của khách hàng.


Nhưng yêu cầu của Đường Khả là gì?Tỏ tình với Trần Tích thành công?

Cô không chắc đâu. Chuột nhỏ nói hào quang của nữ chính siêu trâu bò. Chỉ sợ dù có cô ra mặt giúp chưa chắc đã ổn.

Có cách rồi!

Ừm, còn bốn ngày nữa là Đường Khả tỏ tình.

Nhiệm vụ! Ta tới đây!

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Trường cấp ba quý tộc Thành Yến.

Bây giờ đã là giờ tan học, các học sinh đang vác cặp ra cổng. Đây là trường quý tộc, những người học ở đây không phải con nhà giàu thì cũng là các cậu ấm cô chiêu, chỉ có ít thành phần không ngừng phấn đấu mới nhận được học bổng như nữ chính đại nhân hay trúc mã kia của cô ta.

Đường Khả đứng trên vỉa hè, mắt cô không ngừng liếc nhìn về một hướng. Hai gò má đỏ ửng lên.

Hôm nay nam thần thật đẹp trai. Cô đã hạ quyết tâm rồi. Mấy ngày sau nhất định phải tỏ tình với nam thần.

Đường Khả thấy tài xế đến đón mình, cô tiếc nuối dời ánh mắt đi, bước vào xe.

Về đến nhà, cô vội thả lỏng nằm trên giường, nào ngờ phát hiện có cái gì đó bên gối. Cô ngờ vực cầm lên, là một tấm danh thiếp. Danh thiếp màu tím nhạt thiết kế rất đẹp, cạnh viền là hoa văn tinh xảo in chìm. Từng nét chữ nắn nót ghi: "Vạn sự dễ thành, nhớ tới ta".

Đây là cái gì vậy?

Là ai nhét thứ này vào phòng cô chứ??


Tuy nghĩ vậy nhưng Đường Khả không có vứt nó đi mà chỉ ném vào ngăn kéo tủ. Cái này là năng lực dụ khách của tấm danh thiếp đó. Một khi ngươi nhìn thấy nó rồi sẽ luôn suy nghĩ, tin cậy về điều mà trong đó ghi.

" Vạn sự dễ thành, nhớ tới ta".

Nhưng "ta" là ai????

Cho đến lúc nhắm mắt

ngủ, cô vẫn luôn tò mò về tấm danh thiếp....

Đường Khả ngơ ngác nhìn xung quanh, có chút hoang mang. Đây đâu phải phòng cô? Rõ ràng chỉ vừa mới nhắm mắt, sao cô đã ở đây rồi? Căn phòng này treo rất nhiều chuông gió kêu leng keng, hoa văn trên tường...

Giống y hệt tấm danh thiếp kia!!!

\[ Chào mừng khách hàng đến với văn phòng giao dịch.\] Thanh âm vui vẻ vang lên. Một nhóc người máy xuất hiện, nó làm ra tư thế mời đầy vẻ cung kính.

"Chị gái nhỏ, đừng để ý tới nó nha." Tịnh Hề ngồi trên ghế, nở nụ cười siêu ngọt, hai tay nhỏ chống cằm, cặp má bánh bao mềm mềm. Cô nhóc mặc bộ đồ ngủ in hoạt hình. Cả người lộ rõ vẻ " Ta siêu manh".

Đường Khả: "Em là...?"

Tịnh Hề giơ tay lên, trong bàn tay cô xuất hiện tấm danh thiếp kia, cô nhóc nói: "Chị gái nhỏ ơi! Chị ngồi vào đây đi."

Đường •chị gái nhỏ• Khả lẳng lặng ngồi vào ghế. Lúc này, Tịnh Hề mới hài lòng cười, cô nhóc bắt đầu giải thích: " Chào chị, em là một thương nhân thời không. Chị là khách hàng được chọn. Nhiệm vụ của em là giúp chị có một cuộc sống...ừm, dễ dàng hơn đó. Chị có việc gì cần em làm cứ việc nói, chớ ngại ngùng nha."

Đường Khả nghe cô nhóc trước mặt luyên thuyên, kì quái là cô thực sự tin tưởng. Không thể trách là cô dễ bị lừa được, đây chính là năng lực riêng của thương nhân thời không.

Đường Khả e lệ cười nói: "Ba ngày nữa chị định tỏ tình với nam thần. Em giúp chị nhé?"

Tịnh Hề: "......" Chị gái nhỏ quả nhiên muốn tìm đường chết.

Không sao! Ta đã có cách rồi. Trước cứ đồng ý đã.


" Em có thể giúp chị! Ngày mai em sẽ đến trường học tìm chị."

Đường Khả chưa kịp nói gì, tràng cảnh xung quanh bỗng thay đổi. Đâu còn căn phòng đầy chuông gió, đâu còn cô nhóc đáng yêu kia. Mọi thứ tựa như giấc mộng vậy. Trời đã sáng từ khi nào....

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tại cổng trường cấp ba quý tộc Thành Yến.

Hôm nay Đường Khả nói với tài xế riêng là ông không cần đón sớm, sau giờ học cô muốn đi mua sắm với bạn cùng lớp.

Nhưng mà... cô nhóc đêm qua không có nói rõ sẽ tìm tới cô khi nào?

Lúc đầu Đường Khả chỉ nghĩ đó là một giấc mộng cho đến khi cô thấy tấm danh thiếp kia bên gối lần nữa.

Giờ cô tin thật rồi.

Cô nhóc đáng yêu đó sẽ giúp cô.

Đường Khả đeo balo, mặc đồng phục, đứng trước cổng trường. Cô ngó ngang ngó dọc xem cô nhóc có tới không? Đáng lẽ cô nên hỏi kĩ hơn về vấn đề thời gian, phương thức gặp mặt mới đúng á.





trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện