Cuộc Ly Hôn Hoàn Mỹ

Diệp Hoài rốt cuộc thích mình ở điểm nào kia chứ...


trước sau

Đêm Tất Niên hôm ấy, Viên Tinh Châu sau khi kết thúc biểu diễn liền đi thẳng đến khách sạn ở sân bay.

"Đêm nay không kịp, chị đặt vé cho cậu chuyến sớm nhất ngày mai, lúc bảy giờ rưỡi." Lý Nguyên xin đoàn phim cho cậu nghỉ phép hai ngày, lái xe đưa cậu đến sân bay, lại thương lượng: "Cậu cũng phải mang theo hai người trợ lý, về sau lịch hoạt động càng lúc càng nhiều, một mình cậu lo liệu không hết quá nhiều việc."

Viên Tinh Châu trước đó vẫn luôn đóng phim, từ lúc vào đoàn bàn phim cơ bản sẽ không xin nghỉ, do vậy chưa từng suy xét đến chuyện thuê trợ lý.

Nhưng hiện tại cậu có nhiều hơn một tầng thân phận, chỉ riêng hai lần tham gia chương trình đợt này cũng đã rõ ràng bận rộn hơn rất nhiều, ngẫu nhiên có việc muốn hỏi, cũng tìm không được người liên hệ. Đây vẫn là trong tình huống mà Lý Nguyên có mặt, Viên Tinh Châu biết dưới tay chị không chỉ một vị nghệ sĩ là mình, nếu muốn thuận tiện, đích thực là cần phải có một nhóm người ở bên cạnh hỗ trợ chăm lo công việc.

"Tiền lương cho trợ lý trả bao nhiêu thì phù hợp ạ?" Viên Tinh Châu rối rắm, "Em sợ trả thấp người ta không bằng lòng, trả cao thì em lại... lại tiếc của."

Nói đến đoạn sau, ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng.

"Quả thật tiếc đứt từng khúc ruột, dù sao đi chăng nữa một năm cũng phải bốn năm vạn cơ mà, mua túi xách còn có thể mua hai cái." Lý Nguyên cười nói, "Thế nhưng không tuyển thì không phù hợp với tình hình thực tế, về sau lịch trình của cậu bận rộn lên, làm sao có thời giờ tự mình liên hệ với người khác? Không chỉ là trợ lý, vệ sĩ cũng phải bổ sung, lịch trình công khai ít nhất cũng phải mang theo hai người."

Viên Tinh Châu choáng váng.

"Vệ sĩ là công ty sắp xếp, không tốn tiền của cậu." Lý Nguyên nói, "Cậu chỉ cần cân nhắc chuyện tiền lương của trợ lý, tự mình xác định một con số ở trong đầu, tranh thủ tìm được người cho cậu trước hoạt động kế tiếp."

Viên Tinh Châu suy tư một lát, lúc này mới hạ quyết tâm, gật đầu.

Màn trình diễn tuy rằng chỉ có vài phút ngắn ngủn, nhưng thần kinh của Viên Tinh Châu lại căng như dây đàn suốt hai ngày, sau khi tới khách sạn, cậu đặt báo thức cho mình xong, đầu vừa dính gối liền ngủ mất. Đến lúc mở mắt ra lần nữa, đã là sáng sớm ngày hôm sau.

May mắn là chuyến bay cất cánh đúng giờ, bốn tiếng sau máy bay hạ cánh, Tiểu Lữ cũng vừa lúc chờ ở bên ngoài sân bay.

Diệp Hoài cũng xin đoàn phim hai ngày nghỉ, dự tính dẫn Viên Tinh Châu đi chơi cho thỏa thích. Có điều hôm nay đạo diễn còn chưa thả người, chỉ có thể để cho Tiểu Lữ một mình tới đón.

"Viên ca, hôm qua anh biểu diễn quá tuyệt vời." Tiểu Lữ sau khi đón được người, trước tiên đưa qua một phần cơm hộp, bảo Viên Tinh Châu ăn lót bụng ở trên xe.

"Cảm ơn." Viên Tinh Châu đưa mắt nhìn, thấy xe này là của đoàn phim, sợ mình ăn cái gì lưu mùi, bèn nói: "Tôi ăn ở trên máy bay rồi, khi nào đến khách sạn lại ăn là được, Diệp Hoài dạo này quay phim thuận lợi chứ?"

"Thuận lợi ạ." Tiểu Lữ nói, "Cuối tuần chuyển địa điểm quay, lại quay thêm mấy ngày nữa là Hoài ca sắp đóng máy rồi."

Viên Tinh Châu có chút bất ngờ, vị đạo diễn này nổi tiếng là quay phim tốn thời gian, cậu còn tưởng rằng Diệp Hoài ít nhất phải ở thêm bốn năm tháng nữa cơ. Không nghĩ tới nhanh như vậy đã kết thúc, chẳng lẽ là cảnh quay không nhiều?

Nhưng bất kể như thế nào, có thể làm bạn diễn với ảnh đế, lại được đạo diễn tiếng tăm chỉ dạy, đợt sóng này của Diệp Hoài nhất định là sẽ ổn.

Đợi đến khi nào mình trở về, xem thử tình hình dàn dựng phim của điều phối viên bên kia, nếu có thể trước hết tập trung quay các cảnh ban đêm, như vậy thì lúc Diệp Hoài đóng máy trở về nhà, chính mình liền có thể về nhà mỗi ngày vào buổi tối.

Tuy rằng thời gian vẫn còn sớm, nhưng Viên Tinh Châu vẫn không kìm nén được mà kích động lên.

Lại nghĩ kể từ lúc xác định rõ tình cảm của đôi bên, hai người bọn họ còn chưa từng sinh hoạt chung, không biết đến lúc đó có thể thích nghi được lẫn nhau hay không. Nhắc mới nhớ, Diệp Hoài vừa đẹp trai lại vừa thông minh, còn biết nấu ăn, ngược lại là mình - một giới phàm phu tục tử, vừa lười biếng lại vừa thèm ăn...

Diệp Hoài rốt cuộc thích mình ở điểm nào kia chứ...

Viên Tinh Châu đăm chiêu suy nghĩ một lúc, sau cùng rốt cuộc không nhịn được nói với Tiểu Lữ: "Tiểu Lữ, có thể vào nội thành một chuyến được không?"

Tiểu Lữ đáp lời: "Dĩ nhiên là được ạ, Viên ca anh định đi đâu thế?"

"Trung tâm thương mại." Viên Tinh Châu nói, "Tôi đi mua quần áo."

Trên người cậu vẫn mặc một chiếc áo khoác phao dày cộm, bởi vì đi vội, lại chỉ có thể ở lại nơi này hai ngày, cho nên chỉ mang theo đồ lót để thay. Nhưng lúc này sắp gặp được người, Viên Tinh Châu rồi lại trở nên căng thẳng, cảm thấy mình như thế này có chút lôi thôi, dù sao nhiệt độ không khí ở đây hơn mười độ, vẫn nên ăn diện xinh đẹp một chút mới được.

Tiểu Lữ đậu xe ở bên ngoài trung tâm thương mại, Viên Tinh Châu không dám trì hoãn, xông vào cửa hàng mua một chiếc áo khoác gió, lại sang cửa hàng bên cạnh chọn một bộ quần áo đơn giản phối ở bên trong. Giá cả kinh hồn, nhưng

hiệu quả lại rất ổn, tôn lên đôi chân vừa thẳng lại vừa dài.

"Chỗ nào cũng ổn, chỉ là quần này có hơi quá mỏng......" Viên Tinh Châu nhìn chính mình ở trong gương, không đành lòng cởi, rồi lại cảm thấy lớp vải quần quá mỏng, lúc hoạt động quần boxer dễ bị xoắn viền, ngộ nhỡ lộ ra vết hằn thì xấu hổ.

Nhân viên cửa hàng lại nói: "Đây là trang phục người mẫu, bên trong tốt nhất nên phối với quần chữ Đinh (丁), sẽ không xấu hổ, mặc cũng thoải mái."

Viên Tinh Châu: "!!!"

"Ngài mặc đẹp quá đi mất, còn đẹp hơn cả người mẫu." Một vị nhân viên cửa hàng khác đi tới hóng hớt, nói giọng cực kỳ hâm mộ, "Chiếc quần này có thiết kế đặc biệt đẹp, thế nhưng vòng eo nhỏ, ống quần lại dài, rất nhiều người muốn mua đều mặc không vừa. Ngài Viên quả thật là thân hình chín đầu*."

*thân hình chín đầu: tỷ lệ cơ thể hoàn hảo 1:9, chiều cao bằng 9 cái đầu, hay cơ thể chia thành 9 phần bằng nhau thì đầu chiếm 1 phần. cái này bạn nào ngành hội họa, thiết kế học môn giải phẫu hình thể (anatomy) sẽ biết á.

"......" Viên Tinh Châu vốn dĩ được khen đến ngượng chín mặt, nghe đến đây chợt sửng sốt, "Cậu nhận ra tôi?"

Người ở trong cửa hàng lại có vẻ so với cậu còn kinh ngạc hơn: "Đương nhiên là nhận ra chứ, tối hôm qua tụi em còn tiết mục của anh mà."

"Châu ca là đến đây thăm trường quay sao?" Lại có người hỏi, "Nghe nói đoàn phim của Hoài ca đang ở ngay đây có phải không ạ?"

"Tôi chỉ...... chỉ đi dạo loanh quanh." Viên Tinh Châu trước đây cũng từng bị người nhận ra, nhưng mà ra cửa mười lần cũng chỉ gặp được một lần mà thôi, tình huống ngày hôm nay lại khiến cho cậu có chút trở tay không kịp.

May mà chưa hỏi cửa hàng của bọn họ có quần chữ Đinh hay không......

Viên Tinh Châu chột dạ đến nhấp nhổm, cấp tốc thanh toán hóa đơn, vội vã chạy trốn ra ngoài.

Đàn ông con trai mặc quần chữ Đinh cũng không tính là chuyện đặc biệt hiếm lạ, chẳng qua Viên Tinh Châu từ trước đến nay chưa từng mua bao giờ, ấn tượng đối với mẫu quần lót này cũng chỉ dừng lại ở một tầng ý nghĩa gợi tình nào đó.

Cậu ở bên ngoài trung tâm mua sắm xoắn xuýt mấy vòng, không mua thì sợ quần áo mặc lên không đẹp, hơn nữa kiểu mẫu quần lót mà mình mang theo đích thực là hơi quá mức......giản dị.

Con người Diệp Hoài ưa chải chuốt đến như vậy, phối quần áo cũng luôn rất chú trọng, nếu như mình ăn mặc quá quê mùa, nhất định là sẽ ảnh hưởng đến hảo cảm.

Viên Tinh Châu chần chừ lưỡng lự, mắt thấy thời gian một phút rồi lại một phút trôi qua, cuối cùng dứt khoát đi mua một cặp kính râm, lúc này mới bất chấp tất cả xông vào cửa hàng nội y ở lầu hai, bốc một hơi năm sáu cái đi tính tiền. Đến sau cùng trước khi trở về, lại mua cho Diệp Hoài một phần điểm tâm ngọt.

3 giờ chiều, Tiểu Lữ rốt cuộc lái xe đưa người trở về khách sạn.

Diệp Hoài đã trở về từ phim trường, đang chờ ở trong phòng khách. Viên Tinh Châu đẩy cửa đi vào, vừa lúc trông thấy Diệp Hoài tắm xong, đang xoa tóc bước ra từ phòng tắm.

Tính ra hai người gần như gọi video mỗi ngày, Viên Tinh Châu vốn tưởng rằng mình sẽ không kích động, thế nhưng lúc nhìn đến Diệp Hoài quay mặt sang, nhìn về phía mình, hốc mắt vẫn hơi chua xót, theo sau một niềm vui sướng tột cùng dâng lên từ tận đáy lòng, làm cậu không nhịn được mà nhoẻn miệng cười.

"Hello, năm mới vui vẻ nha!" Viên Tinh Châu vừa cười vừa tháo ba lô xuống, nói, "Em mang cho anh một hộp bánh mousse dâu tây......"

Diệp Hoài mím miệng, dường như mỉm cười.

Tiểu Lữ lấy cớ có việc, cầm theo di động chuồn ra khỏi cửa. Viên Tinh Châu vẫy tay với người nọ, xoay người chào hỏi Diệp Hoài, đặt chiếc bánh kem nhỏ mà mình mang đến ở trên bàn trà.

"Em cũng ăn một miếng." Diệp Hoài trông thấy điểm tâm ngọt quả thật thích thú vô cùng, đứng ở bên cạnh sô pha, dùng thìa nhỏ xúc một miếng đút cho Viên Tinh Châu.

Viên Tinh Châu vẫn là lần đầu tiên bị người đút ăn, thầm nghĩ có cần phải ấu trĩ đến như vậy không, theo sau dở khóc dở cười mà ăn bánh: "Ở đây nóng quá, cái áo khoác phao mà em mặc lúc tới......"

Nhưng mà mới nói được một nửa, khóe miệng đã bị đè lại.

Viên Tinh Châu ngẩn người, hơi hé miệng, nói thì không phải, không nói cũng không phải.

May mà Diệp Hoài cũng không hề cho cậu thời gian để rối rắm. Ngón tay cái của hắn miết qua khóe miệng của Viên Tinh Châu vài lần, ngón tay gập lại, nắm lấy cằm của đối phương.

Viên Tinh Châu bị bắt ngẩng đầu, ngay sau đó ý thức được cả người mình bị vây chặt ở trên ghế sô pha.

Diệp Hoài ngồi quỳ xuống, nhìn cậu từ trên cao, theo sau cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi cậu.

==================================================


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện