Cưới Nhầm Thái Tử

Chương 52


trước sau



Sau khi trời sáng, Tần quốc công đợi người trở về phục mệnh, nhưng đều không tìm được Mộc Tình Tiêu, hơn nữa hắn còn phát hiện ra có gì đó không đúng, người trở về đều là quan sai của nha phủ, không có một người nào là hắn mang đến, cũng không có người của Thiên Phong các.

Thẳng đến khi có một quan sai trên người mang theo thương tích trở về, theo hắn nói, mấy nhóm người bọn họ ban đầu ra khỏi thành theo cặp, quan sai nhân số lẻ ra một mình hắn mới đồng hành với thủ hạ Tần quốc công, nhưng sau khi ra khỏi thành không bao lâu bọn họ liền gặp tập kích, người tập kích bọn họ che mặt, giết chết người Tần quốc công một cách sạch sẽ lưu loát, lại hình như không có ý giết hắn, cho nên hắn chỉ bị thương nhẹ.

Tần quốc công lúc này chợt nhận ra rằng những người không quay lại đều bị tấn công!
Hắn nhất thời nổi giận đùng đùng, người biết được kế hoạch của hắn cũng chỉ là quan sai nha phủ cho hắn chi phối, thủ hạ của hắn còn có người của Thiên Phong các, rốt cuộc là ai xảy ra vấn đề, vì sao chỉ nhằm vào người của hắn, cố ý buông tha quan sai.

Nếu như là đám quan sai làm việc này thì không có khả năng, nhân số và thực lực của bọn họ đều không bằng người của hắn, vả lại lấy thân phận của bọn họ cũng không dám đối nghịch với hắn.

Chỉ có người của Thiên Phong Các… Bọn họ cũng không trở về, nhưng ai biết bọn họ bị tập kích, hay là sợ, tội, bỏ, trốn!
Tần quốc công thế nào cũng không nghĩ tới, bên người Liêu Vương lại có mật thám trà trộn vào, còn hết lần này tới lần khác đụng phải mình, Thiên Phong Các các chủ này rốt cuộc là ai?!
Hắn đã phái ra hầu hết người của mình, lúc này quan sai đã trở về hơn nửa nhưng không có người nào của hắn quay lại, hắn không thể không suy nghĩ đến tình huống tệ nhất, người hắn phái ra có lẽ đã tổn hại hết thảy.

Tần quốc công cũng không biết có nên cảm thấy may mắn hay không, bên cạnh mình còn lưu lại một số người, hắn nhịn giận cắn răng hỏi: "Thiên Phong các chủ đang ở nơi nào?”
Tùy tùng thân tín thấy sắc mặt hắn cực kỳ không tốt, hoảng sợ trả lời: "Thuộc hạ không biết, Quốc công gia có muốn thuộc hạ lập tức đi hỏi thăm không?”
Tần quốc công không nhịn được mệt mỏi đỡ trán, không nghĩ tới mình lại sơ sẩy đến mức này, ngay cả điểm dừng chân của đối phương cũng không biết, phân phó nói: "Lập tức đi.


-Vâng!
Sau khi phái người ra ngoài, Tần quốc công lại không ôm kỳ vọng nào phát một quả pháo tín hiệu, đợi nửa canh giờ, theo lý thuyết mặc kệ ở góc nào của Ninh Châu cũng phải tới đủ gặp mặt hắn, nhưng không hề có động tĩnh.

Thiên Phong các chủ này quả nhiên có vấn đề.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Một buổi sáng trôi qua, tất cả quan sai đều trở về mà thủ hạ của Tần quốc công quả thật không có ai.

Phía bên kia.

Thẩm Đồng Phong đã sớm lên kế hoạch động thủ vào ban đêm, sau khi mọi người hoàn thành nhiệm vụ thì ẩn dật ở trong bóng tối, không hề có bất kỳ lời đáp lại nào với Tần quốc công, chỉ chờ đêm hôm sau trực tiếp động thủ với Tần quốc công.

Thân tín Tần quốc công dẫn người tìm tất cả quán trọ ở Ninh Châu một lần, ven đường còn không ngừng hỏi thăm người ngoài, nhưng không thu hoạch được gì.

Sau khi tìm kiếm trở lại trạm dịch, Tần quốc công đã tỉnh táo lại, kết quả như vậy cũng không tính là ngoài dự liệu, cho nên hắn cũng không làm khó dễ thuộc hạ của mình, dù sao cũng không còn bao nhiêu người.

Huống hồ người mà Thiên Phong Các cần giải quyết kế tiếp rất có thể là chính hắn.

Suy nghĩ một lúc lâu, Tần quốc công thừa dịp ban ngày dẫn người chuyển vào nha phủ, điều kiện không bằng trạm dịch chuyên môn tiếp đãi quan to hiển quý, nhưng tốt xấu gì cũng có nhiều tầng bảo hộ.

Thẩm Đồng Phong cũng không nghĩ tới Tần Quốc công sợ tới mức trực tiếp trốn vào nha phủ, kỳ thật hắn cũng không muốn trực tiếp động thủ với Tần quốc công, chỉ là kế hoạch chém rơi tất cả cánh chim của hắn, về phần bản thân Tần quốc công, nếu đã được Liêu Vương trọng dụng nhiều năm khẳng định biết rất nhiều thứ, mạng của hắn tạm thời giữ lại tương đối tốt.

Nha phủ quả thật không dễ động thủ nhưng mà Ngự Tam là cao thủ đứng đầu Ngự Ảnh Ti, am hiểu nhất là âm thầm động thủ, hiện giờ người của Thiên Phong các đều ở bên cạnh Thẩm Đồng Phong, Tần quốc công điêu linh tạm thời không có uy hiếp gì, Ngự Tam xung phong đêm đó lẻn vào nha phủ.

Lại qua một ngày một đêm, chuyện tìm Mộc Tình Tiêu không có tiến triển gì, Tần quốc công sáng sớm tỉnh lại lại bị đống thi thể trong phòng dọa đến mức suýt ngất đi.

Hắn như thế nào cũng không nghĩ tới, bên cạnh mình chỉ còn lại bảy tám người đều ở nha phủ, đối phương vẫn còn dám ra tay, lại thật sự một chút cũng không kinh động quan sai canh gác ban đêm, một người cũng không ngã xuống giải quyết sạch sẽ người bên cạnh hắn.

Chỉ hai ngày sau khi đến Ninh Châu, hơn mười người thủ hạ của hắn không còn một ai, chỉ còn lại duy nhất mình hắn.

Tri phủ cũng khiếp sợ vô cùng, lần đầu tiên gặp phải loại chuyện này trong nha phủ, nỗi bất an lớn dần, quanh quẩn trên đỉnh đầu mỗi người, trong lòng Tần quốc công nhất thời cảm thấy tuyệt vọng.

Ngay ngày hôm đó, quan sai lúc trước giúp Tần quốc công tìm hiểu tung tích của Mộc Tình Tiêu vô tình biết được một tin tức.

-
Địa hình Ô Phụ Sơn không tính là quá cao, có đường xuyên qua sườn núi, cũng không khó đi, thường xuyên có người đi qua, bên cạnh còn có tửu lâu cho người qua đường nghỉ chân.

Linh Tuyền trang thì nằm ở sâu trong lòng núi, vốn là thôn trang suối nước nóng lộ thiên, con đường từ đường chính đi vào cũng được san bằng.

Nhưng mùa đông năm nay thôn tạm thời đóng cửa, đông gia đã ở đây mấy ngày, Tôn đại nương dẫn theo hai gã sai vặt đến huyện Thanh Hồ phụ cận mua tiếp tế, ngày xưa người đi là Triệu đại nương, hôm nay thân thể Triệu đại nương không khỏe, mới đổi thành bà đi.

Trên đường trở về thôn trang, bọn họ tình cờ gặp được hai quan sai đi lại giữa hai huyện làm việc, lúc lên dốc còn giúp đẩy xe một đoạn đường.

Quan sai vốn tưởng rằng Tôn đại nương mang theo hai gã sai vặt, trên xe đẩy còn đầy ắp, nhìn giống như giúp nhà giàu mua đồ, hẳn cũng phải trở về thành Ninh Châu, mà mới thấy đi được nửa đường lớn đã thấy bà rẽ vào ngã ba.

Ông thuận miệng hỏi: "Vẫn còn những gia đình giàu có sống trên núi sao?”
Tôn đại nương cảm thấy quan sai thân dân hiền lành, bà cũng là người nhiệt tình nên đáp: "Quan sai không biết, bên trong có thôn trang có suối nước nóng, mùa đông ngâm suối nước nóng rất thoải mái, đông gia tiểu thư chúng ta đã ở đây nhiều ngày.



Hai người vừa hỏi vừa đáp, cũng không chú ý tới một quan sai khác trầm mặc không nói, trên mặt lại có chút khác thường.

Tính tình Tôn đại nương thân thiện, sau khi trở lại thôn trang thì tán gẫu cùng Triệu đại nương nói nửa đường mình gặp quan sai, quan sai đại ca kia rất tốt bụng còn giúp bà đẩy xe, bắt chuyện với bà.

Triệu đại nương nghe vậy trong lòng căng thẳng.

Thôn trang mỗi hai ngày đi ra ngoài mua sắm một lần, lúc trước đi ra ngoài mua sắm vẫn là do bà phụ trách, lần trước trước khi đi ra ngoài, chủ gia cố ý gọi bà qua, dặn dò bà ra ngoài nếu gặp phải người như tìm hiểu tin tức, một mực không được tiết lộ, bị người đi theo thì tạm thời nghỉ ngơi ở tửu lâu, chờ người đi rồi trở về, đặc biệt là cẩn thận quan sai.

Triệu đại nương đi ra ngoài không gặp được người như vậy, hôm nay thân thể không khỏe nhất thời cũng quên nhắc nhở Tôn đại nương, không nghĩ tới lại trùng hợp để cho Tôn đại nương đụng phải, bà hỏi rõ Tôn đại nương đã nói với quan sai những

gì, nhất thời càng hoảng hốt.

Sợ làm hỏng chuyện của đông gia, bà lập tức đi cầu kiến đông gia thông báo việc này.

"Đều là lão nô sơ sẩy, xin đông gia tiểu thư cứ trách phạt.

" Triệu đại nương hối hận nói.

Mộc Tình Tiêu không có ý trách cứ, không tiếng động thở dài, bình tĩnh nói: "Việc này vừa phát sinh, cũng là ngoài ý muốn, ngươi còn kịp thời nói cho ta biết, có gì mà phải phạt.


Sau khi để Triệu đại nương đi, sắc mặt nàng mới hiện ra một tia ngưng trọng.

Khoảng cách nàng nhận được tin tức trong thành truyền đến, đã qua bốn ngày, nàng chỉ biết trong thành có người chống lại người của Tần quốc công, lại không biết thế cục như thế nào.

Lúc trước đến Linh Tuyền trang chẳng qua là muốn né tránh huynh muội nhị phòng, cố gắng thanh tịnh, người trong thành mặc dù tạm thời không biết nàng đi nơi nào nhưng thôn trang này không tính là bí mật tuyệt đối, nàng cũng không kỳ vọng có thể an ổn trốn qua tất cả.

Sắc trời dần tối, màn đêm dường như trong nháy mắt đã giảm xuống một nửa, đây chính là đêm đông, trời tối rất nhanh.

Trận tuyết đầu tiên sau khi Ninh Châu vào đông, vào nửa đêm lặng lẽ giáng xuống, đầu tiên là những bông tuyết nhỏ lẻ tẻ cuộn trong không trung, từ từ bám vào cành cây rồi rơi xuống đất, theo đêm càng sâu, bông tuyết nhỏ cũng hóa thành bông tuyết bay phấp phới, nhanh chóng nhuộm trắng vạn vật.

Khi bình minh đang đến gần, có tiếng chân lạo xạo trên tuyết từ đường núi bên ngoài.

Ảnh vệ canh đêm trong nháy mắt thanh tỉnh, Ngự Lục lắc mình lướt qua, đến bên ngoài thôn trang, chỉ thấy trong bóng cây đen nhánh, mười mấy người đang dọc theo ngã ba đạp tuyết đi về phía trước, đi về phía thôn trang.

Sắc trời tối đến mức vạn vật chỉ nhìn thấy bóng đen, Ngự Lục có thể phán đoán từ hơi thở rất nhỏ của họ rằng những người này chỉ là những người có kỹ năng bình thường, nên hắn không gọi đồng bạn ra.

Những người này mình hắn đủ để ứng phó, bọn họ ở lại trong thôn trang bảo vệ Mộc Tình Tiêu mới là ổn thỏa nhất.

Đi lại trong tuyết khó khăn, Ngự Lục không kiên nhẫn chờ bọn họ đến trước mặt, bước gấp lên, cất cao giọng hỏi: "Người tới là ai?”
Đoàn người nhất thời dừng lại, người cầm đầu thấy đối diện chỉ có một người, đợi khôi phục lại hơi, cũng rất có khí thế nói: "Ta là Tần quốc công, dẫn quan sai đến đây bắt nghi phạm Mộc Tình Tiêu!”
Tần Quốc Công nói xong đã bị gió tuyết mãnh liệt táp vào mặt, sặc đến mức ho khan, hắn không muốn thừa dịp nửa đêm lợi dụng gió tuyết lên núi, nhưng hắn biết người của Thiên Phong các đang âm thầm nhìn chằm chằm hắn, hắn nhất định phải tránh khỏi tai mắt của bọn họ.

Hiện giờ thủ hạ chết hết, quan sai nha phủ hoàn toàn không phải là đối thủ của Thiên Phong các, Tần quốc công cũng chỉ có thể nghẹn khuất trốn tránh.

Ngự Lục nghe vậy có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Tần quốc công lại lưu lạc đến mức nửa đêm tự mình mang theo một đám quan sai không thể đánh lên núi, xem ra mấy ngày nay người của hắn tổn hại rất lợi hại.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

"Thì ra là quốc công gia, không biết "nghi phạm" mà ngài nói là ý gì, Vương phi tương lai của Thần vương điện hạ cũng không thể mặc người khác chê bai.

"
Tần quốc công nghe vậy ngạc nhiên, Mộc gia tiểu thư này rốt cuộc có quan hệ gì với Thần vương, còn có Vương phi tương lai gì đó???
Hắn lập tức nghĩ đến thế cục trong kinh, nghe Liêu Vương điện hạ nói qua, chuyện mật báo bị phát tán, ngoài mặt là phe Thanh Lưu đối nghịch với bọn họ, kì thực có sự hỗ trợ của Thần vương đằng sau.

Người không biết nội tình sẽ ngây thơ chế giễu, nói hai hoàng tử Đại Thành đều là phế vật, kém hơn Liêu Vương rất nhiều, nhưng Tần quốc công lại biết Thần vương là con sói bệ hạ tự tay nuôi để đối phó Liêu Vương, ngoài mặt tự do ở bên ngoài, không có uy hiếp, nhưng một khi đối đầu với Liêu Vương, lại là người duy nhất Liêu Vương kiêng kỵ.

Liêu Vương vẫn tư thông với Ô quốc, âm thầm lợi dụng lẫn nhau, hai năm trước Ô quốc đột nhiên xâm phạm chính là Liêu Vương tự mình bày mưu tính kế, muốn bệ hạ ý thức được hắn không thể thay thế đối với Đại Thành, không nghĩ tới lại bị Thần vương chưa tới nhược quán* dễ dàng hóa giải, khiến cho Ô quốc bị tổn thất nặng, hại quan hệ giữa Liêu Vương và Ô Quốc suýt nữa tan vỡ.

*Nhược quán: thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán.

Người mà ngay cả Liêu vương cũng kiêng kỵ, Tần quốc công khi nghe được hai chữ "Thần vương", tự tin trong lòng tan thành một mảnh.

Trách không được phái Thanh Lưu có thể biết được nội dung mật báo, thì ra là Thần Vương sau lưng có liên quan đến Mộc Tình Tiêu.

Tần quốc công ép mình tỉnh táo lại, tuy rằng suy đoán hợp tình hợp lý, nhưng người trước mắt chẳng qua chỉ nói suông, vả lại Thần Vương ở Thượng Kinh xa xôi, cho dù quan hệ thật sự không tồi cũng không kịp nhúng tay, nếu hắn có thể bắt được Mộc Tình Tiêu, còn có thể mượn chuyện này uy hiếp Thần vương.

Dưới sự hấp dẫn của nhất cử lưỡng tiện, một chút can đảm yếu ớt của Tần quốc công trong nháy mắt nổi lên.

Hắn cao giọng nói: "Ngươi là người nào, nói cái gì nhảm nhí, nghi phạm chính là nghi phạm, cái gì tương lai Thần vương phi, chớ cản trở quan sai làm việc! ”
Nhưng mà Tần quốc công vừa dứt lời, phía sau truyền đến đến một giọng nói lạnh lùng, chấn động bên tai mọi người: "Quả thật không phải Thần phi tương lai, mà là Thái tử phi tương lai, về phần nghi phạm! Chỉ sợ là Tần quốc công mới đúng.


Mọi người sợ tới mức nhao nhao quay đầu, chỉ thấy một bóng người không rõ ràng, đang từ xa xuyên qua gió tuyết đến bên này.

Khoảng cách xa như vậy, giọng nói vừa rồi lại như văng vẳng bên tai, mang theo một áp lực đáng sợ, có thể thấy được người này nội công thâm hậu thế nào.

Tần quốc công không khỏi run lên, đôi mắt già nua kinh hãi nhìn về phía sau.

Trong đầu hắn không ngừng xoay quanh hai chữ "Thái tử", hai chữ này ẩn chứa quá nhiều ý nghĩa, tỷ như bệ hạ tỉnh lại, còn lập thái tử, tỷ như Liêu Vương điện hạ!
Tần quốc công đột nhiên có chút không dám nghĩ.

------oOo------.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện