Chắc cũng là do ăn ở không tốt nên đứa bé trong bụng cô ta rất nhanh đã mất, cũng là do cô ta mang chiếc giày cao gót đi từ cầu thang xuống để chuẩn bị ra ngoài dùng cafe.
Ả bước xuống đến bực cầu thang cuối cùng liền bị trật chân mà té xuống sàn.
/ Á á á á á á …../
Tiếng kêu thất thanh của cô đã làm cho giúp việc gần đó phải chạy đến.
“ Thiếu phu nhân, cô có bị sao không?"
“ Bụng….bụng tôi đau!"
Giúp việc vội nhìn xuống liền thấy máu chạy ra hoảng loạn.
“Cô chảy máu rồi….
thiếu phu nhân…người đâu mau gọi cứu thương!"
Cô ta bây giờ mới để ý đến việc mình đang mang thai nhưng bây giờ để ý đến thì cũng đã quá muộn rồi.
“Đứa bé đã mất, rất xin lỗi!" Sau khi cấp cứu cho cô ta xong bác sĩ buồn bã mà nói
Sao có thể được? Chỉ qua là ngã một cái sao có thể xảy thai được?
Bác sĩ cũng không nói gì trực tiếp rời đi, bởi đứa bé mất rồi ông ta cũng đâu có thể nối lại được.
Cũng là do cô ta mà thôi, đã mang thai còn cố chấp đi giày cao gót như bình thường mình vẫn đi bây giờ sảy thai thì trách ai bây giờ.
Vương Bảo Châu không hề lộ ra vẻ đau xót khi mất con như các bà mẹ khác, mà cô ta lại lộ ra vẻ lo lắng không biết phải nói sao với Lục Tần Phàm, có đứa bé anh mới ở bên và cho cô ta địa vị, bây giờ mất đi thì có phải địa vị cô ta bị tụt không.
Làm sao bây giờ? Phải làm sao đây?
Trong khi cô ta đang rối óc thì giúp việc đi với cô vào bệnh viện lại hỏi cô ta ăn gì: “ Thiếu phu nhân, cô có đói không? Tôi cho người nấu cháo bổ đem đến cho cô!"
Vương Bảo Châu không cảm kích còn quát lớn: “Không thấy tôi đang suy nghĩ sao?"
Giúp việc cũng không nói gì nữa trực tiếp im lặng để cô ta suy nghĩ, sau khi ngẫm nghĩ với kế hoạch của cô mình cô ta liền quay sang mà dặn dò giúp việc: “ Chị về căn dặn người làm không được nói chuyện ngày hôm nay cho Lục Tần Phàm, mọi chuyện để tôi giải quyết, không được nói bất kì điều gì liên quan đến đứa bé trước mặt Lục Tần Phàm đã nghe chưa?"
“Tôi hiểu rồi, thiếu phu nhân!"
Vương Bảo Châu chỉ cần người làm không léng phéng nó lại với Lục Tần Phàm thì cô ta không sợ gì cả, nếu đứa bé đã mất rồi thì mình làm giả.
Hết tuần Lục Tần Phàm đi công tác đã về, anh về tối cũng không báo cho cô ta biết.
Lục Tần Phàm vào phòng đã thấy cô ta ngủ không đánh thức mà nhẹ nhàng đi đến sờ vào bụng cô ta, cô ta đang ngủ say liền phản ứng