Ăn xong bữa cơm này đã là gần một giờ chiều, khi ra khỏi Học hải tình duyên Tiêu Thần muốn mang theo hai cô gái đi gặp Hoắc Ân.
Nhưng mới vừa đi tới phố mua sắm ở đầu đường, ba người Tiêu Thần đã bị bốn năm tên nam sinh ngăn cản lại.
Dẫn đầu là một tên thanh niên mặc bồ đồ thể thao 361 độ, có chiều cao không khác mấy so với Tiêu Thần, coi như là cũng đẹp trai phong độ, chỉ là ở dưới cằm lại có một nốt ruồi giống như là một nét bút hỏng vậy. Bốn tên thanh niên còn lại thì thấp hơn một chút, tuy nhiên đều mặc cùng một loại đồ thể thao 361 độ, đều là để hai tay trong túi áo, vừa đi đường vừa nhảy nhót.
- Tiểu Kỳ, trùng hợp quá.
Tên thanh niên tiến lên chào hỏi với Tiểu Kỳ, ra vẻ bộ dạng rất thân thiết.
- Đúng vậy, thật là tình cờ.
Tiêu Thần vươn một cánh tay, che ở trước mặt Uông Tiểu Kỳ rồi cười nói.
Thằng nhóc này, nghĩ lão tử là không khí sao, đứng ngay trước mặt lão tử mà muốn bắt tay với bà xã của tao.
- Mẹ kiếp, mày là ai?
Một tên đồng bọn của tên thanh niên tiến lên quát vào mặt Tiêu Thần, tiểu tử này không muốn sống chăng, dám đứng ra ngăn cản trước mặt Vũ đại bá vương.
- Tao là ông nội của mày, ha ha, không nhận ra tao sao?
Tiêu Thần cười cười, cũng không giận mà khá là bình thản nói một câu.
Mấy tên thanh niên liền làm ra bộ dạng muốn xông lên, rõ ràng không phải là cái thứ học sinh tốt gì, phỏng chừng chính là phần tử lưu manh trong trường học, Tiêu Thần cũng không cần phải khách khí cùng với bọn chúng.
- Mày!
Tên thanh niên cao nhất tức giận đến đỏ bừng cả mặt, tức sắp hộc máu
- Mày cái gì mà mày!
Tiêu Thần vênh mặt lên quát:
- Mày đúng là một thằng bất hiếu, ông nội năm trước còn cho mày tiền mừng tuổi mà. Tiểu tử mày đảo mắt liền quên luôn? Thật là bất hiếu! Đại bất hiếu mà!
- Hì hì...
Uông Tiểu Kỳ và Lâm Vũ Đình đều bị Tiêu Thần chọc cho cười vui vẻ, những người vây xem cũng nhiều hơn, ai bảo hai cô gái này chính là hai trong sáu đại hoa hậu giảng đường đại học Bắc Kinh chứ.
- Tiểu tử kia là ai? Dám khiêu khích Vũ bá vương, thật sự là trâu bò
- Trâu bò cái rắm, ở đó chờ xem Vũ bá vương sẽ cho hắn đẹp mặt.
- Đúng vậy, cũng không chịu hỏi thăm một chút Vũ bá vương là ai! Người ta mấy ngày hôm trước đã bày tỏ thái độ rồi, nói là phải theo đuổi bằng được Uông Tiểu Kỳ, tiểu tử này lại dám đi sát vào với Uông Tiểu Kỳ như vậy, đây không phải là muốn ăn đòn sao.
...... Các sinh viên vây xem xung quanh không hiểu rõ về bạn học Tiêu Đại Pháo của chúng ta, tự nhiên đều nghĩ đến Tiêu Thần nhất định là sẽ bị xấu mặt rồi, nên đều ở một bên chờ để chê cười Tiêu Thần.
- Con mẹ mày, bố giết chết mày!
Tên thanh niên này bình thường vênh váo đã quen, đâu chịu nổi việc bị chửi như vậy, cho nên liền phát hỏa, đưa nắm tay đánh thẳng về phía Tiêu Thần, Vũ bá vương ở một bên cũng không ngăn trở, muốn để cho đồng bọn thử Tiêu Thần trước đã, để xem tên mặt trắng thần bí này có bao nhiêu cân lượng.
- A...
Lâm Vũ Đình hét lên, nhưng Uông Tiểu Kỳ lại rất bình tĩnh, cô đã thấy qua Tiêu Thần đánh người, nên biết mấy tên lưu manh này căn bản không phải là đối thủ của Tiêu Thần, nhưng Lâm Vũ Đình thi lại sợ hãi lôi kéo Uông Tiểu Kỳ về phía sau.
- Thật không có lương tâm mà!
Tiêu Thần che chở cho hai cô gái lùi về, giơ tay bắt lấy nắm đấm của tên thanh niên kia, khiến y muốn rút tay ra mà lại không đủ sức, nắm tay đã bị bắt chặt, y liền tung đầu gối lên hướng vào hạ bàn của Tiêu Thần, Tiêu Thần cũng giơ chân phải ra đá lại vào chân của y.
“A” một tiếng, chân của tên thanh niên thiếu chút nữa bị Tiêu Thần đá gãy, đau đến mức cắn răng nhếch miệng, sắc mặt xanh mét, Tiêu Thần lập tức buông nắm tay của y ra, để y ngã ngồi xuống đất rồi ôm chân gào khóc.
- Ách, tiểu tử này thật là trâu! Đúng là cần chỉnh cho đám tôn tử này một trận, bình thường trong trường học bọn chúng cũng thường xuyên ức hiếp người khác.
- Hắn không muốn sống sao? Dán thẳng thắn đánh trả bọn chúng?
- Xem Vũ bá vương làm thế nào thu thập hắn.
..... Người vây xem cũng có tâm tình không