Bên trong căn nhà gỗ đơn sơ nằm cách biệt với ngôi làng, Triệu Thanh Thanh có chút nhức đầu nhìn vào hai thân ảnh trước mắt, một người dĩ nhiên là Nhiếp Tiểu Thiến, người còn lại không ai khác chính là dã nhân mà nàng mới gặp một lúc trước.
Lúc này cả ba người đang trực tiếp ngồi thẳng trên nền đất bởi vì trong căn nhà này chẳng có đồ đạc gì cả, đến cả một cái ghế cũng không có, dã nhân tóc tai bù xù kia đang ngồi khoanh chân trên mặt đất, trong khi đó thì Nhiếp Tiểu Thiến đang ngồi lọt thỏm vào trong lòng hắn ta, một tay của hắn vòng qua ôm lấy eo nàng, tay còn lại không ngừng xoa xoa vuốt vuốt trên đầu nàng.
“Chuyện này là sao đây?” Triệu Thanh Thanh thở dài nói.
“Tỷ tỷ xem này, hắn ta lần nào gặp cũng xoa đầu muội, báo hại mái tóc của muội cứ rối tung hết cả lên, mất cong muội chải chuốt nó mỗi sáng.” Nhiếp Tiểu Thiến phụng phịu nói.
Triệu Thanh Thanh nghe thế không khỏi trợn mắt lên nhìn nha đầu trước mắt, Nhiếp Tiểu Thiến miệng thì kêu ca nhưng lưng lại dựa sát vào người dã nhân kia, gương mặt chẳng có chút bất mãn nào mà lại có phần hưởng thụ, một bộ dáng nhu thuận giống như một con mèo nhỏ, dám cá là nếu Tiểu Thiến có một cái đuôi thì hẳn là bây giờ nó đang vẫy qua vẫy lại không ngừng.
“Không phải chuyện đó, ta muốn hỏi đây là ai?” Triệu Thanh Thanh chỉ vào dã nhân kia, miệng nói.
“À ra vậy, thực ra thì muội cũng không biết a.” Nhiếp Tiểu Thiến giơ tay lên đẩy bàn tay đang đặt trên đầu mình ra, hành động tự nhiên giống như đã trở thành một thói quen, bâng quơ nói.
“Hả, hắn ta không phải là người trong làng ư?”
“Không phải a, ngốc tử này đến đây vào khoảng bảy hay tám năm trước gì đó….” Nhiếp Tiểu Thiến lục lọi ký ức của mình, bắt đầu kể lại.
Theo những gì mà Nhiếp Tiểu Thiến thuật lại, vào khoảng bảy tám năm trước, lúc nàng còn nhỏ đã từng trốn nhà chạy vào trong rừng chơi mặc kệ ngăn cấm của cha mẹ, sau đó thì chuyện không hay đã xảy ra, nàng bị một đầu nhị giai yêu lang đuổi giết.
Nhiếp Tiểu Thiến lúc đó mới chỉ là một cô nương sáu tuổi, đừng nói là lúc đó đến cả thời điểm hiện tại nàng cũng không thể đối phó với một đầu nhị giai yêu thú, nàng bị đầu yêu lang đó săn đuổi phải chạy trốn khắp rừng.
May mắn cho nàng đó là đầu yêu lang đó dường như đang bị thương nên tốc độ giảm sút, vừa đủ để cho một tiểu cô nương như nàng có thể miễn cưỡng chạy trốn, nhưng mà thể lực của nàng với yêu thú vẫn có một sự cách biệt không hề nhẹ, nàng cuối cùng đã kiệt sức, không thể tiếp tục bỏ chạy được nữa.
Vào lúc Nhiếp Tiểu Thiến nghĩ rằng mình sẽ chết dưới nanh vuốt sắc nhọn của đầu yêu lang kia, thì một thân ảnh rách rưới tả tơi lao ra từ bên trong rừng cứu nàng một mạng.
“Hắn ta ngốc đến nỗi còn không biết nói, đến cả khả năng giao tiếp cũng không có nhưng thực sự lợi hại lắm, đầu yêu lang muội gặp lúc đó còn to lớn hơn cả một con trâu mà hắn ta chỉ tát một cái đã lăn ra chết, so với trưởng làng còn lợi hại hơn a.”
Triệu Thanh Thanh nhìn Nhiếp Tiểu Thiến hào hứng kể lại, ánh mắt của nàng không khỏi chăm chú nhìn vào thân ảnh to lớn kia, nhị giai yêu thú thì cũng chỉ mạnh hơn Sĩ cấp võ giả một chút, nếu là nàng thì chẳng cần đến một cái tát, chỉ cần trừng mắt nhìn một cái cũng có thể khiến đầu yêu lang đó phụt máu mà chết, nhưng mà trực giác của nàng nói rằng thực lực của dã nhân này không đơn giản đến thế, dù sao thì có thể khiến một Tôn cấp đỉnh phong như nàng cảm thấy nguy hiểm thì sao có thể đơn giản được.
“Và sau khi cứu muội thì hắn ta ở lại tại đây à?” Triệu Thanh Thanh hỏi.
“Đúng vậy a, tên ngốc này cứu muội một mạng nên muội nghĩ rằng nên đưa hắn ta về làng để trả ơn, nhưng mà như muội đã nói trước đó, hắn ta rất ngốc a, chẳng hiểu lời nói của bất kỳ ai cả.
Đối với tất cả mọi người trong làng thì hắn rất hung dữ, cũng chỉ với muội là hắn chịu nghe lời ở một mức độ nào đó, cực chẳng đã nên muội phải nhờ phụ thân dựng tạm một căn nhà gỗ ở xa cho hắn trú ngụ, cũng không thể để hắn lang thang mãi ở trong rừng a.” Nhiếp Tiểu Thiến hồn nhiên nói.
Nhìn bộ dáng chẳng khác gì một đầu sủng vật dễ thương của nàng, Triệu Thanh Thanh cũng có thể dễ dàng đoán ra được lí do tại sao dã nhân lại chỉ đối xử tốt với Nhiếp Tiểu Thiến, dù sao đến cả chính nàng cũng muốn cưng nựng tiểu nha đầu ngây thơ đáng yêu này, dã nhân kia tuy rằng ngốc nghếch nhưng hẳn là vẫn còn một phần nhân tính, có như vậy cũng không phải là chuyện lạ.
“Ài, cũng không biết cha mẹ của ngốc tử này là ai, lại để hắn lang thang một mình ở trong rừng rậm như thế này, nghĩ lại cũng thấy khổ thân, muội cũng thường xuyên mang chút đồ ăn đến cho hắn.
Nhưng mà lạ lắm nhé, hắn có ăn đồ mà muội mang đến, nhưng bình thường muội không bao giờ thấy hắn tự mình đi tìm đồ ăn cả, có khi đến cả tháng trời hắn cũng không ăn không uống, vậy mà vẫn sống khoẻ mạnh như thường, tỷ thấy có lạ không?” Nhiếp Tiểu Thiến nghi hoặc nói.
Nghe vậy, Triệu Thanh Thanh lại càng tin vào trực giác của mình hơn, ích cốc chính là tiêu chí đầu tiên của cường giả ở đẳng cấp cao, những võ giả ở cấp bậc đó thường không mấy khi ăn uống, chỉ cần hấp thụ thiên địa linh khí cũng đủ sống, bản thân nàng dù có nhịn ăn nhịn uống dăm bữa nửa tháng cũng không có vấn đề gì lắm, nàng có thể khẳng định dã nhân này tuyệt không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Tuy trong lòng đinh ninh như vậy, nhưng nhìn bộ dáng hiền lành của dã nhân đang nghịch mái tóc trên đầu của Nhiếp Tiểu Thiến, Triệu Thanh Thanh không khỏi lắc đầu tự giễu, nàng lại theo thói quen nghi ngờ tất cả mọi người xung quanh rồi, dã nhân này có không đơn giản thì cũng chẳng liên quan đến nàng, hắn đã ở đây một thời gian dài như thế mà không có chuyện gì xấu xảy ra thì hẳn cũng không phải là một mối nguy hại đến người dân trong làng, nàng cần gì phải lo lắng xa vời đến như thế.
“Muội biết Thanh tỷ hẳn là một võ giả rất lợi hại, lợi hại hơn trưởng làng nhiều, muội lén đi theo tỷ cũng chỉ vì sợ tỷ ra tay đả thương tên ngốc này a, tỷ tỷ đừng giận Tiểu Thiến nha…” Nhiếp Tiểu Thiến cúi đầu lí nhí nói.
Triệu Thanh Thanh nghe vậy chỉ có thể cười khổ, tiểu nha đầu này đã đánh giá nàng quá cao rồi, nếu thực sự nàng đánh với dã nhân này thì ai thắng ai thua còn chưa biết đâu, dù sao thì nàng vẫn tin vào trực giác của mình a.
--------------------------
Đã hai tuần kể từ lúc Triệu Thanh Thanh trú ngụ tại làng, thương thế của nàng đã hoàn toàn, độc tố trong cơ thể cũng đã được thanh lọc, tu vi của nàng khôi phục lại mười phần vẹn mười, nàng đã tính đến việc rời khỏi làng trở về nơi vốn thuộc về mình, nhưng vì Nhiếp Tiểu Thiến cầu xin nên nàng đành phải ở lại thêm ít ngày.
Nhưng mà rất nhanh Triệu Thanh Thanh đã hối hận với quyết định của mình.
Vào một ngày bầu trời có chút âm u giống như muốn đổ mưa, không khó có phần lạnh lẽo và ảm đạm, Triệu Thanh Thanh đang có phần nhàm chán ngồi ở trong nhà, đột nhiên thần thức của nàng phát hiện thấy một vài động tĩnh khả nghi đang tiếp cận ngôi làng, nàng nhíu mày bành trướng thần thức của mình ra xa hơn nữa, chỉ để ngay sau đó sắc mặt của nàng trở nên tái mét, vội vàng lao ra khỏi cửa sổ với tốc độ nhanh nhất.
Chỉ là đã quá muộn, không phải Triệu Thanh Thanh phản ứng chậm, mà là đối phương đến với tốc độ quá nhanh, ngay khi nàng vừa mới phi thân ra giữa làng thì hàng loạt uy áp khủng bố phô thiên cái địa đã ập xuống, kèm theo đó là hơn chục thân ảnh lăng không với khí thế bàng bạc đang từ trên cao nhìn xuống nàng.
Tổng cộng có mười hai người xuất hiện, tất cả đều mặc y phục tương tự nhau đó là một loại giáp trụ có phần tinh xảo, nhìn thoáng qua thì thấy bọn chúng có vẻ như là người trong quân đội của đế quốc, nếu tinh ý nhìn kỹ thì có thể thấy tiêu ký của Thiên Hành đế quốc được trạm khảm trên giáp vai của mỗi người.
Sự xuất hiện đột ngột của đám người lạ khiến tất cả mọi người trong làng không khỏi hiếu kỳ chạy ra khỏi nhà để xem xét, chỉ để ngay khi nhìn thấy những thân ảnh lơ lửng trên không trung thì ai nấy đều cảm thấy sợ hãi.
Tuy cách biệt với thế giới bên ngoài nhưng dân làng không phải là không có hiểu biết đối với cấp bậc của võ giả, có thể lăng không phi hành giống như dẫm trên đất bằng thì chỉ có thể là võ giả Vương cấp trở lên, đương nhiên võ giả ở cấp bậc đó không phải là thứ mà người dân trong làng có thể đối phó được.
Người mạnh nhất trong làng chính là vị trưởng làng tuổi trạc tứ tuần, tu vi Sĩ cấp bát phẩm, chính là một trong số ít những võ giả của ngồi làng này, ngày thường tuy hắn được coi là người có thực lực cao nhất làng nhưng hắn cũng tự biết phân lượng của bản thân, đối phó với một vài đầu yêu thú cấp thấp trong rừng thì dư dả nhưng đối mặt với những cường giả trước mắt thì không khác gì lấy trứng chọi đá.
Không biết những người lạ mặt này đến đây mang theo địch ý hay không, nhưng thân là trưởng làng, hắn không thể lùi bước được, hít sâu một hơi lấy dũng khí, trưởng làng cố gắng đè nén sự sợ hãi, bước ra khỏi đám đông dân làng tập trung lại với nhau, ôm quyền cung kính nói.
“Tại hạ là người đứng đầu của ngôi làng nhỏ bé này, xin hỏi các vị cường giả tôn kính ngày hôm nay đến đây có việc gì?” Trưởng làng cũng là một người khôn ngoan, hắn biết rằng bản thân phải tỏ ra hèn mọn yếu kém nhất có thể trước mặt những cường giả này thì mới có cơ hội được lên tiếng, dù sao thì những cường giả bậc này hẳn là sẽ không bận tâm đến một con kiến hôi miễn là con kiến hôi đó không có thái độ quá mức.
Những gì tên trưởng làng suy tính rất hợp tình hợp lý, chỉ là hắn vẫn bỏ qua một trường hợp, đó là nếu như những cường giả đó đến cả một con kiến hôi cũng không muốn dây dưa thì sao.
Chỉ thấy một người mặc giáp trụ lặng lẽ bay lên phía trước một đoạn ngắn, nhìn thoáng qua có thể thấy giáp trụ của người này dường như có phần tinh xảo hơn những người còn lại, hẳn đây là thủ lĩnh của đám người mới tới.
Tên thủ lĩnh hời hợt vung tay lên một cái, không gian xung quanh người trưởng làng xuất hiện ba động nhè nhẹ, sau đó thì……
“Xoẹt xoẹt xoẹt….”
Không chỉ tên trưởng làng, hơn chục người đứng gần hắn trong chớp mắt liền chia năm xẻ bảy, cơ thể giống như bị hàng chục lưỡi đao vô hình chém đứt đoạn, máu tươi bắn tung lên không trung nhuộm đỏ mặt đất, khắp nơi là những mảnh thịt vụn cùng với nội tạng vương vãi toả ra mùi huyết tinh nồng nặc.
“Ahhhhhh!!”
Cũng không biết là người dân làng nào thét lên, tràng cảnh máu tanh đột ngột xảy ra ngay trước mắt khiến tất cả mọi người không khỏi hoảng loạn như ong vỡ tổ, ai nấy đều dùng hết sức bỏ chạy thục mạng đi tứ phương tám hướng.
Cơ mà mọi người còn chưa đi được mấy bước, một luồng uy áp kinh khủng đã phủ xuống khiến tất cả cùng ngã úp mặt xuống đất không thể cử động mảy may, đến cả hít thở cũng khó khăn.
“Chỉ là mấy con côn trùng nhỏ bé mà cũng dám lên tiếng với bản tướng quân ư? Không biết sống chết!!” Tên thủ lĩnh hừ lạnh nói, cánh tay lại một nữa giơ lên.
“Mau dừng tay lại!!!”
Triệu Thanh Thanh hét lớn, trong nháy mắt liền xuất hiện đứng chắn trước mặt những dân làng đang bị ép phủ phục trên mặt đất, khí tức cường hãn của một Tôn cấp cửu phẩm đại viên mãn tỏa ra, trung hòa một phần áp lực do tên thủ lĩnh tạo ra giúp mọi người có phần dễ thở hơn, tuy rằng vẫn không thể cử động mảy may.
“Đã lâu rồi không gặp,