Cuồng Huyết Thiên Ma

Chương 621


trước sau



Hành động tiếp theo của Tử Phong chứng thực sự lo lắng trong lòng mỗi người, hai chiếc cưa xích vung lên sau đó dí vào bả vai hai nữ nhân, tiếng da thịt xương cốt ma sát với lưỡi cưa rồi vỡ vụn vang lên khiến tất cả mọi người tóc gáy dựng đứng, lục phủ ngũ tạng cuồn cuộn như muốn nôn cả mật xanh mật vàng ra ngoài.
Dao cùn cắt thịt rất đau đớn, nhưng sự thống khổ đày đọa do một lưỡi cưa xích chậm rãi mổ xẻ huyết nhục tuyệt đối hơn xa, hai nữ nhân phong hoa tuyệt đại kia rú lên từng tiếng thảm thiết đến vỡ tan cả thanh âm, máu tươi cùng với thịt vụn xương vỡ theo đà di chuyển của hai lưỡi cưa văng lên tung tóe khắp không trung, tựa như mưa rào mùa hạ đổ xuống mặt đất.

Hai nữ nhân kia cứ như vậy mà bị lưỡi cưa cắt một đường từ trên bả vai, chéo xuống thắt lưng, xuyên qua lồng ngực cùng khoang bụng rồi chia thành hai nửa, tràng diện máu tanh cùng tàn nhẫn đến mức rúng động tâm can.
Huyết vụ tẩu tán trên không trung, bắn lên cả người Tử Phong và Trác Thanh Phàm, dường như ngửi thấy mùi máu tươi kích thích, Tử Phong cười khùng khục trong cổ họng một cách hưng phấn, ánh mắt lóe lên từng đạo quang mang yêu dị.
Chúng nữ Nhạc Tư Kỳ nhìn Tử Phong đang cười một cách hưng phấn mà không khỏi cảm thấy da gà nổi lên khắp người, sống lưng lạnh lẽo, hàn khí bốc lên thấm vào tận xương tủy, huyết dịch trong người như muốn đông cứng lại, có là kẻ ngu cũng có thể nhận ra được trạng thái lúc này của Tử Phong hoàn toàn không bình thường, chẳng có chút nào giống thường ngày.
Không ai cho rằng Tử Phong là người tốt, ngược lại hắn tâm ngoan thủ lạt, hành động quyết đoán, giết người chưa từng nháy một con mắt, nhưng như vậy cũng chỉ có thể nói rằng con người hắn ta lòng dạ sắt đá, không mang tư tưởng thánh nhân.

Nhưng hiện tại Tử Phong biểu hiện ra một sự bạo ngược vượt xa tưởng tượng, giống như một đầu ác ma tràn ngập lệ khí và khát máu, tàn ác đến mức thiên địa phải run rẩy.

Nhớ lại hành động lúc ban đầu của Tử Phong, việc y phục của hắn từ một màu bạch sắc tinh khiết biến thành màu đen tuyền tựa như thâm uyên không đáy, rồi khí tức của hắn cũng thay đổi vào lúc đó, kết hợp với những lời đầy ẩn ý lúc trước của hắn, mọi người không phải là dạng người đần độn, rất nhanh liền đoán ra được, Tử Phong đây chính là đang buông thả bản thân, để cho bản tính ác đọa của Thiên Ma chiếm cứ lấy lí trí, bằng không thì khó lòng mà giải thích cho một loạt hành động tứ ngược của hắn.
Chỉ ngoại trừ Diệp Mị Nhi vẫn không hay biết gì, đúng hơn là nàng vốn chẳng có suy nghĩ gì nhiều, bởi vì trong tiềm thức của nàng, hình ảnh Tử Phong giống như quỷ vật đến từ địa ngục đã in sâu kể từ lúc ở trong Sinh Hồn bí cảnh không thể xóa bỏ, với nàng thì Tử Phong như thế này mới là hợp lí, hoàn toàn không có chút mao bệnh nào cả.
Xác thực chân tướng cũng không có cách xa suy đoán của mọi người là bao, Tử Phong kể từ khi từ bỏ cái gọi là nhân tính của mình, bản chất ác liệt của Thiên Ma cũng trỗi dậy, hơn nữa chính bản thân hắn một thân lệ khí cùng hận thù sôi sục tựa như dung nham trong lòng núi lửa, càng khiến cái bản tính Thiên Ma này trở nên tàn độc hơn.

Bình thường hắn vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo là vì hắn biến cái bóng của mình trở thành vật chứa cho bản tính cực đoan này, nhưng hiện tại thì khác.
Tử Phong biết được rằng kể cả với hận thù trong lòng mình, hắn tối đa cũng chỉ đem Lâm gia diệt, dù sao thì giết người bất quá là đầu rơi xuống đất, có thể phương pháp giết chóc của hắn có chút tàn nhẫn, nhưng còn xa mới đạt đến độ điên loạn như thế này.

Cơ mà chỉ như vậy thì khó mà dẹp yên sự phẫn nộ của hắn, vậy nên Tử Phong chỉ đơn giản thả “nó” quay trở lại nơi vốn có, đưa sự cuồng loạn của hắn nâng lên đến mức tận cùng.
Đừng hiểu lầm, không phải là Tử Phong khi làm vậy thì sẽ đánh mất lí trí, biến thành quái vật khát máu chỉ biết đến đày đọa và giết chóc, ít nhất chỉ có vài phần là như vậy, hắn vẫn hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là trong tâm thức của chính mình nhiều thêm vô số ma tính mà thôi.
Cảm giác này vô cùng khó chịu, giống như là Tử Phong hắn tự nhiên xuất hiện hai nhân cách đối lập với nhau, một cái giữ nguyên lí trí và tình cảm, trong khi đó cái còn lại chỉ là một đầu dã thú điên cuồng muốn hủy diệt hết thảy mọi thứ trên đời.

Muốn kiềm chế bản ngã ác liệt này của Thiên Ma đồng thời giữ vững tỉnh táo là một việc làm vô cùng khó khăn, nhất là khi hắn vẫn luôn phải phân tâm chịu đựng đau đớn do linh hồn thiêu đốt không ngừng nghỉ, cơ thể đang trên đà sụp đổ của mình, vậy nên hắn mới nghĩ ra phương án để cho cái bóng của mình làm vật chứa, trở thành một “sinh vật sống” giữ lấy bản ngã Thiên Ma.
Trác Thanh Phàm sắc mặt tái xanh, gương mặt vốn có phần tiên phong đạo cốt, tuy già cả nhưng vẫn tràn ngập phong độ lúc này suy sụp như một lão cốt đầu gần đất xa trời, tinh khí thần giống như bốc hơi vào trong không khí, chẳng còn lại được mấy phần.
Lão không giãy dụa vô ích nữa, bởi vì lão biết rằng tất cả đều vô dụng, ngày hôm nay trừ khi có kì tích xảy ra, vậy thì không ai có thể ngăn cản được Lâm gia diệt vong.

Trác Thanh Phàm minh bạch Lâm gia chính là nơi trút giận của Tử Phong, cũng là công cụ để hắn tra tấn bản thân mình, từ đầu tới cuối mục tiêu của hắn vẫn luôn là chính lão, vậy nên nếu lão càng tỏ ra đau đớn thống khổ thì Tử Phong sẽ càng cảm thấy khoái trá, sẽ tiếp tục cái hành động ác độc khiến nhân thần công phẫn này.
Vì thế nên Trác Thanh Phàm dù lúc này đang lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, nhưng lão vẫn phải cố nén, không mảy may biểu hiện ra ngoài.

Lão không cầu Tử Phong buông tha cho Lâm gia, bởi vì nó không thực tế, lão chỉ cầu hắn ta cảm thấy hành hạ mình là một kiện sự tình vô nghĩa, mất đi hứng thú mà kết thúc tất cả một cách nhanh chóng.

Quả nhiên Tử Phong đang hứng thú dạt dào quan sát nét mặt của Trác Thanh Phàm, thấy thần thái giống như chết lặng của lão liền cảm thấy chưng hửng, nếu một loạt hành động của hắn chỉ giống như đang biểu diễn cho một tên thiểu năng xem thì chẳng có ý nghĩa gì cả, hắn không có thừa hơi để làm như vậy.
Trác Thanh Phàm vụng trộm trông thấy Tử Phong có chút mất hứng, trong lòng khấp khởi mừng thầm, nhưng ngoài mặt vẫn không có gì thay đổi, chỉ là ánh mắt có hơi lóe lên một chút xíu.

Nhưng dù chỉ là trong khoảnh khắc, luồng tinh quang đó vẫn không tránh khỏi sự quan sát của Tử Phong, hắn hơi ngẩn ra nhưng rồi rất nhanh liền nở một nụ cười lành lạnh, hắn đã hiểu ý đồ của Trác Thanh Phàm.
Nói là như vậy nhưng Tử Phong cũng không có ý đồ tiếp tục hành động của mình, không phải hắn cảm thấy như vậy đã đủ để dẹp yên cừu hận trong lòng, mà đơn giản là vì hắn đang cân nhắc cho chúng nữ đang quan sát.

Không như hắn, một con quái vật đọa đày không nên tồn tại trên đời, chúng nữ chỉ là người thường, có thất tình lục dục, có cảm xúc cùng với ranh giới nhất định, hắn dù chẳng hề có ý định che giấu bản chất ghê tởm của mình, nhưng hắn không muốn những người quan trọng với hắn xuất hiện cảm xúc sợ hãi đối với hắn.
Cơ mà điều đó không có nghĩa là Tử Phong sẽ buông tha cho đám người còn sống kia, hắn sẽ không đích thân ngược chết từng người, nhưng hắn vẫn có thể tra tấn tinh thần của Trác Thanh Phàm một lần cuối cùng.

Trác Thanh Phàm bắt gặp nụ

cười lạnh lẽo của Tử Phong, thiếu chút nữa liền phá phòng, trong lòng run rẩy không biết tên ác ma này lại nảy ra chủ ý gì.
Tử Phong hít một hơi sau đó chậm rãi thở ra, không khí xung quanh bỗng nhiên trở nên quỷ dị khó nói, cảm giác giống như đang có vô số bóng ma vô hình lượn lờ trong không trung, vờn quanh cơ thể mỗi người ở đây.
“Mộng Yểm Lĩnh Vực!!”
Âm thầm mặc niệm, đôi mắt của Tử Phong đột nhiên lóe lên quang mang tử sắc đục ngầu, không gian xung quanh xuất hiện từng trận vặn vẹo, ánh mắt của đám người Lâm gia hơi hoảng loạn sau đó chợt biến thành trống rỗng, tất cả liền được gỡ bỏ khống chế, cả phong ấn tu vi cũng được cởi ra.
Chỉ là một màn tiếp theo vô cùng quỷ dị, đám cường giả Lâm gia ngay khi được thả ra không hề có ý định chạy trốn hay liều chết với Tử Phong, thay vào đó nhắm thẳng vào những đồng tộc của mình mà tung chiêu, vũ kỹ lăng lệ tứ ngược khắp nơi, không gian chấn động điên cuồng như muốn sụp đổ, thần sắc ai nấy đều vặn vẹo tràn ngập nộ hỏa cùng sát khí, ra tay không chút lưu tình, một mực muốn đưa đồng tộc của mình vào chỗ chết.
Nhất thời tiếng quát tháo, tiếng rống giận vang lên rung trời, sát khí trùng thiên như hóa thành thực chất, từng đạo tiếng kêu thảm thiết cũng dần xuất hiện.

Chỉ là nếu nhìn kỹ, đám cường giả Lâm gia này bề ngoài trông sinh long hoạt hổ không có vẻ gì như là bị khống chế, từng biểu cảm trên khuôn mặt mười phần tỉnh táo cùng lí trí, nhưng đôi mắt lại mịt mờ một tầng mê vụ, con ngươi mất đi sự linh động mà đờ đẫn giống như đang chìm vào trong ảo cảnh.
Kỳ thực lúc này bọn hắn rất sung sướng, rất thống khoái, trong tầm nhìn của mỗi một tên cường giả Lâm gia, bản thân mình đột nhiên từ trong sự giận dữ và hận thù mà đốn ngộ, tu vi tăng mạnh như thề hồ quán đỉnh, toàn thân mang theo lực lượng bàng bạc tựa như thần minh trên chín tầng trời, trong nháy mắt liền thoát khỏi giam cầm, sau đó lạnh lùng vô tình ngược sát hành hạ Tử Phong dưới con mắt tràn ngập thần thái không thể tin được cùng chấn kinh của đối phương.
Mộng Yểm Lĩnh Vực, thực chất không phải là một Lĩnh Vực chân chính, Tử Phong chỉ có hai thứ duy nhất có thể được coi là Lĩnh Vực đó là Sâm La Vạn Tượng và Hư Không Vô Lượng, kỹ năng này nói trắng ra là một chiêu thức, năng lực của Tà Vương Chân Nhãn.

Tà Vương Chân Nhãn ngoại trừ một số khả năng cơ bản ra thì sự lợi hại của nó đến từ năng lực công kích tinh thần cường đại, Tử Phong có thể biến tinh thần lực thành lợi khí vô hình, giảo sát thần hồn của đối phương, cũng có thể dùng Tà Vương Chân Nhãn khuếch đại tầm ảnh hưởng của tinh thần lực bản thân, xâm chiếm và thôn phệ lấy thức hải của nạn nhân, biến bọn chúng thành khôi lỗi hoặc là tạo ra ảo giác.
Chênh lệch tinh thần lực giữa Tử Phong và nạn nhân càng lớn thì càng dễ dàng đắc thủ, thực tế thì Trần Duệ, Nạp Lan Yên Nhiên và Dương Tử Hàm đều bị Tử Phong dùng Tà Vương Chân Nhãn tạm thời chấn áp tâm thức, biến thành khôi lỗi chỉ nghe theo mệnh lệnh của hắn, đương nhiên Tử Phong không có chân chính mạnh tay, chỉ là khiến bọn họ mất đi ý thức một lát mà thôi.
Còn đám cường giả Lâm gia thì không có may mắn như vậy, Mộng Yểm Lĩnh Vực phóng ra, tinh thần lực cường đại vô biên của Tử Phong trong nháy mắt liền đàn áp, xâm thực thức hải của bọn hắn, trực tiếp đồng hóa tinh thần mỗi người, chế tạo ảo giác chân thực như thật, đồng thời ám thị tiềm thức của bọn hắn tin vào cái ảo giác này mà không chút nghi ngờ.
Trác Thanh Phàm may mắn không phải là mục tiêu của Mộng Yểm Lĩnh Vực, nhưng lão thà rằng mình cũng bị mê thất tinh thần còn hơn là phải chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Hậu nhân của mình bị người khác hành hạ giết chết khiến lão rất đau đớn, nhưng còn xa mới sánh được với cảnh phải nhìn chính đám hậu bối đấy quay sang tàn sát lẫn nhau.
Lão tận mắt chứng kiến con trai út của mình tung chưởng đục thủng ngực thê tử của mình, bàn tay chui vào trong móc ra trái tim nóng hổi vẫn còn đang đập thình thịch, sắc mặt mười phần thỏa mãn cùng bạo ngược mà há miệng cắn lấy trái tim kia, máu tươi tung tóe bắn khắp mặt mũi của hắn trông cực kỳ dữ tợn.

Nhưng cũng chính tên con trai út của lão, còn đang hưởng thụ dư vị trái tim của thê tử mình, bị chính mẫu thân hắn, cũng là phu nhân của Trác Thanh Phàm dùng trường tiên quất một cái, trực tiếp xẻ đôi cơ thể của hắn, máu tươi cùng với mảnh vụn nội tạng bắn lên không trung như mưa rào.
Trác Thanh Phàm hai mắt căng lên, huyết lệ chảy dọc trên gò má nhăn nheo, lão trông thấy chắt của mình, một nam hài chỉ có mười hai tuổi giống như phát điên mà quên mình lao tới, ôm cổ phụ thân của mình mà cắn xuống tựa như một con sói đói, đem huyết nhục trên cần cổ của phụ thân hắn xé ra từng mảng lớn, nhưng một nam hài mười hai tuổi thì có thể làm được gì chứ, hắn chỉ kịp cắn xé mấy cái, sau đó liền bị một chưởng vỗ lên thiên linh cái, hộp sọ nổ tung thành mấy chục mảnh, não tương dính máu sền sệt trắng đục tung tóe dính lên y phục những người xung quanh.
Cảnh tượng như vậy không chỉ đơn giản là diễn ra một lần, xấp xỉ gần ngàn cường giả Lâm gia, cũng là những tộc nhân sống sót cuối cùng dường như hóa thân thành ác ma, nhảy múa một vũ điệu điên loạn của tử thần mà tàn sát lẫn nhau, bất chấp thương thế của bản thân, bất chấp mục tiêu trước mắt là nam hay nữ, già hay trẻ, gương mặt mỗi người đều tràn ngập sắc thái thỏa mãn như lữ khách khốn khổ chết khát trên sa mạc bỗng nhiên được uống một ngụm nước mát lạnh tinh khiết thấu tận tâm can.
“Ngươi....ngươi là một con ác quỷ!!!” Trác Thanh Phàm sụp đổ, lão không còn kiềm chế nữa mà gào lên từng tiếng thê lương thống khổ, hai mắt bắn ra huyết lệ nhìn chòng chọc vào Tử Phong mà thét lên.
Tử Phong nghe thấy vậy cũng không lấy làm phiền lòng, chỉ là nụ cười trên mặt hắn thu liễm, hắn dí sát vào cặp mắt đỏ quạch tràn ngập sát ý kia, giọng nói âm u rét lạnh giống như truyền tới từ cửu trùng địa ngục khiến người nghe phải tuyệt vọng chậm rãi vang lên
“Các ngươi chính là người tạo nên con ác quỷ này!”



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện