“Ý Hoan, giờ không phải vấn đề em có xứng với anh hay không, mà là…”
“… Em có muốn chọn anh hay không?!”
“Chết tiệt!”
Trần Niệm Lâm bóp chặt chiếc điện thoại trong tay, không kìm được lửa giận mà ném thẳng điện thoại xuống sàn nhà, một tiếng ‘rắc’ vang lên, thế là Uy Vũ đứng gác bên ngoài thầm khóc than cho sự ra đi của dế yêu.
Anh nghĩ lần sau mình không nên tọc mạch, nghe lời xúi bẩy của tên Trịnh Sâm chết tiệt kia, tự dưng chọc giận thiếu tướng nhà mình.
“Uy Vũ!”
“Báo cáo, có tôi!” Nén nỗi đau trong lòng lại, Uy Vũ nghe lệnh lập tức mở cửa bước vào, vẻ mặt lạnh tanh nhìn thẳng, tay giờ lên một góc 45 độ làm tư thế chào tiêu chuẩn.
“Còn mấy hôm nữa mới có thể kết thúc cuộc họp?”
“Báo cáo thiếu tướng, theo lịch, cuộc họp lần này sẽ họp thông đêm, kéo dài tới 7 rưỡi sáng ngày mai.”
Trần Niệm Lâm cau mày, ngón tay gõ lên mặt bàn theo nhịp: “Không đẩy sớm hơn được sao?”
“Báo cáo thiếu tướng, phía bên trung tướng Lâm e là không dễ xin xỏ.”
“Được rồi, tôi biết rồi, lập tức chuẩn bị xe, kết thúc cuộc họp ngày mai tôi muốn trở lại thành phố nhanh nhất có thể!”
“Rõ!”
Uy Vũ đi rồi, Trần Niệm Lâm ngồi trong phòng bực bội vẫn chưa thuyên giảm.
Người phụ nữ chết tiệt, đã có con rồi vẫn còn đi quyến rũ một thằng nhóc miệng còn hôi sữa.
Phía bên hội quán…
“… Em có muốn chọn anh hay không?!”
Sở Ngôn Khanh dứt lời, Tô Ý Hoan mím môi không đáp lại, ánh đèn trên trần nhà hắt xuống gò má trắng mịn như sứ của cô, lại khiến anh nảy sinh cảm giác muốn xông lên chiếm lến bờ môi kia dù chỉ một lần.
Sở Ngôn Khanh căng thẳng đứng im tại chỗ, môi hơi mím lại, dồn hết dũng khí để mở miệng lần nữa: “Anh cho em thời gian suy nghĩ, cũng mong em cho anh một… một cơ hội theo đuổi em.”
Nói xong, Sở Ngôn Khanh cụp mắt, hai tai đã đỏ ửng lên.
“Khụ khụ, anh xuống lấy xe trước, lát nữa sẽ có người của hội quán đưa em đi lối khách VIP xuống hầm gửi xe.”
Nói xong bèn vội vàng chạy như ma đuổi đi.
...****************...
Lưu Đức Hoa cứ tưởng chiếm được món hời, ai ngờ bị đuổi ra trong ê chề, nhục nhã.
Lưu Hương vừa đưa anh ta về đến nhà, anh ta đã gào thét, mất kiểm soát sà vào lòng mẹ già.
Lưu Đào thấy con trai đi gặp mặt vợ tương lai về chẳng những không cười, lại còn bị tím một bên má, miệng còn rách đang rỉ máu tươi.
“Chuyện này… chuyện này rốt cuộc là sao? Lưu Hương, chị giải thích đi!”
Lưu Hương cũng vô cùng bực bội, bà ta ngồi xuống tự rót cho mình một chén nước, uống xong thì đập bàn: “Còn không phải tại con ranh kia!”
Sau cùng đem hết mọi chuyện kể một lượt.
Nghe xong, Lưu Đào hết sức phẫn nộ, bà ta nhổ toẹt miếng trầu ngậm trong miệng, giọng rít lên: “Chỉ là một đứa con gái đã một lượt đò, gả làm vợ Đức Hoa nhà này thiệt thòi cho nó hay sao? Thế mà còn dám chạy theo tên ẻo lả kia đi mất! Đúng là đồ lẳng lơ, trơ trẽn!”
Lưu Hương sợ chuyện không thành, phải vội vàng an ủi ngay: “Ôi con gái chưa xuất giá có chút chống đối là chuyện bình thường, nó vẫn còn trẻ, sau này gả về từ từ bảo ban là được.
Lấy chồng rồi, trải qua chuyện chăn gối với Đức Hoa, chắc chắn sẽ an phận hơn!”
Thấy cô em còn chưa nguôi, bà ta lại bơm thêm: “Em lo gì, chờ cô ta vào cửa nhà họ Lưu rồi, muốn xử lý ra sao thì tùy hai mẹ con.”
Lưu Đức Hoa nằm trong lòng mẹ, tai đã vểnh lên tận trời để nghe ngóng, thế nhưng chẳng mở lời ra nói câu nào, trái lại bà mẹ nóng nảy của anh ta thì liên tục càu nhàu: “Hừ! Loại phụ nữ lẳng lơ câu dẫn tên này đến tên khác như thế nhà này không dám chứa! Lấy về rồi đầu con trai tôi lại mọc cái sừng dài tít! Không dám!”
Lưu Đức Hoa vội vàng ngóc đầu dậy: “Mẹ! Con muốn lấy cô ấy!”
Chỉ cần nghĩ tới người đẹp nằm dưới thân mình, r3n rỉ từng tiếng khi3u gợi là Lưu Đức Hoa đã nóng hết người lên, thậm chí chỗ đó còn rục rịch thức tỉnh.
Anh ta vội vàng lấy