Cựu Mộng

Chương 43


trước sau

Lâm Gia Duệ giật mình, nhớ lại lúc thấy Lâm Dịch tối qua trước cổng, thần sắc quả thật có chút mệt mỏi. Hôm nay sáng sớm đã đến tìm cậu, thì ra là chưa từng ngủ. Miệng hắn nói thật nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng vì chuyện anh cả bị bắt, bỏ ra không ít tâm sức.

Cậu thấy cằm Lâm Dịch râu lú nhú. Trong lòng khẽ động, cởi áo khoác lên người Lâm Dịch. Không ngờ khi ngón tay cậu sượt qua đầu vai hắn, Lâm Dịch đang ngủ say chợt giật mình, nắm lấy tay cậu.

Lâm Dịch vẫn đang mơ ngủ, lực trên tay không tính mạnh, nhưng Lâm Gia Duệ sợ đánh thức hắn, không dám rút tay mình ra, đành tùy ý hắn nắm.

Xe đi một đường, Lâm Dịch liền ngủ cả đường. Mãi đến khi xe dừng trước cổng Lâm gia, hắn mới nhíu mày, chậm rãi mở mắt.

Tay Lâm Gia Duệ bị hắn nắm hồi lâu, lòng bàn tay hơi nóng, thấy hắn tỉnh, vội rút tay lại.

Lâm Dịch không nói gì, lười biếng dựa vào cửa sổ xe, nhìn cậu cười cười, đưa áo khoác trả cậu: “Bên ngoài gió lớn, mau mặc áo vào đi.”

Lâm Gia Duệ “Ừ” một tiếng, lần nữa mặc áo, xuống xe đi theo Lâm Dịch.

Bọn họ lần này cùng nhau bước vào nhà họ Lâm.

Lâm Dịch ở Lâm gia đương nhiên không được hoan nghênh, cũng may Lâm Gia Duệ hôm trước có đề cập đến việc này, chị hai và anh ba thấy hắn tuy bất mãn nhưng không nói gì, nhiều lắm thì mắng đôi chút trong lòng, bên ngoài vẫn giả vờ như không có chuyện.

Lâm Dịch cũng không để ý, chào hỏi hai người xong thì một mình đứng cạnh cửa sổ hút thuốc.

Kì hạn ba ngày đã đến.

Mọi người ngồi trong phòng khách chờ cả buổi chiều, đến tối, bọn bắt cóc quả nhiên gọi đến.

Lâm Gia Văn là lần thứ hai nhận loại điện thoại này, vì từng có kinh nghiệm, biểu hiện coi như bình tĩnh: “Đúng, là tôi… dựa theo yêu cầu của các ngừoi, tiền đã chuẩn bị đủ, làm cách nào để giao cho các người? Ngày mai buổi tối bảy giờ… địa chỉ là…”

Lâm Dịch ho khan một tiếng, hướng Lâm Gia Văn ra hiệu.

Lâm Gia Văn hiểu ý, vội hỏi: “Anh cả của tôi thế nào rồi? Để cho tôi nói với anh ấy mấy câu!”

Đầu bên kia điện thoại dường như xảy ra tranh chấp, qua thật lâu, mới nghe giọng suy yếu của anh cả họ Lâm vang lên: “A Văn…”

“Anh cả!”

Chỉ nói được một câu như vậy, bọn bắt cóc liền dập máy.

Nhưng mọi người cuối cùng cũng xác định, ít nhất con tin còn bình an.

Lâm Gia Văn tiếp tục gọi điện lại cho đối phương, định thời gian và địa điểm giao tiền chuộc, nhưng chưa nói xong, anh tả trở nên kích động, thậm chí còn đứng dậy, lớn tiếng: “Không được! Nó không biết lái xe! Chờ một chút, đổi người khác được không? Này, này, a lô?”

Đối phương rất nhanh cúp điện thoại.

Lâm Gia Văn nắm di động đứng ở nơi đó, sắc mặt hết sức khó coi.

Chị hai là thiếu kiên nhẫn nhất, đẩy cánh tay anh ta, hỏi: “Sao vậy? Bọn bắt cóc yêu cầu cái gì? Có phải tiền không đủ không?”

“Không, bọn họ…” Lâm Gia Văn cuối cùng cũng động, quay đầu nhìn về phía Lâm Gia Duệ, nói: “Bọn họ kêu tiểu Duệ đi đưa tiền chuộc.”

Lâm Dịch đang đứng sát bên cửa sổ thưởng thức bật lửa, nghe câu ấy, “Cạch” bật lửa, ánh mắt nhìn ngọn lửa không ngừng cháy kia, cười lạnh: “Thật to gan.”

Tuy chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng người nghe lạnh cả sống lưng.

Lâm Gia Duệ vẫn bất động, lạnh nhạt nói: “Dù sao tiền đã gom đủ, chỉ là đi giao tiền chuộc thôi, là anh ba hay em cũng không có gì khác biệt.”

“Nhưng tiểu Duệ, em không biết lái xe.”

“Đối phương khẳng định đã điều qua Lâm gia, nguyên nhân chính vì em không biết lái xe nên mới chọn em, không phải ư?”

“Không được, một mình em đi quá nguy hiểm!”

“Đúng vậy, bọn họ là bọn bắt cóc vô cùng hung ác, lỡ như…”

“Không thì sao giờ? Chẳng lẽ chờ bọn họ giết con tin? Yên tâm, đối phương nếu muốn tiền, thì chỉ cần tiền đến đúng nơi.” Lâm Gia Duệ ngồi trên sopha vắt chéo chân, vẫn còn tâm tình đùa vui: “Em đi coi như thêm chút kiến thức, tích lũy chút ít tư liệu cho điện ảnh.”

“Lâm Gia Duệ!”

“Tiểu Duệ, chuyện này không phải đùa.”

Lâm Gia Văn và chị hai cùng nhau khuyên cậu bỏ ý định này, nhưng Lâm Gia Duệ thủy chung không lung lay.

Cuối cùng, Lâm Gia Văn không còn cách nào, đành quay đầu liếc mắt nhìn Lâm Dịch, nói: “Này, chú đứng đó nhìn náo nhiệt cái gì? Còn không mau qua khuyên tiểu Duệ.”

Chỉ nghe “Cạch” một tiếng, Lâm Dịch thu lại chiếc bật lửa trong tay, sau đó ngẩng đầu nhìn Lâm Gia Duệ.

Lâm Gia Duệ thản nhiên nhìn lại, đôi mắt sâu đen.

Lâm Dịch nhìn cậu chăm chú, cuối cùng nói: “Để cậu ấy đi.”

“Chú điên rồi?” Lâm Gia Văn giậm chân, “Tại sao có thể để tiểu Duệ đi mạo hiểm được?”

Lâm Dịch cười cười: “Cậu chẳng lẽ không hiểu tính của tiểu Duệ sao? Từ trước đến giờ cố chấp muốn chết, một khi đã nhận định việc gì, mặc là ai cũng không khuyên nổi.”

Ví du như cậu từ nhỏ đã nhận định hắn, từ đó về sau toàn tâm toàn ý bước về phía hắn, hoặc không thì vừa đi vừa quay đầu nhìn.

Lâm Gia Duệ nói: “Vẫn là chú hiểu rõ tôi nhất.”

Lâm Dịch nghe thấy xưng hô này, bỗng nhiên bước nhanh về phía Lâm Gia Duệ. Rồi dừng lại cách cậu mấy bước, tay cầm bật lửa giật giật, cuối cùng thả

vào túi áo, cúi đầu nhìn cậu: “Em đêm nay nghỉ sớm một chút, chuẩn bị tinh thần đối phó chuyện ngày mai.”

Lâm Gia Duệ: “Đương nhiên.”

Lâm Dịch không ở lâu, nói những lời này liền xin phép rời đi.

Lâm Gia Văn không cam long, mắng: “Tên khốn này đến đây làm gì vậy? Cố tình đến xem chuyện cười của Lâm gia à?”

Nói xong lại muốn khuyên Lâm Gia Duệ: “Tiểu Duệ, ngày mai…”

Lâm Gia Duệ sợ anh dong dài, vội đứng dậy về phòng ngủ.

Đêm nay cậu ngủ thật sâu, không mơ thấy gì cả, trởi vừa sáng liền tỉnh. Cậu mặc quần áo rửa mặt mũi, vẫn mặc áo phông như bình thường, bên ngoài khoác them cái áo lông đi xuống lầu.

Lâm Gia Văn thức dậy còn sớm hơn cậu, đang ngồi uống café trong phòng khách, xem ra là thức cả đêm.

Lâm Gia Duệ đi qua chào một tiếng: “Anh ba.”

“Ừ.”

Lâm Gia Văn gật đầu, không biết có phải nghĩ thông suốt rồi, thế mà không ngăn cản cậu đi giao tiền chuộc nữa.

Một lúc sau chị hai cũng xuống lầu, ba ngừoi ngồi cùng một chỗ ăn sáng. Mọi người ăn thật im lặng, ngay cả Lâm Gia Văn từ trước đến nay thích ăn cũng không cảm nhận được hương vị, tùy tiện ăn mấy miếng.

Lâm Gia Duệ nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, sau khi no đủ, liền nằm dài trên sopha xem TV cả ngày. Lúc chạng vạng, cậu nhìn thời gian không còn dư bao nhiêu, liền chuẩn bị chút ra ngoài.

Lâm Gia Văn mở gara lấy xe, mấy ngừoi vừa ra ngoài cổng mới phát hiện Lâm Dịch đã đứng chờ ở cổng từ bao giờ. Một tay hắn chống vào xe, một tay cầm điếu thuốc, không biết đã đứng ngoài gió lạnh bao lâu.

Lâm Gia Văn không đếm xỉa tới hắn, đưa vali tiền chuộc trong tay đặt vào ghế phó lái, rồi lại đưa điện thoại của mình cho Lâm Gia Duệ, nói: “Tiểu Duệ, trên đường cẩn thận.”

Ánh mắt chị hai hồng hồng, kêu một tiếng: “Tiểu Duệ..”

Rồi không nói them gì nữa.

Lâm Gia Duệ tuy không thích dài dòng, nhưng vẫn ôm lấy vai chị hai: “Em nhất định sẽ đưa anh cả bình an trở về.”

Lâm Dịch ở bên cjanh nhìn, chờ người một nhà các cậu nói xong mới đi tới đưa bật lửa cho Lâm Gia Duệ.

Lâm Gia Duệ giật mình, sau đó cúi đầu, đưa tay thuần thục châm thuốc cho hắn.

Lâm Dịch nhìn phần cổ trắng lộ ra bên ngoài áo của cậu, nói: “Tiểu Duệ, có tôi ở đây, không cần sợ gì cả.”

Lâm Gia Duệ trả bật lửa lại cho hắn, “Tôi không sợ.”

Lâm Dịch rít một hơi, nhìn Lâm Gia Duệ cười, đưa tay đẩy vai cậu: “Đi thôi.”

Lâm Gia Duệ lên xe, lúc khởi động xe, từ kính chiếu hậu nhìn Lâm Dịch. Khuôn mặt kia dần mơ hồ, cuối cùng biến thành chấm nhỏ trong tầm mắt, rồi hoàn toàn biến mất.

Địa điểm giao tiền chuộc là một kho hàng bỏ hoang ở ngoại thành, Lâm Gia Duệ xuất phát sớm, dọc đường đi lái xe khá ổn. Chạy được hơn nửa đường, bọn bắt cóc gọi điện đến.

Giọng đối phương đã qua công cụ xử lí âm thanh, nghe vừa thô vừa khan, lúc này mới cho cậu biết địa điểm giao tiền đã đổi. Đây cũng là thủ đoạn thường thấy trong phim, bọn bắt cóc đề phòng bị cảnh sát phát hiện, sẽ thay đổi địa điểm nhiều lần.

Lâm Gia Duệ bình tĩnh quay đầu xe, nhập địa điểm vào điện thoại, đi theo. Hiện tại là giờ tan tầm, trên đường kẹt xe, khi Lâm Gia Duệ dừng đỗ ở một ngã tư, lại nhận được điện thoại của bọn chúng.

“Rẽ trái. Đi theo hướng nam. Chờ chỉ thị của tao.”

Lâm Gia Duệ cúp máy, nhìn thời gian. Mấy vị cướp tiên sinh này thật kiên nhẫn, để cậu đi long vòng thành phố.

Lâm Gia Duệ nghĩ đến đây bỗng nhiên thấy không bình thường.

Không đúng chỗ nào nhỉ?

Câu đem chuyện phát sinh sáng nay suy nghĩ cẩn thận lần nữa, nhớ tới Lâm Gia Văn nói với”, hai ngừoi này đều không lo lắng cho an nguy của cậu.

Đó là bởi… bọn họ sớm biết cậu sẽ không gặp nguy hiểm.

Lâm Gia Duệ bỗng phanh kít xe dừng lại ven đường. Cậu nhảy xuống kiểm tra vali phía sau, vừa mở vali ra thì thấy, nào có tiền chuộc? Chỉ là một vali sách mà thôi.

Lâm Gia Duệ cảm thấy trầm xuống, lật giở danh sách cuộc gọi, không tìm thấy số điện thoại tối qua bọn bắt cóc gọi đến.

Vậy người vừa rồi nói chuyện với cậu là ai?

Tay cậu run rẩy, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại. ấn gọi lại.

“Reng ——– reng ——– reng ——–“

Điện thoại thông, Lâm Gia Duệ liền mở miệng hỏi: “Lâm Dịch ở đâu?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện