“Anh là ai?”
“Người đàn ông của cô ấy.
” Tư Lệ Đình trực tiếp ôm Tô Cẩm Khê vào lòng.
Ở bên tai cô giọng anh tràn đầy từ tính: “Bảo bối, sao em lại đi nhằm phòng?”
Vốn dĩ Tô Cẩm Khê là người yêu thích giọng nói, cho nên khi nghe thấy giọng nói trầm và từ tính của Tư Lệ Đình chân cô mềm nhũn ra!
TÔI SỐ) “Em khóc, cô ta động vào em?” Tư Lệ Đình nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Tô Cẩm Khê.
Cô gái nhỏ này không làm người ta bót lo, trong một thời gian ngắn anh không nhìn thấy cô thôi mà cô đã gây ra một đống hoạ.
Cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo từ người đàn ông, lưng người phụ nữ lạnh toát.
“Không, không, ngay cả ngón tay cô ấy tôi cũng chưa chạm vào.
”
Người đàn ông cũng giải thích: “Lúc bước vào đây cô này đã khóc rồi, cô ấy nói bạn trai cô ấy đã lừa dối cô ấy, cô ấy vào nhằm phòng.
”
“Sao anh không nói sớm hơn, suýt chút nữa em đã đổ oan cho cô ấy!”
Người phụ nữ cũng tự hiểu lấy, bạn trai của người ta cao to đẹp trai, làm sao có thể nhìn trúng người đàn ông của mình được.
“Em cho anh cơ hội nói chuyện sao? Anh còn chưa giải thích em liền đánh người, giống như một người đàn bà đanh đá.
”
“Ai là người đàn bà đanh đá?”
Hai vợ chồng nhanh chóng cãi nhau lần nữa, Tư Lệ Đình đưa Tô Cẩm Khê đi, quay trở lại Nhã 8.
“Tại sao em lại khóc? Bạn trai cũ lừa dối? Sao tôi không biết bạn trai cũ của em là ai?”
Tô Cẩm Khê lấy hành tây và thuốc nhỏ mắt từ trong túi ra, “Đều là do đồ vật quái quỷ này gây ra.
”
Trong giây lát Tư Lệ Đình liền hiểu ra, có vẻ như nữ giám đốc của cô thật đáng sợ, may mà người cô ta bảo cô đi dụ dỗ là mình, đổi thành người đàn ông khác…
Đưa khăn tay ấm cho Tô Cẩm Khê, “Em lau trước đi.
”
Tô Cẩm Khê lau nước mắt, “Khóc nhiều tôi mệt quá.
”
Từ Lệ Đình: ”…”
Đôi khi anh rất muốn bổ đầu Tô Cẩm Khê ra để xem bên trong có gì.
“Chú ba, sao lần nào tôi gặp nguy hiểm cũng gặp chú vậy?”
Bây giò Tô Cẩm Khê đã bót sợ Tư Lệ Đình.
“Bởi vì em quá ngốc.
” Tư Lệ Đình không nói nên lời, cô gái này làm sao có thể trưởng thành.
Tô Cảm Khê võ đầu, “Lại không làm xong chuyện.
Chị Trân Ni bảo tôi tiếp cận tổng tài Đề Hoàng, nhưng vừa rồi tôi còn chưa nói chuyện với anh ta.
”
Tư Lệ Đình thực sự không hiểu, chẳng lẽ trong mắt Tô Cẩm Khê, người đàn ông có vóc dáng thấp bé kia là tổng tài của Đế Hoàng?
“Anh ta không phải tổng tài của Đề Hoàng.
”
“Hả? Chú ba, chú chắc chứ? Không lẽ chú quen tổng tài của Đế Hoàng?” Tô Cẩm Khê ngạc nhiên hỏi.
Tư Lệ Đình nghỉ ngờ về chỉ số IQ của Tô Cẩm Khê, anh đã nói rõ ràng như vậy rồi, tại sao cô còn không phản ứng.
“Ừm, quen, hơn nữa tôi và anh ta rất thân thiết.
” Tư Lệ Đình tiếp tục nhắc nhở.
“Chú ba, chú quen anh ta thì tốt rồi, chú có thể làm giúp tôi một việc được không? Gần đây công ty chúng tôi có kế hoạch hợp tác với Đề Hoàng.
Nhưng cũng không biết tại sao Đề Hoàng lại không thân thiện với công ty chúng tôi, cho nên giám đốc của tôi mới yêu cầu tôi lén đến gặp tổng tài Đề Hoàng.
: ỉ Tôi đã đến đây hai lần, tôi vẫn không biết anh ta trông như thế nào.
Nếu chú ba biết anh ta, chú có thể giới thiệu cho tôi không?”
Tô Cẩm Khê vừa khóc xong, mắt ngắn nước nhìn Tư Lệ Đình.
Giờ phút này đừng nói là Tô Cẩm Khê muốn gặp tổng tài Đế Hoàng, cho dù cô muốn gặp ông trời Tư Lệ Đình cũng sẽ lên trời mời ông ta xuống cho cô gặp.
“Giúp em làm quen với anh ta cũng được, nhưng em sẽ trả công cho tôi như nào?”
Dù sao thì anh cũng đã im hơi lặng tiếng chơi với cô nhiều ngày như vậy, cũng không phải chỉ để thu nhận đồ đệ.
Vừa nghe đến hai chữ trả công kia Tô Cẩm Khê liền nghĩ đến phương hướng kia, “Chú ba, chú…chú muốn tôi làm gì?”
Tư Lệ Đình ghé sát vào tai cô, “Tiểu Tô Tô đã nghĩ ra rồi đúng không?”
“Ngoài cái đó ra, làm cái khác được không?”
Tuy rằng hai người cũng không phải một hai lần, nhưng là phụ nữ, Tô Cảm Khê vẫn thấy ngượng ngùng.
“Cái đó là cái gì? Tôi vẫn chưa nói gì.
” Tư Lệ Đình càng ngày càng thích trêu chọc Tô Cẩm Khê.
Tô Cẩm Khê tức giận đến mức khuôn mặt nhỏ phông ra: “Chú ba, chú đáng ghét, rõ ràng ý của chú là cái đó…”
Cô tức giận mở to hai mắt trừng mình, Tư Lệ Đình hồn bay phách lạc.
“Cô gái ngốc, ăn cơm trước đi.
” Tư Lệ Đình xoa chóp mũi của cô, vẻ mặt cưng chiều.
Nhịp tim của Tô Cảm Khê tăng nhanh, cô cảm thấy mình đối với chú ba càng ngày càng không có sức chống cự.
“Vậy chuyện của tổng tài Đế Hoàng…”
“Ăn xong rồi nói.
”
Tô Cẩm Khê đành