Cửu Tiêu

Quá mức


trước sau

Lương Thông ở trong khu vực này quả thực là một danh nhân.

Từ lúc bắt đầu nhập môn, người này chính là bá chủ một phương ở trong tông môn.

Nghe nói hắn vốn là xuất thân từ một nhà phú hào trong một tòa thành nào đó cách Thái Bạch Tông bảy trăm dặm, cha của hắn, khi còn trẻ tuổi là một nhân vật hung ác chiếm núi làm vua, sau khi vớt đủ tiền, hối lộ quan phủ, mới đặt chân ở trong tòa thành đó, lắc mình biến hoá trở thành lão gia nhà giàu.

Về sau sinh ra Lương Thông, hắn coi Lương Thông là trân bảo, bồi dưỡng Lương Thông từ nhỏ, cho Lương Thông tập luyện võ nghệ, nhất là sau khi tìm người nhìn qua, phát hiện ra Lương Thông có thiên tư tu tiên, thế là càng hung ác nhẫn tâm, vào lúc Lương Thông 16 tuổi, hắn cơ hồ đã móc rỗng vốn liếng, chuẩn bị một phần trân bảo quý giá dâng lên Thái Bạch Tông, lúc này mới có thể đưa Lương Thông vào tiên môn, khiến cho ở trong nhà có một vị Tiên Nhân có thể bảo đảm đời đời bình an.

Mà vị Lương Thông này cũng là một kẻ tàn nhẫn, sau khi tiến vào tiên môn, liền dựa vào võ nghệ tập luyện từ nhỏ vượt qua những đồng môn khác, một thân một mình chiếm cứ một chỗ linh tuyền, tư chất của hắn ở trong Ô Sơn Cốc không phải là tốt nhất, tài nguyên cũng không phải là nhiều nhất, nhưng chính là dựa vào sự hung ác cùng với bá đạo, lại cứng rắn trổ hết tài năng ở trong nhóm đệ tử Ô Sơn Cốc, bây giờ đã có tu vi Dưỡng Tức tầng ba.

"Thanh danh kém, làm người cứng rắn, lại còn không có bối cảnh gì, vừa vặn dùng để lập uy..."

Phương Quý sau khi đi vòng vo hơn nửa ngày, ở trong lòng cũng đã có suy tính.

Mà có người thấy Phương Quý nghe ngóng Lương Thông, nhất thời nổi lên thiện tâm, tiến hành nhắc nhở Phương Quý: "Phương Quý sư đệ, ngươi cũng phải cẩn thận, vị Lương Thông kia rất là hung ác, vì đạt thành mục đích, cho dù là chuyện gì hắn cũng đều làm, hai ngày nay ta nghe người khác nói, nói rằng ở giữa các ngươi giống như đã đạt thành một ít giao dịch, ta muốn nhắc nhở ngươi một câu, phải thật cẩn thận, chớ có bị lừa..."

"Yên tâm đi, ta cũng không làm gì cả, người khác sao phải lừa ta?"

Đối mặt với sự nhắc nhở của người hảo tâm, Phương Quý khoát tay áo, cũng không ngại.

Ở trong lòng ngược lại còn suy nghĩ: "Ta kỳ thật còn chưa có đáp ứng Lương Thông, chỉ nói là muốn suy tính một chút, hắn trước hết thả ra tiếng gió, chính là sợ ta sẽ đổi ý, chuẩn bị bức ép ta, quả nhiên là một nhân vật hung ác, trước tiên nói ra phần giao dịch này ở trước mặt của đồng môn, nếu như cuối cùng ta không mua linh tuyền của hắn, hắn sẽ nói là ta lừa hắn, thuận lý thành chương tới gây phiền phức cho ta..."

Sau đó Phương Quý lại có một chút đắc ý: "Không sao, ta cũng đang để mắt tới hắn..."

Sau khi hiểu rõ không sai biệt lắm, Phương Quý liền đi đến Linh Thiện Đường gọi một bữa lớn, ăn uống no đủ, sau đó lại đi dạo một vòng, chỉ là vẫn luôn chú ý đến động tĩnh ở khu rừng nhỏ kia.

Ngày đầu tiên không tìm được cơ hội, Phương Quý cũng không nóng nảy, ban đêm tiến hành tu luyện, ngày thứ hai tiếp tục đi dạo, giống như là rất có kiên nhẫn bẫy thỏ như trước đó vậy.

Ba ngày trôi qua như vậy, cuối cùng đến chiều ngày thứ tư, Phương Quý nghe được một trận huyên náo truyền đến từ khu rừng nhỏ bên kia, hắn liền hưng phấn chạy ra từ trong tiểu lâu đi xem náo nhiệt, chỉ thấy lúc này mấy chỗ linh tuyền ở phụ cận khu rừng nhỏ đã đứng đầy người, trong đó đang có mấy vị đệ tử Ô Sơn Cốc tức giận cãi lộn, người đứng ở giữa nhất chính là Lương Thông mang một nụ cười lạnh lùng trên mặt, lộ ra vẻ khinh miệt.

Ba vị đệ tử Ô Sơn Cốc đang cãi lộn với hắn, có người má trái bầm tím, tràn đầy phẫn nộ, kêu to: "Lương Thông sư huynh, ngươi cũng thật sự quá mức, linh tuyền này chính là thuộc sở hữu của tiên

môn, cũng không phải là của ngươi, bình thường ngươi tu luyện ở chỗ này, chúng ta cũng không dám đoạt của ngươi, thế nhưng ngươi rõ ràng đã hai ngày chưa có tới, ta tu hành ở chỗ này một hồi, sẽ khiến cho ngươi thua thiệt cái gì, thế mà lại động thủ đánh người?"

"Ha ha, coi như ta không đến, chỗ linh tuyền này cũng không thể để cho người bên ngoài nhúng chàm, đây chính là quy củ do ta định, ngươi có ý kiến gì?" Lương Thông đối mặt với lời chỉ trích này cũng không e ngại, hai tay khoanh tròn, lộ ra thần sắc kiêu căng.

"Chẳng lẽ...chẳng lẽ ở trong tương lai ngươi rời khỏi Ô Sơn Cốc, chỗ linh tuyền này vẫn sẽ thuộc về ngươi sao?"

Lời nói này lập tức nói trúng đến tiếng lòng của rất nhiều đệ tử Ô Sơn Cốc, bọn hắn cũng đều biết đệ tử Ô Sơn Cốc sắp nghênh đón một lần khảo hạch, ở trong lần khảo hạch này, rất có thể sẽ có một ít đệ tử siêu quần bạt tụy sớm tiến vào Hồng Diệp Cốc, như vậy linh tuyền mà những người này lưu lại, đương nhiên là đối tượng mà rất nhiều người chú ý, trong lúc âm thầm, vì điều này mà đã xảy ra rất nhiều tranh chấp.

Nhưng vị đệ tử Ô Sơn Cốc này lại không biết, những lời này đã hoàn toàn nói trúng đến tâm lý của Lương Thông, hắn đã thoáng nhìn thấy, ở bên ngoài có người đang nhảy nhảy nhót nhót nhìn vào bên trong, không phải Phương Quý thì là ai?

Mặc dù ở trong lòng đánh chủ ý là chờ chính mình tiến vào Hồng Diệp Cốc, chỗ linh tuyền này người nào thích thì cứ chiếm lấy, nhưng bây giờ nếu như không nói một chút lời hung ác, làm sao có thể moi được tiền của Phương Quý!

Cười lạnh một tiếng, hắn dứt khoát gật đầu một cái, nói: "Không sai, coi như ta đi, chỗ linh tuyền này vẫn là do ta quyết định, ta muốn cho ai, liền cho người đó, nếu như có người không phục, vậy thì ta cũng không ngại tiến hành so đấu một chút..."

Nghe lời nói ngang ngược bá đạo này của Lương Thông, các đệ tử ở chung quanh không nhịn được mà náo loạn một trận.

"Bình thường chiếm cứ thì cũng thôi đi, chính mình không cần cũng không chịu tặng cho người khác?"

"Lại có người không nói lý như vậy!"

"Bình thường đã nhịn hắn quá mức, cũng khiến cho hắn càng ngày càng khoa trương..."

Ở bên trong từng tiếng phẫn nộ nghị luận, ba vị đệ tử Ô Sơn Cốc xảy ra tranh chấp cùng với Lương Thông cũng dần dần sinh ra nộ khí.

Bọn hắn đúng là nghe được Lương Thông có khả năng sẽ rời khỏi Ô Sơn Cốc, lúc này mới đánh chủ ý tới linh tuyền của Lương Thông, bản ý cũng chỉ là thăm dò một chút, không ngờ được Lương Thông thế mà không thèm nói đạo lý, đi tới liền tát cho hắn một cái, bây giờ lại quát một trận ở ngay trước mặt của mọi người, nếu như lại nhẫn nhịn sẽ mất sạch mặt mũi, lại thêm ở phía bên mình có nhiều người, lá gan dần dần to lên.

"Lương Thông, ngươi thật quá mức..."

Liếc mắt ra hiệu cho hai vị đồng môn khác, vị đệ tử bị tát cho một cái nâng cao dũng khí, bước về phía trước một bước.

"Ha ha, chỉ bằng vào các ngươi mà cũng muốn thử tay nghề của ta?"

Lúc đầu Lương Thông chiếm chỗ linh tuyền này, chính là dựa vào nắm đấm để đánh ra, bây giờ nhớ 30 khối linh thạch ở trong tay của Phương Quý, càng là không khách khí một chút nào, mắt thấy người trước mặt bước tới, liền đột nhiên bước lên một bước, huy quyền đánh về phía mặt của đối phương, thừa dịp người kia đưa tay đón đỡ, một cước như rắn độc chui ra từ phía dưới, đạp vào bụng của đối phương, đá đối phương bay ra phía ngoài.

                    

                

            

        

        

        


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện