Không biết sau bao lâu.
Ái Triêm mơ màng tỉnh dậy.
Cô không biết nơi này là nơi nào, trong lòng cảm thấy rất nghi hoặc nên tim cô đập nhanh hơn bình thường.
Cô thử động đậy người, cổ tay hơi đau nhói, mới biết là hai tay cô đang bị dây thừng trói chặt.
Cô định thần rất nhanh.
Nỗi hoảng sợ và lo lắng trước khi bị ngất đi lại dội về trong trí nhớ.
Là Khả Như.
Đã lâu lắm rồi cô không có tin tức gì của cô ta sau vụ việc lùm xùm năm đó.
Nhưng khuôn mặt của cô ta thì cô không cách nào quên được.
Cô nhanh chóng lia mắt quanh căn phòng, mới biết trong phòng này không chỉ có một mình cô.
Có một người nữa đang đứng bên cửa kính nhìn ra sân tennis bên ngoài, quay lưng về phía cô, do ngược ánh sáng nên cô chỉ nhìn thấy dáng vẻ cao ráo của người đó.
Nghe tiếng động, người đó lập tức quay lại đi nhanh về phía cô, trên gương mặt là nụ cười vui vẻ:
- Ô, cô tỉnh rồi à?
Nguời đàn ông có đôi mắt xám và nụ cười tươi tắn ở trước mặt cô không hề xa lạ, chính là Brent, anh bạn gặp gỡ tình cờ mà cô đã trả tiền mua chai nước giúp anh ta.
Cô không ngờ gặp Brent ở đây.
Nhưng trong hoàn cảnh này nếu không suy nghĩ hắn tiếp cận cô với ý đồ xấu thì đúng là cô bị hư não thật rồi.
Cô trấn định một chút, cố gắng kìm xuống sự căng thẳng nhìn hắn hồi lâu mới mở lời:
- Tại sao anh lại ở đây? Tại sao lại trói tôi?
Brent cúi xuống nhìn cô chăm chú, hai con ngươi của hắn mở to chăm chăm trên mặt cô, nặng nề đến mức khiến cô có cảm giác bất an.
Nụ cuời vẫn thường trực trên gương mặt điển trai nhưng cô không thấy chút thiện cảm nào.
- Cô nói xem.
Tại sao tôi phải bắt cô chứ?
Ái Triêm nhíu mày:
- Anh là muốn thay Khả Như trả thù? Chuyện của cô ta là tự làm tự chịu.
Chẳng liên quan đến tôi.
Brent nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Thì ra cô gái đó là Khả Như ư? Ô, không nghĩ tới kẻ thù của cô cũng nhiều quá nhỉ?
Không phải vì Khả Như sao? Vậy thì nguyên nhân là từ câu chuyện bí mật mà cô không hề biết là gì kia sao? Cô còn chưa kịp biết là gì thì đã rơi vào tình thế bất khả kháng như này rồi.
Ái triêm chua chát cười khổ.
Vậy mà cô vừa mới nói với ba về khả năng này.
Giờ ứng nghiệm luôn rồi.
Quả thật cái miệng cô ăn mắm ăn muối hại thân thật.
Đối diện, Brent vẫn không ngừng quan sát biểu cảm trên gương mặt cô.
Hắn tắt nụ cười, nghiêm mặt hỏi:
- Thứ kia đang ở đâu?
Ái Triêm cố đè nén sư hoảng sợ trong lòng:
- Thứ gì?
Brent đưa tay bóp chặt cằm cô:
- Đừng làm bộ làm tịch giả ngây giả ngô với tôi.
Đưa hợp đồng chuyển nhượng cổ phần của cô cho tôi.
Tôi đảm bảo sẽ cho cô toàn mạng.
Nếu không…
Đòa … o..
à..
n..g..
Tiếng nổ nhỏ vang lên ngay bên tai làm cô lặng người, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng giống như bị ai đó quất một roi thật mạnh, khiến cô lập tức hóa đá.
Trên bàn tay Brent xuất hiện khẩu súng màu xanh thẫm, lạnh lẽo tỏa ra mộtlàn khói mong manh nơi nòng súng khiến cho cô cảm thấy kinh