Khi Ái Triêm tỉnh lại đã không thấy Trần Minh.
Nhớ đến cảnh tượng tối qua, trong lòng cô liền trở nên ảm đạm.
Nhưng hôm nay cô đã hứa sẽ đưa ba Chỉnh đến công ty quan sát một chút, nên không thể không trở dậy.
Bước đi khó khăn, cô để chân trần bước xuống giường, gắng gượng đi vào nhà vệ sinh.
Nhìn vào gương lại thấy dấu vết trên người mình, lại một lần nữa cảm thấy tinh thần sụp đổ.
Đôi mắt cay xè uất hận.
Cô hận bản thân mình yếu đuối, hận mình vì đã từng bất chấp tất cả mà yêu anh lâu như vậy.
Nhưng cô không thể để cho ba phải lo lắng cho mình mãi được.
Vì vậy cố nuốt nước mắt vào trong, điều chỉnh tâm tình làm vệ sinh cá nhân, sau đó chọn một bộ quần áo dài tay, kín cổ mặc vào rồi mới đi xuống nhà.
Khi xuống lầu, không nhìn thấy ai.
Trên bàn trong phòng ăn, bữa sáng đã được dọn sẵn, không thấy Trần Minh và ba Chỉnh đâu cả.
Trong phòng bếp, người làm đang dọn dẹp lau chùi.
-Dì à, ba con đâu?
Dì người làm vẫn loay hoay dọn rửa không nhìn cô:
- Sáng sớm ông ấy đã dậy lo bữa sáng cho cô.
Bảo tôi dặn dò cô phải ăn uống cẩn thận rồi hãy đi làm, sau đó cùng cậu chủ đi ra ngoài rồi.
Cũng không nói là đi đâu.
Bữa sáng để sẵn trên bàn, cô ăn đi.
Ái Triêm nghe xong, sửng sốt một giây sau đó không biết nghĩ đến cái gì, xoay người trở lại phòng ngủ, nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Trần Minh, đầu bên kia rất nhanh đã kết nối.
Trái tim cô kịch liệt đập nhanh như muốn thoát ra khỏi lồng ngực, giọng nói run rẩy:
-Anh...!đưa ba tôi đi đâu rồi?
Đầu điện thoại bên kia im lặng vài giây, vang lên giọng nói của Khương Đồng:
-Hiện tại lão đại không tiện nghe điện thoại.
-Đưa máy cho tôi gặp anh ta.
Tôi cần phải gặp anh ta ngay.
-Không được.
Lão đại hiện không có ở đây.
-Vậy thì các người đang ở đâu? Tự tôi sẽ tới đó tìm anh ta.
-Không thể thông báo được.
Lão đại đã dặn dò giữ bí mật với cô.
Bên kia Khương Đồng cúp máy.
Tâm tình Ái Triêm hoảng loạn.
Cô đặt tay lên ngực, cưỡng chế bản thân bình tĩnh lại.
Đầu ngón tay run rẩy, ấn số di động của ba Chỉnh.
Điện thoại reo nhưng không có người bắt máy, nỗi bất an trong lòng càng lúc càng làm cô không thở được.
Cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là bình đẳng, từ trước đến nay không hề tồn tại trong mắt Trần Minh.
Cô quá nhỏ bé trước mặt anh, cũng có quá nhiều mối bận tâm.
Bạn bè, người thân đều là những tử huyệt của cô.
Mà trong đó, ba Chỉnh lại là trái tim của các tử huyệt này.
Anh thậm chí không cần cố tình làm gì với cô.
Chỉ cần anh nắm những tử huyệt của cô ở trong tay, thì coi như cô không có bất cứ quyền lên tiếng gì trước mặt anh.
Tinh thần Ái Triêm gần như sụp đổ.
Cô gạt nước mắt, chạy lên gác, vào phòng vơ lấy túi xách rồi chạy đi.
Người làm trong bếp gọi với theo nói cô ăn sáng trước rồi hãy đi, nhưng cô nào có tâm trạng để nghe.
Trâm Chi đang ở văn phòng, vừa nở nụ cười tươi tắn để chào hỏi đã bị vẻ mặt tái nhợt của Ái Triêm dọa cho nhảy dựng.
-Cậu làm sao vậy? Xảy ra