“Lý Triều Kha, có bản thiết kế chưa?” Trong ngữ khí của Hồ Vy Vy tràn đầy sự khiêu khích.
“Trong vòng ba ngày có thể cho bà.” Lý Triều Kha nhìn sắc trời đen thui bên ngoài, nội tâm đã bắt đầu bình tĩnh lại.
Binh đến thì tướng ngăn, nước đến thì đất chặn.
“Ba ngày, ba ngày tôi đợi không được, Lý Triều Kha, tôi nói cho chị biết, sáng sớm mai chị đến tiệm đợi đi, nếu như tôi qua đó mà không thấy chị thì sẽ đi kiện chị! Thuận tiện nói cho cả thành phố Cổ biết, Thiết Kế Cao Cấp Bách Lệ các người thất lễ với khách hàng! Để các người cuốn gói biến!”
Đầu bên kia Hồ Vy Vy đắc ý mà cúp điện thoại.
Cập nhật sớm nhất tại Daddy Tổng Tài Đến Gõ Cửa.
Lý Triều Kha cầm lấy điện thoại, hít sâu một hơi bình ổn lại cảm xúc: Lý Triều Kha, cái này không có gì to tát hết, kẻ kinh tởm có đầy trên thế giới này, cố lên.
Cái cô không biết đó là, ở đằng sau cô, cậu bé nhỏ đang sáp ở cửa nghe lén.
Ngữ khí huênh hoang ngông cuồng của Hồ Vy Vy, không cần để loa ngoài cũng rất chói tai, điều này khiến cậu nhóc đau lòng mà rơi nước mắt.
mẹ bảo bối của cậu nhóc sao có thể để người khác ức hiếp được chứ!
Đợi đến khi cậu tìm được Ba mới rồi, cậu bé nhất định sẽ kêu người đó bảo vệ mẹ cho tốt.
Lý Triều Kha ra khỏi thư phòng, phát hiện cậu nhóc đã ăn xong mì, chén đũa cũng đã dọn dẹp xong, lúc này đang nằm sấp lên bàn nghiêm túc mà vẽ vời.
Có lẽ là thiên thú thừa hưởng từ mẹ, cậu nhóc từ nhỏ đã thích tô tô vẽ vẽ, lại cộng thêm lúc Lý Triều Kha ở nước ngoài ngày đêm vẽ bản thiết kế, cậu nhóc mưa dầm thấm đất, cho nên nhỏ tuổi đã có thể thiết kế ra không ít bộ trang phục khiến người ta nhìn mà hai mắt sáng rực.
Chỉ là tuổi cậu còn quá nhỏ, Lý Triều Kha không muốn linh hồn trẻ thơ của cậu bé bị xâm chiếm bởi thương nghiệp, cho nên không có show tài hoa của cậu ra bên ngoài, nhưng một số thiết kế của bản thân cô cũng được mượn linh cảm của cậu nhóc.
Nghĩ đến đây, Lý Triều Kha cảm thấy nội tâm vô cùng tự hào.
Cho dù cô bị gài bẫy hãm hại, rơi vào vực sâu thăm thẳm, nhưng cô vẫn dựa vào năng lực của bản thân mình, bồi dưỡng ra một đứa con trai ngoan ưu tú như vậy.
“Kiệt, sắp 10 giờ rưỡi rồi, phải ngủ rồi đó.”
Lý Triều Kha gấp quyển sổ lại, nhìn cậu nhóc vẫn đang chăm chú vẽ.
“Dạ được, mẹ đợi con thêm hai phút đi.”
Cậu nhóc rất giữ chữ tín, hai phút sau, quả nhiên đã vẽ xong một bức tranh, nhưng lại không chịu cho Lý Triều Kha xem, mà nghiêm túc gấp lại, sau đó bỏ vào trong cái túi bên người mình, bộ dạng như rất quý trọng.
“Vẽ gì đó, có thể cho mẹ xem không?” Lý Triều Kha cười cười hôn lên tóc cậu nhóc.
“Tạm thời vẫn chưa thể cho mẹ xem được.” Cậu nhóc nói xong thì ôm lấy cổ của Lý Triều Kha, dụi dụi mắt: “mẹ, con buồn ngủ rồi.”
Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Triều Kha đang rầu rĩ nên làm sao sắp xếp cho Lý Tuấn Kiệt thì Thanh Bảo đã đưa đồ chơi tới đợi ở bên ngoài chung cư rồi.
“nhà thiết kế Lý, tôi nghe nói hôm nay cô phải đến công ty bàn với bà Triệu về bản thiết kế, hay là giao Kiệt cho tôi trông đi.”
“Kêu tôi là chị Kha được rồi. Nhưng mà, cậu cũng có công việc của mình, chuyện riêng này sao có thể nhờ cậu giúp chứ.” Lý Triều Kha cảm thất rất áy náy.
Thanh Bảo cười