Vương Hi lặng lẽ đứng trên tầng nghe hết thảy, một lúc sau liền quay trở về phòng. Về việc Trần Lan bàn luận sau lưng anh, anh không hề suy nghĩ quá nhiều.
Tình yêu tầm thường như vậy, Diệp Khinh Tuyết là con gái của bà ta, nếu Trần Lan đã là mẹ vợ của anh, cho dù Trần Lan đối xử với anh thế nào, anh chỉ có thể âm thầm chịu đựng.
Chỉ cần Trần Lan đừng quá đáng quá, chắc chắn anh sẽ không dùng âm mưu quỷ kế gì để đối phó với Trần Lan.
Vì ngủ cả buổi chiều, buổi tối anh có vẻ tỉnh táo, thức cả đêm để chọn một số cổ phiếu ngành thể thao, anh chụp ảnh gửi qua wechat cho Tần Thư Hào.
“Anh, mua bao nhiêu?” Tần Thư Hào ở đầu kia trả lời.
“Tám mươi triệu.” Vương Hi nói.
“Điên rồi, anh, nếu cổ phiếu của chúng ta thua lỗ, Hàn Thiếu Kiệt sẽ giết chúng ta!” Tần Thư Hào nói.
“Mạo hiểm tỉ lệ thuận với kết quả.” Vương Hi nói.
Sau đó Vương Hi lại lập kế hoạch dự án của tương lai, đến hơn năm giờ sáng, cảm thấy hơi đau đầu, mới nằm xuống gường ngủ tiếp.
…
“Cục cưng của ta, nên dậy rồi!” Vương Hi cảm thấy mình ngủ chưa được bao lâu, liền thấy một gương mặt dung tục trước mặt mình.
Anh rất buồn ngủ, cầm đồng hồ báo thức ở cạnh giường lên nhìn thoáng qua, mới sáu rưỡi sáng.
Anh ném đồng hồ báo thức đi, lại tiếp tục nhắm mắt ngủ tiếp.
“Cục cưng à, nên dậy rồi.” Khuôn mặt dung tục đó lại lại tiếp tục nhỏ nhẹ thì thầm thúc giục.
Bị quấy nhiễu không ngừng, cuối cùng Vương Hi đã tỉnh táo một chút, mở mắt ra hoàn toàn nhìn rõ khuôn mặt trước mắt, mới nhìn rõ được trước mặt là ai anh lập tức hét to một tiếng.
Bà ta là mẹ vợ Trần Lan!
“Cậu kêu cái quái gì, làm tôi giật cả mình.” Trần Lan lập tức có chút không vui, ra sức lườm Vương Hi.
“Bây giờ mới sáu rưỡi sáng, bà gọi tôi dậy làm cái gì?” Vương Hi hoàn toàn tỉnh ngủ, nhanh chóng lấy chăn quấn ở quần đùi.
“Thằng nhãi con, cậu còn che đậy trước mặt mẹ vợ, cậu có gì tốt mà che chứ, mấy đứa nhỏ như các cậu, lúc nhỏ đã bị tôi ôm bao nhiêu lần? Có đứa còn tè dầm trên tay tôi kìa.” Trần Lan phát ra một tiếng cười lạnh, sau đó ngồi xuống giường, đặt tay lên đùi Vương Hi, nhìn anh bằng biểu cảm mờ ám: “Không tệ mà, hôm qua thế mà giúp Khinh Tuyết nhà chúng ta giành được một khoản làm ăn lớn. Tôi và bố vợ cậu vô cùng hài lòng, quyết định từ giờ trở đi sẽ trọng dụng cậu, hai ngày này chúng tôi tranh thủ thời cơ, giúp Khinh Tuyết trở thành phó giám đốc công ty, cậu làm trợ lý của nó đi, sau này giúp nó đàm phán làm ăn.
Nghe lời nói của Trần Lan, Vương Hi đã hiểu Trần Lan có ý gì.
Hóa ra Trần Lan sau lưng một kiểu, trước mặt lại là một kiểu khác. Tối hôm qua tỏ ra vô cùng coi thường anh trước mặt Diệp Khinh Tuyết, nhưng vì anh đã giúp nhà họ Diệp kiếm tiền về, Trần Lan vẫn còn cần đến anh. Trần Lan tưởng rằng Vương Hi không nghe thấy những lời nói tối hôm qua, hôm nay mới sáng sớm đã đến nịnh bợ anh để anh đến công ty kiếm tiền giúp Diệp Khinh Tuyết.
Người phụ nữ hai mặt này!
Bây giờ Vương Hi đã có chút hối hận, không nên để Trần Lan biết bản lĩnh của anh, khiến cho bây giờ phải chịu mệt mỏi, chỉ ngủ có hơn một tiếng đồng hồ đã bị Trần Lan mạnh mẽ đánh thức.
Bây giờ đầu anh đau kinh khủng.
“Nhanh lên, thu dọn đi, mặc quần áo của cậu vào. Ngày đầu tiên đi làm, ra dáng một chút. Bữa sáng của công ty chúng ta cậu chưa ăn bao giờ phải không, đến công ty ăn thử đi.” Trần Lan lại vỗ đùi Vương Hi sau đó rời khỏi phòng.
Vương Hi tức giận nhìn cửa cả nửa ngày.
Sáu giờ rưỡi Trần Lan đã đánh thức anh, lúc ra khỏi nhà đã là tám rưỡi, vì Trần Lan mất hơn một giờ đồng hồ để trang điểm, vừa nãy mặt mộc của Trần Lan xuất hiện trước mặt anh, dọa anh không nhẹ.
Nếu Trần Lan là một người phụ nữ cẩn thận tỉ mỉ, chắc hẳn sẽ phát hiện đôi mắt cuaa anh bây giờ đã khỏi rồi, chẳng ai ngờ được đôi mắt anh lại bỗng nhiên chữa khỏi, hình tượng vô dụng của anh đã ăn sâu vào trong mắt rất nhiều người, cho dù anh có thể hiện cái gì, cũng không có ai bất ngờ.
Chiếc Maybach của anh tiếp tục bị Trần Lan chiếm lấy, lúc đi làm ngồi xe của Diệp Khinh Tuyết. Cũng không biết hôm nay nghĩ gì, có thể vì anh quá buồn ngủ, lúc ngồi trên xe tựa đầu lên bả vai Diệp Khinh Tuyết, Diệp Khinh Tuyết chỉ cong khóe miệng, nhìn anh một cái bằng ánh mắt dịu dàng, không hề nói gì với anh.
Lúc sau đến công ty, anh chẳng phải làm việc gì, vì ngày hôm qua Diệp Khinh Tuyết vừa đàm phán xong một vụ buôn bán, anh giúp Diệp Khinh Tuyết đàm phán làm ăn quá nhiều, quy mô công ty lại có hạn, bọn họ cũng xử lý không kịp, chỉ vụ làm ăn này Diệp Khinh Tuyết phải bận mấy ngày, báo cáo với lão gia của công ty, sau đó đặt hàng với nhà máy, sắp xếp nhà máy sản xuất gấp đợt vật liệu xây dựng đầu tiên. Trần Lan thích đi theo chủ nghĩa hình thức, bà ta cảm thấy chỉ cần đi làm thì cần phải chính thức một chút, cho dù mấy ngày ngày Vương Hi chằng