Lúc này hai cổ tay Kiếm Mai Tử xoay tròn, giống như ảo thuật.
Trên tay bỗng nhiên xuất hiện hai phi tiêu, nàng nhìn Phạm Ninh cười, lộ ra răng nanh đều trắng như tuyết.Không đợi Phạm Ninh kịp phản ứng, chỉ thấy hai đạo hàn quang lóe lên, hai phi tiêu liền bay xẹt qua tai trái tai phải hắn, dính trên thùng xe, hắn sợ hãi toát mồ hôi lạnh.Cái này nhờ hắn phản ứng nhanh, lắc mình một cái, nếu không mạng nhỏ hắn không còn rồi.Bỗng nhiên Phạm Ninh ngửi được mùi nguy hiểm trên người nữ nhân đối diện này, hắn phải cách xa cô ta một xíu......Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cửa lớn huyện học, Phạm Ninh định vòng cửa sau đi vào nhà trọ.Lúc này, hắn phát hiện ra trên bãi tập huyện học, một đám quan viên đi về phía cửa chính huyện học.
Ở giữa có một người đàn ông trung niên da ngăm, đầu đội mũ hai cánh chuồn, mặc bộ quan phục màu xanh lá, dáng người hơi béo.Phạm Ninh lập tức ngây ngẩn cả người, đây không phải là Bao Chửng sao?Tại sao ông ấy ở Ngô huyện, không phải ông ấy đến Thiểm Tây làm Chuyển Vận Sứ sao? Chẳng lẽ ông ta được điều đến Bình Giang phủ rồi sao?Phạm Ninh suy nghĩ một vài khả năng, lại nghĩ không ra nguyên nhân.Lúc này Chu Bội gọi lớn: - Tên ngốc, còn không xuống xe?Phạm Ninh mới giật mình, nhanh chóng xuống xe ngựa, lại nhìn thăm dò hướng huyện học, chỉ thấy một đám quan viên lên mấy chiếc xe bò.Trong tâm Phạm Ninh suy nghĩ, Bao Chửng thị sát huyện học, có phải cũng tham gia vào cuộc thi đấu bán kết ngày mai, thú vị đây.
Không biết lão Bao này còn nhớ đến hắn không?Ba ngày trước Bao Chửng đến Bình Giang phủ, ông ta dùng thủ đoạn nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán, mạnh mẽ, cứng rắn xử lý vụ án lương thực Côn Sơn.
Huyện lệnh và tào mạc đều bị miễn chức vấn tội, được giao cho quan viên Đề Hình Ty thẩm vấn.Ngày hôm qua ông ta đi Ngô Giang huyện tuần tra kho lương thực và dân tình, hôm nay lại tuần tra tới Ngô huyện.Bậc quan Bao Chửng không cao, chỉ là quan Lục phẩm, nhưng quyền lực rất lớn, đây cũng là đặc điểm của Tống triều.
Quan mà có phẩm cấp càng cao càng nhàn tản, quan phẩm cấp thấp thì nắm giữ quyền cao.Ông ta không chỉ nắm giữ quyền sở kinh tế Lưỡng Chiết Lộ, đồng thời còn có danh hiệu Giám Sát Ngự Sử.
Các quan địa phương đối với ông ta vô cùng sợ hãi, đồng thời cũng cố gắng lấy lòng.Lúc này, Bao Chửng cũng từ cửa sổ xe ngựa thấy được chiếc xe ngựa xa hoa, ông ta kinh hãi, có ba con ngựa, cho dù trong kinh thành cũng ít khi gặp.- Đó là xe ngựa nhà ai? Lúc này Phạm Ninh đã vào nhà trọ, Bao Chửng không thấy hắn.Ngồi đối diện với ông ta là Huyện lệnh Lý Vân cười nói: - Xe ngựa của Chu gia.Bao Chửng hơi suy nghĩ, mở miệng nói: - Chẳng lẽ là Chu quý phi?Lý Vân gật đầu, Bao Chửng cũng không hỏi nhiều.Hóa ra là người nhà Chu quý phi, khó trách.....Bao Chửng trầm ngâm một chút hỏi: - Cháu của Phạm công cũng là một thần đồng, hắn đang ở Ngô huyện, không biết....Lý Vân mỉm cười nói: - Bao công hỏi Phạm Ninh à.- Đúng là hắn.Bao Chửng cũng mỉm cười: - Xem ra vị Phạm tiểu quan nhân này rất nổi danh, ngay cả Huyện lệnh cũng đều biết hắn.Lý Vân đương nhiên không nói là do ông ta nghe được từ nhạc phụ.Ông ta gật đầu cười nói: - Lần này thi đấu chọn lựa huyện sĩ, Phạm Ninh cũng đạt được thành tựu lớn, ngày mai Bao đại nhân có thể tận mắt nhìn thấy phong thái của cậu ấy.Bao Chửng cười gật đầu, từ biệt mấy tháng, ông có chút nhớ tên tiểu tử này.Trong mắt Lý Vân hiện lên sự khẩn trương khó nhận ra, dù thế nào y cũng phải dùng cuộc thi đấu huyện sĩ ngăn chặn Bao Chửng, không cho ông ta đi điều tra dân tình.
Con đường làm quan của y hết sức thuận lợi, không thể để những báo cáo bất lợi nào đối với y xuất hiện.Bao Chửng biết Phạm Ninh, điều này không có gì tốt hơn.Sáng sớm ngày kế tiếp, cửa lớn huyện học khua chiêng gõ trống,