Hạ Chi Tình chậm cởi tất chân bị rách ra, vừa thấy quả nhiên là trầy da rồi, xung quanh hai cái đầu gối cũng bị bầm mấy chỗ. Cô đơn giản tiêu độc miệng vết thương, dán băng dán lên, sau đó thay tất chân mới.
Đôi tất chân mới dài hơn đôi trước rất nhiều, có thể che lại băng dán chỗ đầu gối. Suy nghĩ thật chu đáo, cô trong lòng thầm nghĩ, nếu là cô tự mình đi mua cũng chưa chắc sẽ nghĩ đến điểm này. Cuối cùng, cô lấy giày ra mang vào, không lớn không nhỏ, rất vừa chân. Giày sandal cao hai ba phân, làm bằng da mềm mại, kiểu dáng đơn giản nhưng không lỗi thời, phối với bộ đồ cô mặc hôm nay rất hợp. Cô ở bên trong toilet đi qua đi lại vài bước, cảm giác thoải mái hơn so với đôi cao gót kia một trăm lần.
Trong lòng cô hiện lên một cảm xúc kỳ diệu, cảm thấy ngày mà Tống An Thần lần đầu tiên thổ lộ đó, cô nói năng hùng hồn đầy lý lẽ chỉ trích anh không đủ cẩn thận săn sóc, hiện tại nghĩ lại có chút võ đoán quá mức. Lúc ấy anh không nói một lời, vì mình mà chặn lại ống đựng bút Linda ném qua, cô thật là khiếp sợ không thôi. Cô không biết anh đã tới bao lâu, nghe được bao nhiêu. Cô không thể không thừa nhận, hành động anh không chút do dự vì cô chặn lại ống đựng bút đã làm cô vừa chấn động mà cũng vô cùng cảm động.
Nhớ tới cái trán anh bị đập trúng chảy máu, không biết hiện tại thế nào? Nghĩ vậy, cô lập tức lấy di động ra, gửi cho Tống An Thần một tin nhắn.
“Vết thương của anh xử lý xong chưa? Bị thương có nghiêm trọng không?”
Tin nhắn gửi qua đi, đợi một hồi lâu mà không thấy trả lời lại, cô cầm di động nhìn trên nhìn dưới một chút, hoài nghi có phải tín hiệu bên trong toilet không được tốt hay không. Cô không biết rằng, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô nôn nóng chờ đợi một người đàn ông trả lời như vậy. Cô nghĩ có nên gọi điện cho anh hay không, nhưng nghĩ lại anh chưa trả lời kịp chắc hắn là đang rửa sạch vết thương hoặc là lái xe, cô nghĩ nghĩ, vẫn là từ bỏ.
Bỏ giày của mình vào trong xe dưới hầm gara, cô lúc này mới quay lại văn phòng làm việc.
Trở lại văn phòng, vài đồng nghiệp nữ liền vây quanh lại.
“Chi Tình, sao cậu đi lâu như vậy, không có việc gì chứ?”
“Đầu gối bị thương nghiêm trọng không?”
Tiểu Ni ngày thường quan hệ với cô khá tốt, còn những người khác kỳ thật đều là giao tiếp hời hợt, nay bỗng nhiên nhiệt tình như vậy. Mới đầu cô có chút không hiểu, nghĩ lại một chút liền sẽ biết. Tuy rằng vừa rồi cãi nhau với Linda, cô có cường điệu mối quan hệ bản thân và Tống An Thần là thanh thanh bạch bạch, nhưng mà Tống An Thần lại đứng ra, lấy thân giúp cô chặn lại ống đựng bút mà Linda ném qua, bây giờ cho dù cô có cường điệu một trăm lần, chỉ sợ mọi người cũng sẽ không tin.
Cô trong lòng khẽ thở dài một hơi, ngoài mặt lại không đâm thủng, loại chuyện này không thể nói rõ, nếu mọi người đều giả ngây giả dại, vậy cô cũng liền tùy theo mọi người đi.
“Đầu gối rách chút da nhưng không có gì đáng ngại. Bình thường đều có mang theo giày với tất chân để trong xe cho nên vừa rồi đi xuống gara lấy ra thay nên chậm trễ thời gian một chút.” Cô mỉm cười, nhân tiện giải thích đôi tất chân mới và giày mới đổi này, miễn cho mọi người lại nghi kỵ.
Mọi người nghe cô giải thích xong cũng không hề hỏi nhiều. Đem tinh lực dời lên người Linda, từ bề ngoài đến tính cách rồi nhân phẩm bình luận một lần, cái gọi là "ba người phụ nữ một sân khấu", bảy tám người phụ nữ ở bên nhau, lại còn có địch nhân chung, đó quả thực chính là sân khấu thế giới, mọi người nói đến mức nước miếng bay tứ tung, ngay cả công việc cũng có chút không muốn làm.
Hạ Chi Tình trong lòng kêu khổ, nếu một lát nữa bị giám đốc Lâm nhìn thấy chỉ sợ ấn tượng đối với cô sẽ càng kém, vì thế cô lấy cớ còn công việc muốn xử lý mới kết thúc trận "lâm thời bình phán đại hội" này.
Trở lại chỗ ngồi, vừa thấy di động, phát hiện thông báo có tin nhắn gửi đến, cô nhanh chóng click mở ra vừa thấy lại là thông báo trừ phí 10086. Cô ở trong lòng thăm hỏi 10086 một lần, bỗng nhiên nghĩ đến tin nhắn vừa rồi có phải gửi đi thất bại hay không nên Tống An Thần không nhận được? Cô cầm di động ngơ ngác suy nghĩ một hồi lâu, ngón tay nhanh chóng động đậy, gửi lại cho Tống An Thần một tin nhắn mới:
“Chuyện hôm nay rất cảm ơn anh.”
Hạ Chi Tình đợi trong chốc lát, vẫn như cũ không thấy được Tống An Thần trả lời, vì thế tắt điện thoại thả vào trong ngăn tủ, đem tâm tư thả vào trong công việc, kiểm tra tài liệu một lần nữa để buổi chiều đi gặp khách hàng.
Cho đến khi cô và giám đốc Lâm cùng nhau đi ra ngoài gặp khách hàng, cô cũng chưa gặp lại Tống An Thần cũng như chưa trả lời tin nhắn cho cô. Trong lòng cô có chút bất an, nhưng giám đốc Lâm ngồi ở kế bên nên cô không tiện gọi điện thoại cho anh lần nữa, vì thế đành phải thôi.
Khách hàng hợp tác lần này của bọn cô là công ty M, là tập đoàn công ty thực lực vô cùng cường đại. Lần tham gia đấu thầu này không chỉ có công ty bọn cô mà còn có các công ty khác thực lực không vừa, cạnh tranh vô cùng kịch liệt. Nếu bộ phận bọn cô có thể nắm lấy cái đơn này, vậy nửa năm không cần làm cũng có thể hoàn thành chỉ tiêu của công ty đưa ra. Cho nên công ty mới phái ra nhân vật Lâm Tiêu cấp giám đốc đi phụ trách đơn hàng này.
Lâm Tiêu đã làm tại công ty này mười mấy năm, kinh nghiệm rất là phong phú, nhân mạch và thủ đoạn đều có. Cho nên có thể phái nhân vật cấp bậc "đại sư" như ông ta ra đủ để thấy được công ty đối với case này vô cùng coi trọng. Chỉ là càng như vậy, trong lòng Hạ Chi Tình càng không rõ, cái case này từ lúc cùng công ty đối phương tiếp xúc cho đến bây giờ cũng đã hai ba tháng rồi, vẫn luôn là do giám đốc Lâm và Linda phụ trách. Theo lý thuyết, case quan trọng như vậy sẽ không giữa đường thay đổi người.
Đã nói case quan trọng như vậy, trừ phi đối phương bệnh nặng hoặc là từ chức linh tinh thì sẽ không dễ dàng thay đổi người, nếu không sẽ lưu lại cho công ty đối phương ấn tượng không chuyên nghiệp. Hơn nữa sắp lên chiến trường thì lại bảo cô làm lại kế hoạch và phương án một lần nữa, hủy đi toàn bộ phương án đã chuẩn bị hai ba tháng trước. Chẳng lẽ…… Trong này đã xảy ra vấn đề gì? Sự tình cũng không đơn giản như cô nghĩ?
Tạm thời buông xuống nghi vấn trong lòng, Hạ Chi Tình và giám đốc Lâm đi vào cao ốc của công ty M.
Công ty M tiền tài như nước, cả tòa cao ốc đều là thuộc về tập đoàn bọn họ. Hạ Chi Tình đi bên cạnh giám đốc Lâm, nghĩ tới sắp tới phải đối mặt cạnh tranh, trong lòng có chút bồn chồn, nhưng ngước mắt nhìn thấy vẻ mặt tự tin bình tĩnh của giám đốc Lâm bộ dáng nhất định phải làm được, khẩn trương trong lòng cô cũng phai nhạt đi một ít.
Phảng phất nhận thấy được tầm mắt của cô, giám đốc Lâm cúi đầu nhìn cô một cái, nhướng mày hỏi: “Sao vậy? Sợ sao?”
Cô gật gật đầu, sau đó cảm thấy không ổn, lại lắc đầu, kéo kéo môi nói: “Không phải sợ hãi, chỉ là có chút lo lắng mình làm không tốt.”
Giám đốc Lâm nhìn dáng vẻ của cô, lộ ra nụ cười khó được, dừng một chút cổ vũ nói: “Không cần khẩn trương, tôi tiên phong, cô chỉ cần làm tốt hậu cần là được.”
Hạ Chi Tình nghe vậy, cảm thấy giám đốc Lâm nói cũng có đạo lý. Một lát nữa đàm phán, khi triển khai kế hoạch và phương án là do giám đốc Lâm trình bày, cô chỉ cần đứng ở bên cạnh bổ sung tài liệu, vân vân... Nghĩ như vậy chút khẩn trương còn sót lại cũng liền chậm rãi biến mất.
Lâm Tiêu làm việc quyết đoán, kinh nghiệm phong phú, cô sớm đã nghe thấy, chỉ là giám đốc Lưu luôn là cấp trên cho nên vẫn luôn chưa hợp tác cùng với Lâm Tiêu. Lần này bởi vì giám đốc Lưu bị phái đến vùng núi xa xôi công tác nửa năm, toàn bộ nhân viên của bộ phận đều do giám đốc Lâm phụ trách quản lý, cô lúc này mới có cơ hội học tập giám đốc Lâm.
Lâm Tiêu quả nhiên danh bất hư truyền, đối mặt với vấn đề xảo quyệt của công ty khách hàng, yêu cầu gần như là hà khắc rồi thái độ rất cường thế. Nhưng Lâm Tiêu không kiêu ngạo không siểm nịnh, dùng tri thức chuyên nghiệp và phong thái tự tin hào phóng, "lưỡi xán hoa sen" nhất nhất công phá vấn đề đối phương ném qua. Lúc ấy tuy rằng đối phương không lập tức ký kết hợp đồng với bọn cô, nhưng mà từ thái độ vừa lòng của đối phương mà suy đoán thì case này chạy không thoát.
Tục ngữ nói: "Nghe quân nói một buổi, thắng mười năm đọc sách", hôm nay đối với Hạ Chi Tình mà nói cũng đã học được không ít. Hai người từ văn phòng công ty M đi ra, đi vào thang máy, Hạ Chi Tình ngẩng đầu nhìn lướt qua giám đốc Lâm bên cạnh, phát hiện khóe miệng ông ta giơ lên, nhìn qua tâm tình thực không tồi.
“Giám đốc Lâm, ông xem cái case này hẳn là không có vấn đề gì chứ?” Cột kỹ đai an toàn, chờ xe lái ra ngầm gara, Hạ Chi Tình mở miệng đến gần nói.
Lâm Tiêu đáy mắt hiện lên một mạt thần sắc tự tin, không đáp mà hỏi ngược lại: “Cô cảm thấy sao?”
“Tuy rằng không biết phương án và điều kiện