Tới khi hết buổi sáng, Ninh Tri cảm thấy mình ra tay với Lục Tuyệt tàn nhẫn vô cùng.
Đã lấy được 300 mặt trời nhỏ, cộng với 123 mặt trời nhỏ trước đó, giờ cô đã có 423 mặt trời nhỏ rồi.
Trong đầu cô sáng bừng ánh vàng lấp lánh, Ninh Tri nhìn gương mặt tuấn tú đỏ bừng của Lục Tuyệt, hai mắt vừa đen vừa sáng, cả cổ lẫn tai đều đỏ bừng, cổ áo rộng mở, vạt áo thì xộc xệch, trông cứ như bị cô giày vò cực kỳ tàn ác, trông đáng thương vô cùng.
Cô đưa tay chạm vào gương mặt đẹp trai đã nóng rực cả lên của anh: "Tới khi trở về chúng ta lại tiếp tục."
Vừa rồi bị áp bức quá mức, trên trán, mũi, miệng, cằm, thậm chí cả yết hầu và xương quai xanh đều đã không còn xuất hiện thêm mặt trời nhỏ nữa rồi.
Cần phải tĩnh dưỡng một thời gian.
Lục Tuyệt nghĩ đến việc Ninh Tri nói sau khi trở về sẽ tiếp tục hôn anh, tiếp tục chạm vào anh như vậy, trên mặt tràn đầy vẻ vui sướng, hai mắt sáng rực lên.
Ninh Tri cười tít mắt, giúp anh chỉnh lại chiếc cổ áo màu đỏ cong vẹo.
Chàng ngốc đáng yêu này, đúng là dễ bị bắt nạt.
Cũng không biết về sau anh khỏi được bệnh tự kỷ có còn dễ dỗ dễ bắt nạt như vậy không nữa.
...
Tới chiều đã đến lúc phải về.
Lúc Ninh Tri và Lục Tuyệt đi thang máy xuống thì vừa đúng lúc gặp Ngụy Tinh cũng đang xuống tầng.
"Cậu Lục Tuyệt, cô Ninh Tri." Hôm nay Ngụy Tinh mặc một chiếc áo sơ mi cao cổ màu xanh lam, bên trong là chiếc áo sam màu trắng, anh tuấn như ánh mặt trời, nhìn không ra có vấn đề gì.
Ninh Tri mỉm cười gật đầu đáp lại.
Ngụy Tinh đứng phía sau Ninh Tri và Lục Tuyệt, lấy điện thoại ra voice chat: "Anh đang chuẩn bị đi về rồi, có thể trước khi trời tối sẽ về đến nhà, không cần phải lo lắng cho anh đâu."
Ở phía trước, trong mắt Ninh Tri thoáng hiện vẻ chấn kinh.
Cô quay đầu lại cười hỏi Ngụy Tinh: "Anh đang nói chuyện với bạn gái đấy à?"
Ngụy Tinh ngượng ngùng sờ sờ đầu: "Đúng vậy, mỗi khi đi xa, tôi đều có thói quen báo tin về."
Ninh Tri chớp chớp mắt: "Anh tự giác thật đấy, ít có người bạn trai nào có được sự tự giác như anh."
Lục Tuyệt ở bên cạnh nắm chặt lấy tay Ninh Tri, anh mím môi, cái hiếu cái không.
Sau này nếu anh đi ra ngoài phải báo lại tin tức của mình cho Ninh Tri biết.
Anh nhớ rồi.
Nghe Ninh Tri nói, Ngụy Tinh càng thêm xấu hổ: "Làm như vậy cô ấy sẽ có nhiều cảm giác an toàn hơn."
Lục Tuyệt cẩn thận lắng nghe, ừm, mặc dù không biết cảm giác an toàn là gì, nhưng nếu người khác cần thì Ninh Tri cũng cần, anh cũng phải báo cho Tri Tri biết tin tức của anh.
Ninh Tri cười: "Có tiện cho tôi xem ảnh bạn gái anh không? Tôi hơi tò mò muốn biết bạn gái của trợ lý Ngụy trông sẽ như thế nào đấy?"
Ngụy Tinh rất thích khi cùng người khác nói về bạn gái mình: "Được thôi." Anh ta mở thư viện ảnh, bên trong đều là ảnh của anh ta chụp chung cùng bạn gái.
Nhìn cô gái xinh đẹp đáng yêu trong ảnh, hai mắt Ninh Tri tối sầm lại, cô khen: "Cô ấy xinh quá."
Cô xác nhận người bạn gái mà Ngụy Tinh nói là người cô đã gặp, hơn nữa cô ấy đã gặp tai nạn và qua đời rồi.
Ngụy Tinh nghe thấy Ninh Tri khen bạn gái mình, anh ta còn vui hơn là nghe người khác khen mình nữa: "Tiểu Châu mà nghe được lời khen ngợi của cô, chắc chắn cô ấy sẽ rất vui vẻ."
Bạn gái thường nói con gái thích nghe những lời khen có cánh, càng nhiều càng tốt.
Ninh Tri ngập ngừng nói: "Nếu có cơ hội, tôi rất muốn gặp bạn gái của anh.
Tôi nghĩ cô ấy hẳn là một cô gái cởi mở."
Trong mắt Nguy Tinh thoáng hiện chút cô đơn, nhưng ngay giây tiếp theo anh ta lại bật cười: "Tôi cũng hy vọng có cơ hội."
Ninh Tri nhanh chóng bắt được ánh mắt đó của Ngụy Tinh.
Cô nhận ra Ngụy Tinh không phải là người có vấn đề về thần kinh, anh ta biết bạn gái đã không còn nữa, chỉ là anh ta không muốn thừa nhận.
Ngụy Tinh chỉ luôn ảo tưởng rằng bạn gái của mình vẫn còn sống mà thôi.
Ninh Tri không tiếp tục thăm dò nữa.
Khi bọn họ xuống đại sảnh, các thành viên trong nhóm đã tập trung đông đủ, chị Hoàng đang phân phát đặc sản địa phương cho mọi người, cố tình kéo theo cả một vali đặc biệt tới.
"Chúc vợ chồng son hai người về sau hạnh phúc hòa thuận, vui vẻ bền lâu nha." Chị Hoàng nhìn Ninh Tri xinh đẹp tuyệt vời, Lục Tuyệt cũng cao ráo đẹp trai, hai người trông thật sự rất xứng đôi vừa lứa.
Ninh Tri nhận lấy đặc sản mà chị Hoàng đưa cho, cười nói: "Cảm ơn chị."
Thẩm San San ở bên cạnh cũng nhận được đặc sản, cô ta không đi tới chỗ Ninh Tri mà lại đi tới bên cạnh Ngụy Tinh: "Phần của tôi cho anh đấy."
Ngụy Tinh ngơ ngác vô cùng.
Nghe những gì chị Hoàng nói tối hôm qua, Thẩm San San biết Ngụy Tinh là một người chuyên nhất chung tình, cô ta rất cảm động, thấy anh ta như thế này, cô ta lại càng cảm thấy anh ta thật đáng thương: "Tôi bị dị ứng, không ăn được đậu phộng.
Bên trong đặc sản này có nhồi đậu phộng, anh đem về ăn đi, đừng lãng phí."
Trước ngực Ngụy Tinh bị nhét hộp đặc sản, còn muốn nói gì đó nhưng Thẩm San San đã bỏ đi rồi.
Thôi quên đi vậy, dì Phương rất thích hương vị đậu phộng, anh ta có thể mang về tặng cho dì ấy.
...
Lúc trở về nhà họ lục thì trời đã khuya.
Ninh Tri kinh ngạc phát hiện, Lâm Điềm Điềm lại đang nhà.
"Tiểu Tri, hai em về rồi đấy à?" Cô ta ngồi trong phòng khách nhìn Ninh Tri, trên mặt mang theo ý cười.
Ninh Tri kinh ngạc phát hiện, trong khoảng thời gian này Lâm Điềm Điềm đã phẫu thuật thẩm mỹ rồi.
Sống mũi cao vút, còn cả cằm nữa, thay đổi rất lớn, rất rõ ràng.
Nhưng dù có phẫu thuật thẩm mỹ thì cô ta cũng không thể so sánh với lúc có ánh hào quang.
Diện mạo bây giờ chỉ xinh đẹp hơn một chút so với ban đầu thôi, nếu không nhìn kĩ thì sẽ không thấy được.
Mẹ Lục thấy Ninh Tri và con trai đã trở lại, vẻ mặt căng thẳng dịu đi: "Về rồi đấy à? Chuyến đi này vui không? Có mệt không? Mau ngồi xuống đi."
Lâm Điềm Điềm nhìn thấy mẹ Lục đối với mình thì kiêu ngạo thờ ơ, còn đối với Ninh Tri thì lại là thái độ nhiệt tình thân thiết, hoàn toàn tương phản, khiến trong lòng cô ta trùng xuống, chua xót không thôi.
Ngay giây tiếp theo, cô ta nhớ lại giấc mơ đêm qua, trong lòng liền cảm thấy nhẹ nhõm, thầm nghĩ sau này mẹ Lục sẽ phải hối hận thôi.
Đêm qua cô ta lại nằm mơ, mơ thấy Ninh Tri rời khỏi nhà họ Lục rồi ở bên một người đàn ông đẹp trai khác, vừa nói vừa cười, còn Lục Tuyệt thì đang ốm đau ở trên giường.
Ninh Tri cắm sừng Lục Tuyệt.
Nghĩ đến đây, mọi chua xót trong lòng Lâm Điềm Điềm đều biến mất.
Lúc này, người giúp việc xách một chiếc vali đi xuống: "Mợ cả, quần áo của mợ đã thu dọn xong hết rồi."
Lâm Điềm Điềm gật đầu: "Phiền dì rồi."
Cô ta đứng dậy nhận lấy vali từ người giúp việc, lần này cô ấy quay lại để thu dọn hết quần áo mang đi, tiện thể xem hiện giờ Ninh Tri như thế nào rồi.
Mẹ Lục thật sự là có mắt không trọng, lại coi Ninh Tri như là con gái mà dốc