“Mình muốn đi bán cật dê nướng!”
Đào Tinh hừng hực ý chí nói kế hoạch lập nghiệp của mình xong, Tiểu Trương nhìn cậu, “Cậu nghiêm túc hả?”
Đào Tinh không để ý tới hắn, lục lọi ba lô của Tiểu Trương lấy ra một hộp kẹo cao su. Tiểu Trương đưa tay cướp kẹo về, Đào Tinh liếc hắn, “Đồ bủn xỉn, có hộp kẹo mà cũng giành lại, tính để dành khi nào trần nhà bị nứt rồi lấy kẹo dán vào hay gì?”
Tiểu Trương bực cái thói chanh chua của cậu, thầm nghĩ cậu cứ nói đanh đá tiếp đi, mình vĩnh viễn cũng không thích loại người như cậu đâu, mình nhất định phải tìm một người yên tĩnh ít nói, nghĩ xong rồi ném luôn hộp kẹo cho Đào Tinh, đứng dậy đi luôn không thèm ngoảnh lại.
Đào Tinh mở nắp hộp kẹo, phát hiện phía trong có một dòng chữ: “Mình mời cậu ăn cơm nhé.”
Hai mắt cậu sáng lên, chụp hình cái nắp gửi cho Tiểu Trương, đầu kia trả lời cậu một dấu “?”.
“Trên nắp kẹo viết là cậu mời mình đi ăn.”
“Vì sao không phải là cậu mời mình?”
“Nhưng mà kẹo đó là của cậu.”
“…” Tiểu Trương nghĩ hắn thật sự không thể chiều tật xấu của Đào Tinh mãi được, thế là hắn gửi cho cậu một bao lì xì năm tệ: “Cơm ở căn tin, một món mặn hai món rau.”
Mãi cho đến đêm trước khi rời khỏi trường, Đào Tinh vẫn còn ôm hận trong lòng, thậm chí còn định trước khi đi sẽ tìm Tiểu Trương đánh nhau một trận. Nhưng đến khi phải đi thật, cậu lại cảm thấy mình nhỏ mọn quá, Tiểu Trương mời cậu ăn không biết bao nhiêu lần, dẫn cậu đi xem phim, còn sẵn lòng nghe cậu nói xàm nói nhảm, có thể nói Tiểu Trương là người tốt nhất trên đời này.
Tuy rằng cậu ta tốt là vì muốn có sắc đẹp của mình.
Và tài hoa của mình.
Và trí thông minh của mình.
Và những trải nghiệm truyền kì của mình.
Haiz, loài người mấy người… đúng là đồ cặn bã.
Buổi sáng của hai ngày sau Tiểu Trương thức dậy, theo thói quen cầm điện thoại xem có tin nhắn của Đào Tinh hay không, vì mấy ngày qua Đào Tinh vô cùng đáng ghét, thích nhắn tin lúc nào thì nhắn, không cần biết hắn có đang ngủ hay không, vì vậy mỗi tối đi ngủ Tiểu Trương đều tắt nguồn điện thoại. Nào ngờ hôm nay lại yên tĩnh lạ thường, Tiểu Trương nghĩ không biết có phải do lương tâm của Đào Tinh trỗi dậy rồi hay không.
Hắn xuống giường vươn vai, đánh răng rửa mặt xong thì thong thả đến phòng Đào Tinh rủ cậu đi ăn, nào ngờ giường của Đào Tinh trống trơn, đồ đạc trên bàn và trong ngăn kéo cũng biến mất.
Tiểu Trương thấy tim mình hẫng mất một nhịp, hắn cau mày hỏi bạn cùng phòng: “Đào Tinh đâu rồi?”
Bạn cùng phòng cũng không biết, “Hôm qua trước khi đi ngủ cậu ta vẫn còn ở đó mà.”
Cậu ta lại nói thêm: “A… Hình như tối qua lúc tôi đang ngủ, Đào Tinh có mò sang giường của tôi nói cái gì đó, tôi còn nghĩ cậu ta nói mớ nên không thèm để ý.”
“Nói gì?” Tiểu Trương hỏi.
“Nói là cậu ta muốn đi làm cái gì đấy?”
“Hình như là bán cật dê nướng?”
“À đúng rồi, đi bán cật dê nướng!”
Tiểu Trương: “…”
Bạn cùng phòng: “…”
Tiểu Trương lấy điện thoại gửi cho Đào Tinh một tin nhắn: “Rốt cuộc cậu đi làm cái gì? Không quậy nữa, đọc được tin thì trả lời tôi ngay.”
Nhưng lần này Đào Tinh nghiêm túc thật.
Bây giờ cậu đang ở một nơi cách ký túc xá cả trăm dặm, mật độ dân số phù hợp với yêu cầu của thằng cha lãnh đạo kia. Đào Tinh cảm thấy mộng làm quan của mình đã bị dập tắt, cho nên nhất định không thể bỏ qua cơ hội phát tài. Thật ra có rất nhiều