“Cô đang không bận cái gì, nên đến đây gặp mỹ nhân.
”
Đế Tân nhìn Tô Đát còn chưa thu hồi đi biểu tình, nghĩ thầm hiện tại nhất định mỹ nhân rất cảm động, mình bận rộn như vậy, còn bớt thời giờ tới gặp mỹ nhân.
“Không phải mỹ nhân vừa nói muốn ngắm hoa sao? Vừa lúc, cô bồi mỹ nhân đi.
”
Đương nhiên tùe khi Đế Tân thượng vị đén nay hắn chưa từng ngắm hoa, chính sự và chinh chiến bận rộn, căn bản không có thời gian làm cái chuyện nhàn hạ thoải mái kia.
“Được…… Được a.
”
Tô Đát nỗ lực mỉm cười, căn bản nàng không muốn ở chung với Đế Tân, càng đừng nói đến chuyện ngắm hoa ngắm cảnh.
Gần vua như gần cọp, huống chi bên vị bên cạnh nàng còn là quân chủ có tiếng thô bạo.
“Đại vương đã dùng bữa sáng chưa ạ? Không bằng Đại vương đi dùng thiện đi.
”
Tô Đát cảm thấy phàm là Đế Tân có chút nhãn lực, nên hiểu, hiện tại hản là hắn sẽ rời đi ăn cơm.
“Trước khi tới cô đã dùng cơm rồi, mỹ nhân không cần lo lắng.
”
Đế Tân nghe thấy Tô Đát nói như vậy, càng cảm thấy Tô Đát đang quan tâm mình, trong lòng càng thêm vui mừng.
Dù cho Đế Tân vừa hạ triều đã vội vàng tới, muốn cùng mỹ nhân dùng bữa, nhưng hiện giờ vì có thể bồi Tô Đát ngắm hoa, hắn cũng không ngại phải nói dối.
“Mỹ nhân không phải muốn đi ngắm hoa sao, cô bồi ngươi đi.
”
Đế Tân cảm thấy hẳn là mình nên nắm bắt thời gian ở chung cùng Tô Đát, như vậy mới có thể làm mỹ nhân càng thích mình.
“Vậy…… Thiếp thân cảm tạ Đại vương.
”
Tô Đát trộm liếc mắt ngắm Đế Tân một cái, tức khắc có chút túng, nàng đã cự tuyệt Đế Tân một lần, nếu lại cự tuyệt, chỉ sợ Đế Tân sẽ tức giận.
Ở trong mắt Tô Đát Đế Tân vẫn là một bạo quân.
“Mỹ nhân không cần khách khí như thế, hiện giờ chúng ta là phu thê, ta bồi nàng ngắm hoa chuyện nên làm.
”
Đế Tân nói với vẻ đương nhiên, hoàn toàn quên mất thân phận của bọn họ, cùng với Tô Đát đã theo hắn bằng cách nào.
Nhóm cung tì nghe thấy Đế Tân nói như vậy, trong lòng sớm đã nhấc lên sóng to gió lớn.
Tuy rằng Đế Tân sủng ái Đát Kỷ, nhưng các nàng chưa bao giờ nghĩ tới, thế nhưng Đế Tân coi Đát Kỷ là thê tử.
“Đại vương nói đùa, thiếp thân chỉ là một người bình thường, không nhận nổi ân sủng của Đại vương.
”
Tô Đát hiểu rất rõ, nàng muốn bo bo giữ mình, phải bảo trì khoảng cách với Đế Tân.
Huống chi, nàng không phải Đát Kỷ, không cần phải thay Đát Kỷ làm nhiệm vụ, hơn nữa kết quả của Đát Kỷ cũng không tốt.
Không nói khi Khương Tử Nha phong thần không có nàng, thậm chí nàng phải chạy trốn đến quốc đảo, hóa thân thành Ngọc Tảo Tiên.
Tô Đát rũ con ngươi, nàng không nghĩ sẽ bước vào vết xe đổ của Đát Kỷ, cũng không nghĩ thay người khác làm áo cưới.
“Sao gần đây ta thấy mỹ nhân luôn thất thần? Có phải còn chưa tu dưỡng tốt hay không?”
Đế Tân nhìn nhìn Đát Kỷ, hắn càng cảm thấy mỹ nhân rất đẹp.
“Có lẽ là di chứng của phong hàn, còn chưa khỏi hoàn toàn, chờ ngày mai là tốt rồi.
”
Tô Đát nghe Đế Tân nói như vậy, vội vàng lấy một cái cớ, cũng mặc kệ đối phương tin hay không.
“Vậy không bằng mỹ nhân nằm trên giường nghỉ ngơi nhiều thêm một chút?”
Đế Tân tri kỷ nói, Tô Đát là người duy nhất hợp tâm ý hắn trong bao nhiêu năm nay, hắn không nghĩ sẽ phá hủy ấn tượng tốt của Tô Đát đối với hắn.
“Không cần, thiếp thân đã nằm đủ lâu rồi, hiện giờ muốn đi lại nhiều một chút, có lẽ ngắm hoa giải sầu, bệnh này của thiếp thân sẽ tốt lên không biết chừng.
”
Tô Đát thật sự không muốn nằm tiếp, bởi vậy vội vàng cự tuyệt.
Đế Tân thấy thái độ kiên trì của Tô Đát, cũng không bắt buộc.
“Mấy ngày gần đây đúng là hoa nở không tồi, nếu mỹ nhân yêu thích, cô để người dưỡng vài chậu đưa đến cho nàng.
”
Ngược lại Đế Tân không cảm thấy đây là chuyện phiền toái, chỉ cần mỹ nhân thích.
“Không cần, Đại vương không cần phiền toái như thế, hôm nay thiếp thân nhìn thích, có lẽ ngày mai lại không thích nữa.
” Đát Kỷ vội vàng cự tuyệt, hiện tại nàng giống như chim sợ cành cong, mỗi một quyết định của Đế Tân, nàng đều sợ hãi sẽ liên lụy đến bản thân.
Nếu không phải nàng rời khỏi vương cung sẽ không có biện pháp sinh hoạt, thậm chí có khả năng làm hại toàn bộ bộ lạc Tô thị, có lẽ nàng đã sớm trốn đi.
Ở lúc nhìn thấy Đế Tân lần đầu tiên.
“Đại vương, chúng ta vẫn nên nhanh đi hoa viên đi.
”
Tô Đát sợ mình không khuyên được Đế Tân, lại đi vào con đường