Thẩm Diệu Đông đi vào phòng bệnh, ngồi xuống bên giường, mặt Trịnh Thanh vì vừa mới hạ sốt nên không còn đỏ ửng như trước mà dần dần nhợt nhạt hơn.
Y tá đi vào kiểm tra, Thẩm Diệu Đông kéo tay cô ấy, “Y tá, sao mặt cô ấy lại trắng vậy, có sao không?”
Cô y tá nhìn qua, “Sau khi hạ sốt, thân thể suy nhược sẽ như vậy.”
“Vậy khi nào cô ấy mới tỉnh dậy được?”
“Không còn sốt nữa rồi, rất nhanh sẽ tỉnh lại thôi, anh không cần lo lắng.”
Thẩm Diệu Đông bây giờ mới yên tâm ngồi xuống, cho dù người trước mắt đang bị ốm, nhưng vẫn rất xinh đẹp như cũ khiến anh rung động.
Anh mở điện thoại, tin nhắn trong nhóm hiện lên liên tục, anh bây giờ không có tâm trạng để đọc, nhanh chóng lướt qua.
Bình thuốc cuối cùng truyền xong cũng đã gần 12 giờ, Trịnh Thanh vẫn chưa tỉnh, Thẩm Diệu Đông đã làm việc một ngày, bây giờ mắt anh đang díu lại rồi, nhìn trong phòng bệnh có sofa, đứng dậy đi qua nằm xuống.
Sáng sớm hôm sau, sau khi hạ sốt, cuối cùng Trịnh Thanh cũng tỉnh dậy, trước mắt cô là trần nhà trắng xóa lạ lẫm, mùi thuốc khử trung nồng nặng phảng phất trong khoang mũi, cô mới ý thức được mình đang ở bệnh viện.
Cô cố gắng chống dậy, nhìn thấy người năm trên ghế sofa bên cạnh, cô muốn xuống giường, nhưng vì thân thể quá yếu nên không thể đứng vững.
Thẩm Diệu Đông trên sofa nghe thấy tiếng động, lập tức tỉnh dậy, ngẩng đầu nhìn thấy Trịnh Thanh đang ngồi trên giường, vội vàng đứng dậy đi qua, “Ây, em muốn làm gì?”
“Sao tôi lại ở đây, sao anh cũng ở đây?”
“Nằm xuống nằm xuống, em vẫn đang bị bệnh đó.” Thẩm Diệu Đông kéo cô về trên giường bệnh, đặt cô nằm xuống đắp chăn cho cô.
Trịnh Thanh vẫn chưa kịp hỏi tại sao mình lại tới bệnh viện, Thẩm Diệu Đông đã quay người đi gọi y tá.
Y tá đo nhiệt độ cho Trịnh Thanh, sau khi xem số trên nhiệt độ nói, “Nhiệt độ cơ thể đã bình thường.”
“Vậy bây giờ tôi có thể rời khỏi đây chưa?” Trịnh Thanh hỏi.
“Bây giờ chị vẫn còn rất yêu, đương nhiên không thể rời đi.
Ở đây quan sát thêm một lát, đợi trời sáng rồi nói sau.
Hôm qua chị đã ăn gì chưa?”
Trịnh Thanh lắc đầu, “Chưa.”
“Sốt cao, lại không ăn gì, cho nên chị mới bị suy nhược như vậy.” Y tá quay người qua nói với Thẩm Diệu Đông, “Anh là người nhà bệnh nhân đúng không, đi mua ít đồ ăn, sau khi người bệnh ăn vào thể lực sẽ hồi phục lại.”
Mua đồ ăn, bây giờ là nửa đêm, 3 giờ, anh đi đâu mua đồ ăn cho Trịnh Thanh đây, McDonald’s là hệ thống hoạt động 24 giờ, nhưng thực phẩm dầu mỡ cô có thể ăn được không, Thẩm Diệu Đông một mặt nghi hoặc.
Trịnh Thanh cũng không muốn làm phiền anh, “Tôi không đói, anh không cần mua đồ ăn đâu.”
“Ừm, em nằm xuống nghỉ ngơi trước, tôi ra ngoài một lát.”
Sau khi Thẩm Diệu Đông rời khỏi phòng bệnh, Trịnh Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài vẫn là một màn đen trùm lấy, cô cũng không biết bây giờ là mấy giờ, còn mấy giờ nữa là trời sáng, trong tay cô không có gì để xem được kể cả điện thoại.
Thẩm Diệu Đông ra ngoài, phát hiện không có một bóng người, càng không nói đến việc mua đồ ăn.
Hơn 3 giờ sáng, thời điểm này thực sự vừa khéo, quán bán đồ ăn đêm thì đóng cửa, bán đồ ăn sáng vẫn chưa mở cửa.
Đi qua mấy con đường, Thẩm Diệu đông nhìn thấy bảng hiệu quán ăn sáng, gõ cửa thử vận may, nghĩ chủ quán đồ ăn sáng sẽ dậy sớm chuẩn bị, đến khi gõ cửa tới nhà thứ 10, vừa may gặp một ông chủ ra mở cửa.
Thẩm Diệu Đông ở bên ngoài cửa bị ông ta làm cho giật mình, “Trời đất, sớm như này, còn có thể gặp ma.”
Thẩm Diệu Đông cũng lười giải thích với ông ta, “Ông chủ, chỗ ông đã có đồ ăn sẵn chưa?”
“Có thì có, nhưng là đồ còn thừa từ sáng hôm qua, cậu có cần không?”
“Vậy bây giờ ông làm thì mất bao lâu là có.”
“Khoảng 1 tiếng, đến 5 giờ đi.”
“Được, vậy tôi đợi ông.
Ông chủ, phiền ông làm nhanh chút.”
Thẩm Diệu Đông chỉ mặc một chiếc áo vest khoác ngoài, một