Trong Thượng thư phòng, trên bàn cờ, thắng thua đã rõ.
Vua Gia Ninh vứt quân cờ vào trong hộp cờ, nhìn Đế Tử Nguyên đứng trước mặt, bình tĩnh nhìn kĩ nàng.
"Với đạo làm vua của Trẫm, Đế Tử Nguyên, chỉ riêng ván cờ hôm nay ngươi đánh, còn cả lời ngươi nói, Trẫm không thể giữ ngươi."
Đế Tử Nguyên sắc mặt bình tĩnh, vốn không quan tâm những gì vua Gia Ninh nói.
"Nhưng Trẫm ...... không động vào ngươi được. Một khi động vào ngươi, một trăm ngàn đại quân của đại doanh Túy Nam sẽ tiến về phía Bắc, chia cắt Đại Tĩnh làm hai, vương triều sụp đổ, Trung Nguyên sẽ trở về thế cục tranh giành như hai mươi năm trước."
Vua Gia Ninh đứng dậy, cách Đế Tử Nguyên một bàn cờ, ông hiện tại nhìn Đế Tử Nguyên như đang đối mặt với Đế Vĩnh Ninh năm đó, nói "Đế Tử Nguyên, ngươi và Trẫm giao tranh, Đại Tĩnh ắt loạn. Bắc Tần, Đông Khiên nhìn chằm chằm như hổ đói, ngươi gánh vác không nổi tội đẩy vạn dân vào cảnh lầm than, Trẫm cũng không muốn nhìn thấy cảnh đó. Hiện tại, ngươi muốn thế nào mới bỏ qua chuyện Đế gia, từ nay không nhắc đến nữa?"
Vua Gia Ninh làm đế vương đã mười mấy năm, từng bước đi đến ngày hôm nay, không chỉ có thể duỗi, mà còn thế cong. Đế Tử Nguyên quật khởi đã là sự thật, sự uy hiếp của một trăm ngàn đại quân ở Tấn Nam đã định, ông tạm thời không động được vào Đế Tử Nguyên, chỉ có thể xoa dịu, để tính kế ngày sau.
Đế gia xây dựng lại sau đại nạn, tộc nhân suy tàn, không còn thịnh vượng như năm nào, danh vọng của Đế Tử Nguyên kém xa với Đế Thịnh Thiên và Đế Vĩnh Ninh mấy chục năm trước, nàng nhất định phải dựa vào nâng đỡ của hoàng gia mới có thể lần nữa quật khởi tại kinh thành.
Đế Tử Nguyên nhướng mày "Bệ hạ nói rất đúng, Hàn Đế giao tranh chỉ khiến Bắc Tần và Đông Khiên ngồi làm ngư ông đắc lợi, thần muốn cũng không nhiều ......" nàng kéo dài giọng điệu, nói "Hi vọng Bệ hạ quyết đoán công bằng vụ án Tần gia chín năm trước ......"
"Chỉ có như vậy?"
"Đương nhiên là không, ngoài việc đó ra, thần còn muốn quyền thống soái tướng doanh Túy Nam."
Nàng vừa nói vừa đặt đầu ngón tay lên phong thư bên cạnh bàn cờ, đẩy về phía vua Gia Ninh "Chỉ cần Bệ hạ nhận lời, phong thư này sẽ trở về nguyên chủ."
Vua Gia Ninh hơi nheo mắt. Lúc nãy, ông muốn ban quyền thống soái cho Đế Tử Nguyên, nhưng bị nàng từ chối, bây giờ nàng lại dùng ra điều kiện ......
Đây là đang nói với ông, nàng muốn gì sẽ tự mình đoạt lấy, vốn không cần ông ban ân.
Hay cho một Đế Tử Nguyên tự cao kiêu ngạo, không tôn ông làm Hoàng đế, đó là sự thật, nàng không phải Đế Vĩnh Ninh thứ hai, càng là sự thật.
Vẻ mặt vua Gia Ninh hơi ngưng trệ, chắp hai tay ra sau lưng. Không đồng ý, cũng chưa phản đối, Thượng thư phòng lần nữa trầm mặc trở lại.
Đúng lúc này, ngoài phòng yên tĩnh được một lát lại đột nhiên vang lên tiếng bước chân càng dồn dập, lần này đến tiếng hồi bẩm cũng không có, Thượng thư phòng của Thiên tử thẳng thừng bị xông vào.
Vua Gia Ninh trầm mắt nhìn về phía cửa, còn chưa kịp trách mắng. Triệu Phúc đã chạy đến trước mặt ông, vẻ mặt hoảng hốt, giọng điệu còn hoảng hơn gấp mấy lần khi hắn bẩm báo về tin tức hoàng kim.
"Bệ hạ, Bệ hạ ......" hắn nuốt một ngụm nước bọt, chỉ chỉ về phía cổng cung hoàng thành "Thái tử điện hạ ngài ấy ... ngài ấy đã chém đầu Tả tướng ngoài cổng Trùng Dương rồi!"
Cả đời này của vua Gia Ninh đã nghe không ít chuyện cười, mỗi câu chuyện đều buồn cười hơn câu này. Dù ông có bao nhiêu định lực, cũng phải ngẩn người, hỏi một câu quả thật không phù hợp với trí tuệ của đế vương anh minh thần võ "Triệu Phúc, ngươi vừa nói cái gì?"
Điều này quả thật quá mức khó tin và hoang đường.
Đế Tử Nguyên một bên nhíu chặt mày, đến gần Triệu Phúc hai bước, uy nghi nói "Ăn nói hàm hồ, Thái tử sao có thể làm ra chuyện như vậy!"
Nếu không phải thân phận hai người đối lập, lúc nãy còn giương cung bạt kiếm, ngươi chết ta sống, vua Gia Ninh gần như muốn phụ họa theo lời này của Đế Tử Nguyên. Đây không phải ăn nói hàm hồ gì, tâm tư nhi tử này của ông còn điềm tĩnh hơn cả ông, làm Thái tử mười mấy năm chưa từng phạm sai lầm, thường ngày ông muốn bắt bẻ cũng không biết phải bắt bẻ thế nào. Người sắp làm Hoàng đế rồi, sao có thể mù mịt đầu óc mà đột nhiên chém đầu tể phụ một nước, lại còn ở nơi đông người trước cổng cung hoàng thành?
Triệu Phúc run cầm cập nhìn hai gương mặt tức giận, mới khàn giọng nói "Bệ hạ, nô tài không có ăn nói hàm hồ, thị vệ trước cổng cung truyền lời, nói Thái tử điện hạ chém Tả tướng trước mặt dân chúng. Thi thể của tướng gia vẫn còn nằm ngoài cổng Trùng Dương, các thị vệ không dám tùy tiện xử lý, nên mới xin chỉ thị của Bệ hạ."
Vua Gia Ninh sắc mặt tái xanh, vỗ mạnh lên bàn cờ, quân cờ rơi vãi xoay tròn trên đất "Nghịch tử, dám hành hung trước cổng Trùng Dương, nó đúng là gan to bằng trời rồi! Tên nghịch tử đó đâu, còn không bắt vào cung cho Trẫm!"
Triệu Phúc nghe được mệnh lệnh này càng thêm uất ức "Bệ hạ, Thái tử điện hạ sau khi chém Tả tướng thì trực tiếp đến Tông Nhân phủ thỉnh tội rồi. Các thị vệ không dám cản ngài ấy, chỉ đành trơ mắt nhìn Thái tử điện hạ đến Tông Nhân phủ."
Đế Tử Nguyên sững người, vẻ mặt hơi ngưng trệ, hai tay chắp sau lưng siết chặt.
Lời vừa dứt, sắc mặt cua Gia Ninh càng thâm trầm hơn, ông phất tay "Trước tiên dời thi thể của Tả tướng đi, giải tán dân chúng." Triệu Phúc bảo tiểu thái giám đi truyền lệnh, bản thân vẫn ở lại cạnh vua Gia Ninh.
Vua Gia Ninh trầm mặc hồi lâu, quay đầu nói "Đế Tử Nguyên, Khương Du đã chết, vụ án Tần gia không cần Trẫm nhúng tay, Hoàng Phổ cũng sẽ xử lý thỏa đáng, Tần gia ắt sẽ được chân tướng. Vài ngày nữa, Trẫm sẽ hạ chỉ trả lại ấn soái Túy Nam cho Đế gia, ngươi lui ra đi."
Triệu Phúc bị lời này làm cho chấn động, Bệ hạ triệu kiến Đế Tử Nguyên là vì muốn bảo vệ Tả tướng, cuối cùng chẳng những không bảo vệ được Tả tướng, mà còn phải giao ra quyền dẫn binh quang minh chính đại ở Tấn Nam?
Tĩnh An Hầu quân này, không hề đơn giản ......
"Nếu Bệ hạ đã đồng ý điều kiện của thần, thần sẽ thực hiện đúng lời hứa. Sau này sẽ không nhắc lại chuyện Đế gia mười một năm trước, thần cáo lui." Đế Tử Nguyên ngẩng đầu, trầm giọng nói, khẽ ôm quyền, xoay người ra khỏi Thượng thư phòng.
Ngoài Thượng thư phòng, ráng chiều vạn dặm, Đế Tử Nguyên dừng bước. Ván cờ này của nàng và vua Gia Ninh, không có thắng thua, muốn lấy được non sông ngàn dặm này, suy cho cùng không phải là chuyện một sớm một chiều.
Nhưng Hàn Diệp ...... tại sao mỗi lần ta hạ quyết tâm, không do dự mà bước tiếp, huynh đều xuất hiện?
Đế Tử Nguyên sắc mặt lạnh lùng, hơi trầm mắt, đi về phía ngoài cung.
Trong Thượng thư phòng, vua Gia Ninh mày nhíu chặt. Thái tử phạm tội, tự vào Tông Nhân phủ, ông là Hoàng đế, cũng không thể đuổi đến Tông Nhân phủ mắng chửi, trút hết lửa giận lên người Triệu Phúc xui xẻo "Nói rõ ràng cho Trẫm, Thái tử đang yên đang lành, sao lại chém đầu Tả tướng?"
"Bệ hạ, nô tài cũng không rõ, tướng gia tham ô hoàng kim, hại chết cả nhà Tần lão đại nhân, Tần lão đại nhân đó