Ở hàng rào 113, La Lam cực kỳ nổi danh.
Hơn nữa thường xuyên tham dự họp hành và tiệc tùng ở những nơi công cộng.
Bình thường, công tác bảo an sẽ do tư binh đảm nhiệm, vì thế Hứa Hiển Sở từng gặp qua La Lam rồi.Có điều Hứa Hiển Sở không khỏi ngơ ngác, hắn làm thế nào cũng không nghĩ tới bản thân vừa vặn đụng phải La Lam ở đây!Thế nhưng rất nhanh Hứa Hiển Sở đã ý thức được, nhìn như trùng hợp chứ thật ra tất cả có một loại liên hệ.Lúc Hứa Hiển Sở chọn để lẻn ào 109 là thời điểm tư binh buông lỏng cảnh giác nhất.
Cho nên rất nhiều người đều chọn lúc này để đưa đồ cấm vào.Mà Khánh thị muốn vận chuyển súng ống đạn dược vào hàng rào do Lý thị quản lý thì chỉ còn đường buôn lậu.
Hứa Hiển Sở lại chọn trúng chiếc xe buôn lậu để đi vào, từ đó mà đụng phải La Lam…Có điều một xe súng ống đạn dược này chỉ sợ có thể phát động được một chiến dịch nhỏ luôn đấy.
Chẳng lẽ Khánh thị chuẩn bị đánh chiếm hàng rào 109?!Điều khiến Hứa Hiển Sở khó lòng tiếp nhận là, hắn đã đen thế này mà đối phương vừa nhìn đã nhận ra!Trong chớp mắt, Hứa Hiển Sở nhảy xuống xe, hắn đá vào ngực La Lam một cái rồi chạy về phía trước.
Lúc này, binh sĩ của Khánh thị vẫn chưa kịp phản ứng.
Nếu hắn không chạy nhanh, đợi một lúc nữa e rằng khó lòng chạy thoát.La Lam ai ôi một tiếng rồi lộn một vòng bật ngửa ra sau.
Hắn nằm dưới đất vẫn không quên quát:- Mau lên, nhanh chóng bắt Hứa Hiển Sở lại cho ta! Phải bắt lấy hắn! Hắn là Hứa Hiển Sở!Chỉ thấy binh sĩ của Khánh thị lập tức cầm súng giảm thanh đuổi theo, động tác mau lẹ như liệp cẩu!Hứa Hiển Sở chạy phía trước quay đầu lại nhìn thì xém tí là bị hù chết.
Dù hắn có ảnh tử có thể đỡ đạn, nhưng nhiều quá thì không được đâu!Giờ khắc này, Hứa Hiển Sở cảm thấy cực kỳ buồn bực.
Lúc trước hắn chỉ tò mò một chút về bí mật của Cảnh Sơn mà thôi.
Nhưng ngay cả vòng phong tỏa hắn còn chưa vào được mà.
Tâm nhãn của Khán thị cũng nhỏ quá rồi!Một đám người chạy như điên trên đường.
Binh sĩ của Khánh thị cũng không dám tùy tiện nổ súng.
Dù đây là súng giảm thanh nhưng nếu bắn ra vẫn sẽ có động tĩnh không nhỏ.
Lỡ mà kinh đội đến binh sĩ của lý thị, chỉ sợ mọi người lại phải lần nữa trốn vào cống thoát nước.Vị trí hiện tại của họ cách cửa hàng Nhâm Tiểu Túc không quá xa.
Cho nên Hứa Hiển Sở vừa chạy mấy cây số đã tới trước cửa hàng.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc bị động tĩnh bên ngoài kinh động.
Hắn vụng trộm kéo màn cửa nhìn ra ngoài.
Kết quả thấy một bóng người chạy qua.
Nhâm Tiểu Túc nhìn lại thì thấy hơn 10 người mặc y phục binh sĩ màu đen chạy đuổi theo bóng người vừa rồi.… Đây không phải người của Khánh thị đó sao.Thấy những binh sĩ Khánh thị đó chạy tới.
Nhâm Tiểu Túc kéo màn cửa lên thì thấy phía sau là La Lam vừa thở hồng hộc vừa chạy tới.
Hắn vui vẻ hóng chuyện:- Ngươi đuổi theo ai vậy?- Hứa….
Hứa Hiển Sở!La Lam thở hổn hển:- Nhâm Tiểu Túc, ngươi kêu Trần Vô Địch tới bắt Hứa Hiển Sở cho ta, ta cho ngươi 100.000 đồng!Nhâm Tiểu Túc sửng sốt.
Người vừa rồi là Hứa Hiển Sở? Sao Hứa Hiển Sở lại chạy tới nơi này!Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc cổ quái hỏi:- Ngươi chắc chắn đó là Hứa Hiển Sở?- Không sai! Nhất định là hắn!La Lam xác nhận.Nhâm Tiểu Túc ê răng, giúp đỡ thì phải giúp đỡ rồi đó.
Nhưng hắn không thể giúp Khánh thị, hơn nữa hắn còn phải nghĩ cách giúp Hứa Hiển Sở chạy trốn!Tóm lại, nếu để Khánh thị bắt được Hứa Hiển Sở.
E rằng người gặp chuyện không may sẽ là hắn!Cho nên, Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể giúp Hứa Hiển Sở…Đột nhiên, cung điện thông báo:“Nhiệm vụ: Giúp người gặp nạn chạy thoát.”Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hẳn người gặp nạn trong thông báo của cung điện chính là Hứa Hiển Sở… Nghe qua còn thấy đối phương rất thảm nữa a.Nhâm Tiểu Túc nói với La Lam:- Ngươi đuổi theo Hứa Hiển Sở đi.
Ta sẽ không dính vào chuyện của các ngươi.Nói xong, Nhâm Tiểu Túc kéo màn, đóng cửa lại.
Mặc kệ La Lam ở bên ngoài hùng hùng hổ hổ.
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc đi tới hậu viện nhảy ra ngoài, từ trên nóc nhà đuổi theo Hứa Hiển Sở.Đối