"Lui hết đi"
Đám cung nữ nghe vậy thì cẩn trọng lui xuống. Trầm Nghị đẩy cửa phòng vào, Tịch Dao vừa mới được hầu hạ tắm rửa xong.
Nữ nhân mà hắn nhung nhớ bao lâu hiện đang ở ngay trước mặt hắn, hắn đã phải ngắm nhìn bức họa của nàng quá lâu, giờ lại cảm nhận được thứ khao khát trước mặt, cảm xúc ham muốn liền dâng trào.
Tịch Dao vừa nhìn thấy hắn liền sợ hãi, co rúm vào góc giường, đôi mắt kiên nghị nhìn hắn.
Trầm Nghị vươn tay vuốt lấy mái tóc vàng ánh kim mê người, miệng nhoẻn cười.
"Dao Dao, nàng có nhớ trẫm không?"
Nàng cố gắng né đầu khỏi bàn tay hắn, vội vàng cầu xin hắn
"Ta cầu xin ngươi, trả lại chiếc nhẫn đó cho ta, ta muốn về nhà, ta không thuộc về nơi này"
"Nàng lại không ngoan rồi"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trầm Nghị nhanh chóng lột sạch bộ y phục trên người nàng và hắn rồi nằm đè lên thân thể đó không để chừa một lối thoát.
Hắn ghé vào tai nàng thì thầm, vừa nói vừa đưa tay xoa bóp nơi bồng đào trắng mịn.
"Tên Lâm hầu gia đó, còn có người nhà của nàng, nếu nàng còn chống đối ta, ta sẽ để họ sống không bằng chết"
Tịch Dao nghe hắn đe dọa thì trong lòng dấy lên cảm giác sợ hãi, bao nhiêu tính mạng như vậy, bảo nàng làm sao bình tĩnh.
"Ta sẽ làm theo những gì ngươi bảo, đừng làm gì họ"
Hắn nhìn lướt qua thân thể nàng, đôi mắt dừng lại ở những dấu vết hoan ái đọng lại trên cơ thể nàng, những nốt hồng, tím mờ đó khiến hắn điên tiếc vô cùng.
"Trẫm một năm nay tâm tâm niệm niệm đều là nàng, vậy mà nàng lại vui vẻ cùng nam nhân khác sao?!"
Thực chất đó chính là dấu vết Trầm Nghị để lại, dù ở không gian này đã trải qua một năm rồi nhưng Tịch Dao mới chỉ về thế giới của nàng được 1 ngày, căn bản những dấu vết đó không thể biến mất nhanh thế được.
"Ta thực sự không có!"
Hắn nghĩ đến cảnh nàng ở dưới thân nam nhân khác rên rỉ, hắn tức muốn nổ tung.
Trầm Nghị tức đến mức mất kiểm soát, thân dưới liền đâm sâu vào bên trong nàng. Nơi đó khô khốc lại hứng chịu gậy thịt của hắn, nàng đau đến điếng người.
"Aaa... Ta xin ngươi...Đau!"
Hắn đưa tay nâng nàng ngồi trên người hắn, thứ nam căn đó càng vào sâu hơn, khiến nàng thật sự thống khổ.
"Tên đàn ông đó có làm thế này với nàng không? Hửm?"
Trầm Nghị vỗ đôi bàn tay lớn in lên quả đào nhỏ của nàng, mặt nàng giờ đã đỏ như trái cà chua mới chín, thân thể như bị tê liệt.
"Hơ...không"
Hắn liên tục nâng nàng lên rồi lại nhấn xuống, từng đợt đâu đâm sâu vào trong nàng.
Tịch Dao khóc không thành tiếng, chỉ biết bám vào thân Trầm Nghị, mặc hắn thao túng.
Sau một hồi, nàng cảm nhận được đợt cao trào kéo tới.
"Ta xin ngươi...hức...đừng bắn vào trong"
Trầm Nghị ghé sát vào tai nhỏ của nàng thì thầm, đôi mắt thâm sâu vô cùng. Hắn bắt đầu chạy nước rút, long tinh tràn vào trong tiểu huyệt nhỏ bé của nàng, nơi đó co rút không ngừng.
"Trẫm muốn nàng vĩnh viễn trở thành người của trẫm, muốn