Đêm Trước Ly Hôn

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Y Lan

Đạm Đài An Bang bất đắc dĩ: "Bảo Mặc, chuyện này, chúng ta phải tôn trọng suy nghĩ của Tiểu Vi, nếu con bé không đồng ý, tôi cũng thể giúp được gì, mặc dù tôi là trưởng bối, nhưng cũng không thể áp đặt suy nghĩ của mình lên con bé được."

Bảo Mặc gật đầu, Đạm Đài An Bang có thể tới, chứng tỏ chuyện này còn hy vọng, lời cậu nói, có thể Tiểu Vi sẽ nghe.

Đạm Đài An Bang đi, Bảo Mặc chờ đợi tin tức trong đau khổ.

Mãi cho đến chiều hôm sau vẫn chưa có tin tức của Đạm Đài An Bang, bảy giờ tối, ông mới gọi điện đến, bất đắc dĩ bảo với anh, chuyện này, Tiểu Vi không giúp được gì.

Hạ Thanh không chịu ăn cơm, một mực ồn ào muốn gặp Kiều Vi Nhã.

Hai cha con không chịu đựng nỗi, đến tối cũng ngủ thật say.

Người luôn gây náo loạn – Hạ Thanh, thấy trong nhà tắt đèn, lặng lẽ mặc áo khoác nhung, ra khỏi nhà.

Bà nghe Bảo Mặc nói, nhà của Kiều Vi Nhã ở trong một hoa viên rất lớn.

Trên đường yên tĩnh, thỉnh thoảng sẽ truyền đến một tiếng pháo.

Hạ Thanh đi dọc theo bờ tường, mặc dù bà nhớ ba của Tiểu Vi, nhưng chỉ nhớ được một bóng dáng mơ hồ, những điều khác thì trống rỗng, trí thông minh của bà có thể còn không bằng một đứa trẻ sáu, bảy tuổi.

Bởi vì không có mang theo bao tay, bà ôm chiếc khèn lạnh đến phát đau, không thể làm gì khác hơn là giấu tay vào trong tay áo, sau đó ôm chặt chiếc khèn.

Bà đi một đường, lẩm bẩm tự nói, vườn hoa, vườn hoa......

Bây giờ là mùa đông, nơi nào có hoa tươi, bà nghĩ là vườn hoa.

Trên đường có rất ít người, bà muốn hỏi đường cũng không tìm được ai.

Cứ đi lang thang như vậy hết một tiếng, bà đến được trạm xe lửa.

Khách chờ trong trạm cũng không nhiều.

Hạ Thanh cảm thấy thể lực mình hết chống đỡ nổi, ngồi xuống ghế, ngồi bên cạnh là một phụ nữ trang điểm dày đậm, không nhìn ra tuổi.

Hạ Thanh nghỉ ngơi một lát, chậm chạp thọt cô gái bên cạnh, hỏi: "Chị, mấy giờ rồi?"

Cô gái kia mất hứng nhìn về phía Hạ Thanh, nhìn thấy một bác gái lại gọi mình là chị, nổi cáu, không kiên nhẫn: "Không biết, tự nhìn đồng hồ!"

Hạ Thanh nhìn quanh bốn phía, rốt cục thấy đồng hồ điện tử trên tường.

Thời gian hiện tại là mười hai giờ đêm.

Cô gái kia nằm một lát, đứng lên đi nhà vệ sinh rồi trở lại.

Hạ Thanh nhìn cô không nằm nữa, hăng hái hỏi: "Chị, chị đi đâu vậy?"

Cô gái kia vốn không muốn để ý đến bà, gặp Hạ Thanh hỏi tới ba bốn lần, rốt cuộc không kiên nhẫn: "Quảng Đông."

"Quảng Đông chỗ nào?" Thật ra thì bà muốn hỏi là Quảng Đông ở đâu?

"Nghiễm Châu Thiên Hà."

"Tốt lắm sao?"

Lúc này, cô gái nhìn ra Hạ Thanh kỳ lạ, cười nhạo: "Thì ra là một kẻ ngu."

"Phải, chỗ của chúng tôi, quanh năm bốn mùa đều có hoa."

"Vậy chỗ đó có vườn hoa lớn không?"

"Có, khắp nơi đều có vườn hoa lớn."

"Chị, chị họ gì?"

"Tôi họ Dương."

"Chị Dương, chị dẫn tôi đi xem vườn hoa lớn được không?"

"Không được." Thật ra thì cô gái này không phải người Quảng Đông, cô ta chỉ là nữ tiếp viên ở một hộp đêm trong thành phố B, bởi vì đắc tội khách, không sống nổi ở đây nữa, cho nên liên lạc với một đồng hương bên Nghiễm Châu, chuẩn bị qua bên đó tiếp tục làm lại nghề cũ.

"Chị Dương, tôi có tiền, chị dẫn tôi đi xem vườn hoa đi."

"Không được."

Hạ Thanh gấp gáp, lấy tiền trong ví ra: "Cô xem, tôi có rất nhiều tiền, cô giúp tôi mua vé, được không?"

Người nọ thấy tiền trong ví Hạ Thanh, mắt tỏa sáng, tiền đến tận tay, không lấy thì uổng, dù sao bà ta chỉ là một kẻ ngốc, sẽ không ai biết hết.

"Bà đưa tiền cho tôi, tôi đi mua vé cho bà, bà phải ngoan ngoãn chờ ở đây, không được đi đâu hết." Người nọ lấy hết tiền trong túi Hạ Thanh, sau đó cầm túi xách đi, cô ta rất khôn khéo, không lấy thẻ tín dụng, không biết mật mã sẽ chọc phiền toái.

Cô ta cũng không trực tiếp đến Nghiễm châu, giữa đường đổi xe một lần, chỉ cần cô ta lên xe, sẽ không ai biết cô ta đi nơi nào.

Hạ Thanh ngồi trên ghế, mệt mỏi đánh úp tới, bất tri bất giác đã ngủ, đến khi mở mắt, trời đã sáng.

Bà nhìn xung quanh, sao không tìm được cô gái họ Dương đó.

Lúc này, một nhân viên trạm xe đi ngang qua bà, Hạ Thanh đứng lên, một tay níu người nọ lại: "Anh trai này, có một chị gái họ Dương mua vé cho tôi, sao cô ấy vẫn chưa trở lại?"

Nhân viên trạm xe nghe giọng điệu kỳ lạ của bà, không nhịn được nhìn bà nhiều hơn.

Hạ Thanh đáng thương nói: "Chị Dương đó muốn dẫn tôi đến Thiên Hà xem vườn hoa, tôi đưa tiền cho cô ấy mua vé, nhưng tôi ngủ dậy mà cô ấy chưa về, anh trai này, anh giúp tôi tìm có được không?"

Nhân viên trạm xe chợt hiểu, nhất định là bà đã gặp kẻ lừa gạt, hình như đầu óc người phụ nữ này không minh mẫn.

Suy nghĩ một chút, anh dẫn Hạ Thanh ra khỏi trạm xe đến đồn công an.

Đến đồn công an, anh nhân viên nói qua sự việc một lần.

Cảnh sát lại bắt đầu hỏi thăm Hạ Thanh, Hạ Thanh lặp lại chuyện xảy ra một lần nữa, cũng lấy ví tiền của mình cho cảnh sát xem, cảnh sát thấy chứng minh trong ví bà, giật mình kinh hãi.

Trước kia Hạ Thanh công tác trên tỉnh, thường được lên TV, sau này lại lui về tuyến sau, đến Quý Châu, bởi vì cứu một đứa trẻ mà xém chút mất mạng, báo chí đưa tin rất nhiều, muốn không biết bà cũng khó.

Cảnh sát vội vàng gọi về thành phố B.

Cha con họ Bảo vì quá mệt nhọc nên vẫn chưa rời giường, Bảo Mặc nghe được tiếng điện thoại, mơ mơ màng màng nhận, thế mới biết xảy ra chuyện.

Lúc hai cha con đến nơi, Hạ Thanh còn đang ăn sủi cảo, là anh sát sát nhân dân nấu cho bà, dỗ dành khuyên bảo một hồi mới giữ được bà ở lại.

Tiền trong ví Hạ Thanh ước chừng còn ba ngàn tệ.

Anh cảnh sát cam đoan với hai cha con, nhất định sẽ nhanh chóng bắt được tội phạm, chuyện này cũng không khó, bởi vì đại sảnh khu chờ đợi có gắn camera giám sát, chỉ cần tra được chuyến tàu cô gái kia đi, nhất định sẽ bắt được.

Hạ Thanh bình yên vô sự, hai cha con đã a di đà phật, về phần cô gái kia có thể bắt được thì càng tốt.

Lúc đi, Hạ Thanh còn không quên mang theo khèn của bà.

Lên xe, Bảo Mặc hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại ra ngoài?”

“Tự tôi mở cửa ra, tôi muốn đến hoa viên, Mặc, cậu dẫn tôi đến hoa viên được không, tôi đã ăn no, còn ăn một chén sủi cảo thật to nữa.”

Bảo Mặc nghe mà khó chịu trong lòng: “Mẹ, người ta còn phải đi làm, chúng ta về nhà trước, mẹ ngủ một giấc thật ngon, rồi con dẫn mẹ đi, được không?”

Hạ Thanh bĩu môi, biểu đạt sự bất mãn của bà.

Bảo Mặc đành khuyên nhủ: “ Mẹ xem mình giờ đi, vừa bẩn vừa hôi, dù sao cũng phải tắm rửa thay một bộ quần áo khác.”

Hạ Thanh nghe một hồi: “Không thúi!”

“Con ngửi được luôn này, không tin mẹ hỏi ba xem.”

Hạ Thanh dũi tay áo ra cho Bảo Viễn Sơn ngửi, Bảo Viễn Sơn dịu dàng nói: “Hạ Thanh, chờ em về nhà tắm rửa thay quần áo, nhất định anh sẽ bảo Mặc chở em đi.”

“Nói phải giữ lời.”

Bảo Viễn Sơn gật đầu, trong lòng lại khó chịu cực kỳ, ông không trách Kiều Vi Nhã đã cự tuyệt, đây là báo ứng, ai bảo năm đó họ đã quá đáng với một đứa trẻ đang cô độc bất lực chứ.

Người một nhà về đến nơi, Hạ Thanh đi tắm, Bảo Mặc và Bảo Viễn Sơn nhìn nhau không nói gì.

Thật lâu sau, Bảo Mặc hạ quyết tâm: “Ba, giờ con tìm Vi Nhã, bất luận phải dùng biện pháp gì, nhất định con sẽ cầu được cô ấy tha thứ, xin cô ấy gặp mẹ một lần.”

Bảo Viên Sơn cũng mong một tia hy vọng cuối cùng, cười gật đầu nhìn con trai rời đi.

Bảo Mặc vừa đi, điện thoại liền gọi đến, đã bắt được người phụ nữ lừa gạt Hạ Thanh ở trạm xe, cô ta là tiếp viên hộp đêm ở thành phố B, vốn họ Trần, trừ việc làm tiếp viên, cô ta còn thường xuyên lừa gạt người, không làm mà hưởng, cho nên đắc tội không ít người, rơi vào đường cùng, lựa chọn ngày năm mới trốn đi.

Xế chiều, đồn công an phái người đến đưa số tiền Hạ Thanh bị mất.

Bảo Viễn Sơn nói lời cảm ơn, cúp điện thoại, thở dài một tiếng, người phụ nữ họ Trần kia sử dụng chiêu thức vụng về hèn hạ, chỉ có thể lừa được người mất trí nhớ là Hạ Thanh thôi.

Bảo Mặc đến hoa viên Đạm Đài, bảo mẫu nghe tiếng chuông, mở cửa mời anh vào.

Kiều Vi Nhã đã rời giường, đang luyện võ ở sân, nghe thấy âm thanh, quay đầu liền thấy Bảo Mặc.

Bảo Mặc cười gượng, để bảo mẫu đi trước.

Chuyện của hai người, bảo mẫu cũng biết một chút, cho nên bà cười cười, xoay người trở về phòng.

“Tiểu Vi, chúng ta nói chuyện.”

“Em không có gì để nói với anh cả.”

Kiều Vi Nhã xoay người muốn đi, bị Bảo Mặc chặn lại: “Tiểu Vi, anh không dám yêu cầu xa vời em sẽ tha thứ, nhưng mà…mong em xem phần tình cảm của anh dành cho em, đi gặp mẹ anh, bà không ăn uống gì cả, chỉ muốn gặp em một lần, anh xin em…”

Nói xong, Bảo Mặc quỳ xuống.

Kiều Vi Nhã kinh hãi: “Anh làm gì vậy! Mau đứng lên!”

“Tiểu Vi, anh cầu xin em đi gặp bà, chỉ cần gặp mặt là được, chỉ cần em gặp bà, dù em ra điều kiện gì anh cũng đồng ý với em.”

Kiều Vi Nhã lặng người, trong lòng cực kỳ phức tạp.

Bảo Mặc nắm chặt tay cô gắt gao, đôi mắt thâm sâu ánh tia hy vọng.

Đàm Đài Lộ đứng trên ban công thấy Bảo Mặc quỳ trước mặt Kiều Vi Nhã, rất là khiếp sợ, tuy rằng không nghe rõ cậu ta nói gì nhưng hành động của Bảo Mặc thật sự khiến anh rung động.

Anh mặc thêm áo chuẩn bị chạy xuống dưới, vừa mở cửa, Đạm Đài Thế Viện đã ngăn lại: “Có phải anh muốn ra sân? Cũng không phải một mình anh thấy, chuyện của bọn họ, tốt nhất đừng nên nhúng tay.”

“Em thì biết cái gì.”

“Đương nhiên em biết, cái gì em cũng biết.” Đàm Đài Thế Viện bĩu môi nói: “Chỉ có người như anh mới không hiểu yêu là gì.”

Thì ra, mọi người trong nhà đều đã thức dậy, nhìn thấy Bảo Mặc trong sân thì không tiện ra ngoài, chỉ lui về phòng khách, sốt ruột chờ đợi kết quả.”

“Anh đứng lên trước đã… em đi.” Kiều Vi Nhã đỡ Bảo Mặc: “Em đi thay quần áo, anh đến phòng khách chờ em.”

Bảo Mặc vui mừng quá đỗi, đứng lên ôm lấy Kiều Vi Nhã: “Tiểu Vi, anh biết em sẽ đồng ý mà, cảm ơn em! Cảm ơn em!”

“Phủi quần của anh đi.” Kiều Vi Nhã nhẹ giọng nói một câu.

Bảo Mặc cúi đầu nhìn đầu gối của mình, toàn là bùn đất, hai ngày trước tuyết mới ngừng rơi.

“Tiểu Vi, cảm ơn, cảm ơn…” Bảo Mặc lặp đi lặp lại hai chữ cảm ơn.

Hai người trở lại phòng khách, mọi người vờ như không có chuyện gì chào hỏi Bảo Mặc.

Kiều Vi Nhã nhanh chóng tắm rửa thay quần áo, trở lại phòng khách, nói với cậu một tiếng rồi đi theo Bảo Mặc.

Mọi người thở dài một hơi, Đạm Đài Thế Viện hỏi Đạm Đài An Bang: “Ba, Tiểu Vi sẽ hợp lại với Bảo Mặc chứ? Kỳ thật con cảm thấy Bảo Mặc cũng không tệ, chỉ là có chút ngốc, nếu Tiểu Vi không cần, con sẽ theo đuổi.”

Đạm Đài Lộ hừ lạnh: “Sao em có thể so với Tiểu Vi.”

“Ba, ba xem anh ấy hạ thấp con gái bảo bối của ba kìa.” Đạm Đài Thế Viện ngồi bên sofa làm nũng với Đạm Đài An Bang.

Mọi người cười to, Đạm Đài Thế Minh nói: “Em năm, anh cảm thấy Tiểu Vi mới là con gái ba yêu thương nhất.”

Đạm Đài Thế Viện liếc anh trai mình lại tiếp tục cáo trạng với ba.

Đạm Đài An Bang cười: “Bé năm của chúng ta tất nhiên ưu tú, nhưng mà, quả thật kém một điểm so với Tiểu Vi.”

Tiếng cười trong phòng khách vang vọng khắp cả nhà.

Đạm Đài Thế Viện cầm lấy gối ôm, thở hồng hộc ném vào Đạm Đài Lộ: “Em hận anh chết đi được!”

Mọi người tùy hai người làm loạn, tự làm việc của mình.

……………………………

Kiều Vi Nhã lái xe theo sau xe của Bảo Mặc.

Hạ Thanh nôn nóng chờ một hồi mà không thấy Kiều Vi Nhã đến liền ầm ỹ muốn ra ngoài, Bảo Viễn Sơn đành dỗ bà là Kiều Vi Nhã đang trên đường đến.

Nghe được tiếng của ô tô, Hạ Thanh lập tức nhảy lên, kéo Bảo Viễn Sơn ra ngoài.

Nhìn thấy Kiều Vi Nhã, Hạ Thanh toét miệng cười, ôm khèn vui mừng đến đón cô.

“Chị, chị đã đến rồi.”

“Ừ.” Nhất thời Kiều Vi Nhã cảm thấy thật xấu hổ.

“Đi, chúng ta vào nhà, bên ngoài rất lạnh, chị ăn cơm chưa, em bảo Mặc nấu sủi cảo cho chị ăn, được không?”

“Mặc, cậu nhanh đi nấu sủi cảo đi!” Hạ Thanh ôm cánh tay Kiều Vi Nhã đi vào trong, lúc tới cửa, bà cúi người lấy một đôi dép lê đặt trước mặt cô: “Đây là đồ mới, chị mang vào đi.”

“Cảm ơn.” Kiều Vi Nhã cởi giày, mang dép lê vào. Hạ Thanh vui rạo rực cười nói: “Chị, chị mang vào trông đẹp quá!”

Bảo Viễn Sơn đã pha trà đặt trên bàn, Kiều Vi Nhã
và Hạ Thanh ngồi xuống, Bảo Viễn Sơn gượng cười: “Tiểu Vi, mời uống trà.”

“Ông mau đi xem Mặc nấu sủi cảo xong chưa!” Hạ Thanh không hy vọng ông ở bên cạnh.

Bảo Viễn Sơn cười ngượng ngùng, đứng dậy đi vào bếp.

Hạ Thanh hỏi đông hỏi tây, Kiều Vi Nhã lạnh nhạt đáp lại lời bà, thấy Hạ Thanh biến thành bộ dạng thế này, trong lòng cô thật khó diễn tả cảm xúc.

Hạ Thanh thấy cô không thích nói chuyện, buông khèn ra, bưng ly trà trên bàn: “Chị uống trà.”

Kiều Vi Nhã sợ bà bị nóng, nhanh chóng nhận lấy, Hạ Thanh nhìn cô cười: “Uống, chị uống đi, trà nhà chúng tôi ngon lắm, nếu chị không thích, em đi lấy đồ uống khác cho chị, chị uống gì, nếu không em dẫn chị đi lựa.”

“Cảm ơn, tôi uống trà là được rồi.”

Bảo Mặc nấu xong sủi cảo, gọi Hạ Thanh và Kiều Vi Nhã vào ăn.

Hạ Thanh kéo Kiều Vi Nhã đi rửa tay trước, sau đó mới vào phòng ăn, bốn người chia nhau ngồi xuống, Hạ Thanh cười: “Chị mau ăn đi, ăn xong em dẫn chị đi chơi.”

Kiều Vi Nhã cầm đũa lên, bốn người bắt đầu ăn.

Hạ Thanh ăn không nhiều lắm, bà luôn nhìn Kiều Vi Nhã, dường như sợ cô sẽ rời đi.

Ăn xong, Kiều Vi Nhã theo Hạ Thanh đến thư phòng.

Đây là thư phòng của Hạ Thanh, ba người trong nhà đều có thư phòng của riêng mình.

Kiều Vi Nhã đến trước kệ sách liền sợ ngây người, trên giá toàn là sách có liên quan đến nhạc cụ khèn, e là sách trên thị trường cũng không nhiều như vậy.

“Chị muốn học sao? Em có thể dạy chị một chút, được không?”

Kiều Vi Nhã lắc đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Hạ Thanh.

Hạ Thanh lấy một quyển từ trên giá đưa cho cô: “Chị xem.”

Kiều Vi Nhã nhận, nhìn cẩn thận.

Hạ Thanh cảm thấy mỹ mãn nhìn Kiều Vi Nhã, lui lại ngồi trên sofa.

Chỉ chốc lát sau, trên sofa truyền đến tiếng ngáy nhỏ, Kiều Vi Nhã mới phát hiện Hạ Thanh đang ngủ.

Người phụ nữ này chắc đã nhận rất nhiều sự giày vò, bà rất gầy, bộ dạng cao quý thướt tha của ngày xưa đã không thấy đâu nữa, có lẽ đến trong mơ cũng không phải điều tốt đẹp, mày chau lại, làm người ta sinh ra lòng trắc ẩn.

Kiều Vi Nhã nhìn một vòng, trong phòng cũng không có cái chăn nào, cô bước nhẹ chân ra ngoài, Bảo Mặc đã đứng trước cửa.

“Bảo Mặc, lấy một cái chăn đến, mẹ anh đang ngủ.”

Bảo Mặc đi lấy chăn, Bảo Viễn Sơn nhỏ giọng hỏi: “Kiều Vi Nhã, bác có chuyện muốn nói với cháu, có thể chứ?”

Kiều Vi Nhã gật đầu, hai người đi vào thư phòng của Bảo Viễn Sơn.

“Kiều Vi Nhã, xin lỗi, bác đại diện cho nhà họ Bảo và Hạ Thanh nhận lỗi với cháu.” Bảo Viễn Sơn chờ Kiều Vi Nhã ngồi xuống, khom người xin lỗi cô.

Kiều Vi Nhã không có phòng bị, không thể tránh khỏi.

Nhưng trong lòng cô, cô không muốn nhận lời xin lỗi này.

"Bảo tiên sinh, tôi tới, là bởi vì......" Đột nhiên cô im lặng, chốc lát, lại bật thốt lên hỏi: "Chuyện của Hạ Thanh, ông biết?"

"Phải, bác biết, bác đã sớm biết, nhưng bác yêu bà ấy, ba của cháu chỉ là quá khứ của bà ấy, bác có được bà ấy của hiện tại và cả tương lai, chờ sau này trăm tuổi, bà ấy chỉ có thể nằm bên cạnh bác, yêu một người, là không có lý do, cũng là hèn mọn, người nào yêu trước chỉ có thể chấp nhận toàn bộ của đối phương."

Kiều Vi Nhã chấn động, cô nghĩ Bảo Viễn Sơn là người chiến thắng, nghĩ rằng ông thắng tất cả, thì ra trong tình yêu, không ai là người thắng cuộc.

"Cháu có thể cảm thấy bác là một kẻ ác, nhưng trong tình huống bác không biết chuyện, ba mẹ lần lượt qua đời, một mình bác dẫn theo em trai, em gái còn bé dại, phải đến trường, phải lo cho cuộc sống, những năm tháng khó khăn đó, cháu không thể nào tưởng tượng được, cho nên, bác rất hận ông ngoại và ông nội cháu, bác không ngờ loại thù hận này lại truyền cả một đời, kéo dài đến mấy đứa, nếu như biết có hôm nay, bác sẽ không làm như vậy, những chuyện này đều do bác tạo nghiệt."

Trong miệng Kiều Vi Nhã sinh ra vị đắng khiến cô không thể mở lời.

Thù hận là gì? Thù hận là ma quỷ khiến người ta trở nên điên cuồng.

Cô cúi đầu nhìn chân mình, một đôi dép thỏ nhung màu hồng làm cho người ta cảm thấy thật ấm áp.

Cô không muốn thương hại người khác, cũng không muốn để cho người khác thương hại mình, sức mạnh và điểm yếu của một người chỉ liên quan đến bản thân họ.

"Con trai của bác rất giống bác, nhưng suy nghĩ của nó lại đơn thuần hơn bác, kể từ khi biết cháu và Cổ Khánh Nhất ở bên nhau, nó liền chui đầu vào phòng thí nghiệm, cho dù chúng ta làm thế nào nó cũng không chịu chấp nhận một tình cảm mới, có lẽ nó rất thông minh, kinh doanh cũng rất thành công, nhưng ở trên mặt cảm tình, nó chỉ có thể coi là một đứa trẻ, nó chấp nhất, tội lỗi của chúng ta lại làm một mình nó bị thương tổn, bác hiểu, dù Bảo Mặc có cố gắng thế nào, cháu cũng sẽ không chấp nhận nó, bây giờ cháu không lo cơm áo, muốn tìm kiếm một tình cảm mới, rất dễ dàng...... Nhưng bác vẫn muốn thay con trai bác nói một câu, xin cháu, chấp nhận nó một lần nữa, có thể không? Ít nhất cho nó một cơ hội."

Thấy Kiều Vi Nhã vẫn trầm mặc không nói, Bảo Viễn Sơn cắn răng nói: "Bác hứa với cháu, nếu cháu chịu cho con trai bác một cơ hội, bác hứa với cháu, sau này sẽ cho hai đứa tách ra, cháu không muốn gặp chúng ta, chúng ta vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt cháu nữa."

Ông tuyệt vọng nhìn Kiều Vi Nhã, ông yêu Hạ Thanh, cũng yêu con trai mình, dù ai bị thương, trong lòng ông cũng không dễ chịu.

"Bảo tiên sinh, vấn đề ở đây không phải là tôi có chấp nhận hay không, tôi… Tôi đã mất đi dũng khí để yêu, bà ngoại tôi, mẹ, còn có tôi, chúng tôi...... Bảo tiên sinh, thật xin lỗi." Kiều Vi Nhã đứng lên: "Thật xin lỗi, Bảo tiên sinh, tôi đi về trước."

Kiều Vi Nhã kéo cửa thư phòng, nhìn thấy Bảo Mặc đứng trước cửa, cô vòng qua anh, nhẹ giọng nói: "Bảo Mặc, em đi về trước."

Không đợi Bảo Mặc nói chuyện, Kiều Vi Nhã đã đi rồi.

Hạ Thanh tỉnh lại, nhìn xung quanh, không thấy Kiều Vi Nhã đâu.

"Mặc, chị đâu? Tôi muốn chị."

Bà quấn lấy Bảo Mặc muốn đi tìm Kiều Vi Nhã: "Mặc, cậu dẫn tôi đi gặp chị, tôi muốn chị, cậu không dẫn tôi theo thì tôi tự đi tìm."

Bảo Mặc sợ bà trốn nhà đi lần nữa, đành hứa sẽ dẫn bà đi tìm người.

Hạ Thanh vui vẻ thay bộ quần áo khác, ngồi lên xe đi gặp Kiều Vi Nhã.

Người một nhà đang ăn cơm trưa, bảo mẫu vào báo, mẹ con Bảo Mặc tới chơi.

Thấy Kiều Vi Nhã, Hạ Thanh dẩu môi lên: "Chị, sao chị lại lén đi? Sao không đợi em?"

"Xin lỗi, tôi có việc, cho nên mới về trước." Kiều Vi Nhã đứng lên: "Bà ăn cơm chưa? Tôi dẫn bà đi rửa tay, bà ăn cơm với chúng tôi, được không?"

"Có thể chứ? Đồ ăn nhà các người thơm quá." Ánh mắt Hạ Thanh sáng lên.

Đạm Đài An Bang mời hai mẹ con ngồi xuống, cùng ăn cơm.

Kiều Vi Nhã dẫn Hạ Thanh đi rửa tay, Hạ Thanh theo cô như hình với bóng, thậm chí chiếm luôn vị trí của Đồng Đồng.

Đồng Đồng bĩu môi ngồi qua một bên.

Kiều Vi Nhã ngồi xuống, chuyển đũa cho Hạ Thanh.

Hạ Thanh thấy tầm mắt của mọi người đều chú ý tới bà, cười nói: "Chúng ta cùng nhau ăn."

Mọi người đồng thanh bảo được.

Một bữa cơm, Hạ Thanh không ngừng nói chuyện với Kiều Vi Nhã, Bảo Mặc ngồi đối diện cô, nhìn cô và mẹ bên cạnh nhau, trong lòng hồi vui hồi lo.

Ăn cơm xong, mọi người đến phòng khách ngồi, Hạ Thanh không rời Kiều Vi Nhã một tấc, Đồng Đồng ở một bên ghen tỵ nhìn Hạ Thanh, nhưng bé không thể nói, bởi vì ông cậu bảo bà nội đó ngã bệnh, đã quên mất quá khứ, bà rất thích mẹ.

Bảo Viễn Sơn gọi đến hai lần, nghe nói Hạ Thanh không có gì, ông cũng yên tâm.

Ăn xong cơm tối, Hạ Thanh vẫn không chịu đi, Bảo Mặc khuyên mấy lần, bà đều kéo Kiều Vi Nhã thật chặt, nói gì cũng không chịu đi.

"Bảo Mặc, cậu đi đi, trở về lấy hai bộ quần áo, để bà ấy ở nhà chúng tôi vài ngày." Đạm Đài An Bang mở miệng, nhìn ra được, Hạ Thanh không muốn rời xa Kiều Vi Nhã, còn vượt qua cả chồng và con trai mình, đầu của bà còn chưa trừ hết máu bầm, cho nên, không thể khiến bà bị kích thích.

Hạ Thanh vỗ tay cười: "Ông cậu, con có thể ở đây cùng mọi người sao?"

"Có thể, dĩ nhiên có thể, nhà chúng tôi có rất nhiều phòng, một lát, để cho Vi Vi giúp cô chọn một phòng."

"Vâng."

Bảo Mặc đành quay về nhà lấy quần áo và thuốc.

Hạ Thanh ở nhà Đạm Đài, mỗi ngày Bảo Mặc đều sang đây thăm bà.

Kiều Vi Nhã còn phải đi làm, Hạ Thanh ở nhà Đạm Đài lại không chịu đi, mỗi ngày lại chơi cùng Đồng Đồng, chờ Kiều Vi Nhã tan việc về nhà.

Bảo Viễn Sơn không thể làm gì khác hơn là mỗi ngày sang đây xem bà, thời gian dài, hai kẻ thù ngày xưa hận phải gặp nhau là Đạm Đài An Bang và Bảo Viễn Sơn, bất tri bất giác, hai người lại trở thành bạn già, mỗi ngày Bảo Viễn Sơn tới đây cùng Đạm Đài An Bang đánh cờ, uống trà, nói chuyện phiếm.

Hạ Thanh trải qua cuộc điều trị bằng đông y, từ từ khôi phục khỏe mạnh, chẳng qua là đầu óc vẫn chưa rõ ràng, lúc hiểu lúc mơ hồ, nhưng vẫn không nhớ Bảo Viễn Sơn là chồng bà, Bảo Mặc là con trai bà, mỗi ngày bà chỉ lệ thuộc vào một người duy nhất là Kiều Vi Nhã.

Một hôm, Bảo Viễn Sơn đang uống trà với Đạm Đài An Bang, điện thoại di động vang lên, cục trưởng phân cục Ninh Bắc mời ông qua một chuyến.

Tài xế nhà Đạm Đài đưa ông đến phân cục Ninh Bắc.

Bảo Viễn Sơn mới vừa vào cửa, Chính ủy cục Ninh Bắc Đàm Nghị và Phó đội trưởng đội điều tra Bốc Giang ra đón.

Bảo Viễn Sơn được bọn họ đón tiếp vào phòng làm việc, vừa vào cửa, ông liền thấy một chiếc hộp gỗ tử đàn khắc hoa trên bàn, chiếc hộp kia nhìn quá quen mắt, đây chính là hộp trang sức của nhà họ Bảo bọn họ, trong hộp có bí mật khắc tên của ông nội ông, không phải người nhà họ Bảo thì không thể nào biết.

Bảo Viễn Sơn mở hộp ra, đồ vật bên trong, mỗi thứ đều là của hồi môn của bà nội ông, khi ông còn bé đã nhìn thấy rất nhiều lần, cho nên ấn tượng khắc sâu.

Bảo Viễn 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện