Đêm Trước Ly Hôn

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Y Lan

Đồng Đồng lôi Đồng Đồng xuyên qua ánh sáng hành lang, chạy về phía trực thăng trên sân cỏ, trước mắt bao người, chú rễ công khai dẫn theo cô dâu đào hôn.

Còn hơn mười phút nữa, bọn họ sẽ cử hành hôn lễ trước chứng kiến của dòng họ hai bên và bạn bè thân thích, chú rễ lại dẫn theo cô dâu bỏ chạy, hiện trường trở nên hỗn loạn, trong tay Kiều Vi Nhã và Elaine, mỗi người đều cầm một phong thư, một cắn răng nghiến lợi, một lắc đầu cười khổ, nhìn nhau ngẩn người.

Chú rễ nói, đây là hôn lễ của bọn họ, đã đăng ký kết hôn, bọn họ đã là vợ chồng chân chính, không cần báo cho thiên hạ.

Rốt cuộc Kiều Vi Nhã cũng tỉnh táo lại, răng ngà cắn nát, giận đùng đùng: "Chờ bọn chúng về rồi hẳng nói!" Vì hôn lễ này, Kiều Vi Nhã bận rộn hơn hai tháng, mỗi ngày con trai nhỏ đều oán trách trong lòng Kiều Vi Nhã chỉ có chị nên không yêu thương thằng nhỏ.

Gương mặt Bảo Kiều đầy hả hê, Elaine bấm tay gõ vào đầu cậu, nhẹ giọng bảo: "Mẹ con đang nổi nóng, con không đi an ủi mà còn hả hê, ngộ nhỡ mẹ con dời lửa giận lên người con thì sao?"

Bảo Kiều đứng gần tới cằm của Elaine, đã chín tuổi rồi nhưng gương mặt vẫn ngây thơ như cũ, cậu liếc mắt nhìn trộm mẹ, nói nhỏ với Elaine: "Con đi tìm ba, vấn đề khó khăn này chỉ có ba mới có thể giải quyết."

Trên máy bay, lúc này Đồng Đồng đang giật giật khóe môi, cả đời người chỉ có một lần hôn lễ không phải nên cử hành trước sự chúc phúc của trưởng bối sao?

Ba nói, ba sẽ dắt cô đi vào lễ đường thần thánh nhất, cô rất chờ mong mà ba cũng rất mong đợi.

Mười tuổi, ba mẹ cử hành hôn lễ ở nhà cậu, thấy mẹ mặc áo cưới trắng, mặt ba là nụ cười hạnh phúc, cô không biết mình có cảm giác thế nào, bởi vì cô lại nhớ ba ruột.

Cô hận ba, nếu ba quý trọng mẹ, mẹ sẽ không làm hôn lễ thêm lần nữa, mặc dù ba Bảo Mặc đối với cô rất tốt, nhưng trong lòng cô vẫn có hình bóng của ba ruột, đời này không thể biến mất.

Đột nhiên cô nhớ, khi đó, cô nói với anh trai, đợi sau này cô trưởng thành, tuyệt đối không làm hôn lễ.

Cô nhìn về phía anh: "Anh, có phải anh còn nhớ rõ câu nói kia của em không?"

Anh gật đầu: "Mỗi câu em nói, anh đều nhớ."

Cô lập tức nén giận, tựa vào lòng anh: "Khi đó em còn nhỏ nên nói lẫy, ba hy vọng có thể dắt tay em đi vào lễ đường, chúng ta chạy trốn, ba sẽ thất vọng."

Anh nhân cơ hội ôm lấy cô, để cô ngồi trên đùi mình, hôn hít cô dâu xinh đẹp của anh một phen:"Đồng Đồng, chúng ta đã nhận giấy kết hôn, luật pháp đã thừa nhận chúng ta là vợ chồng, cử hành chỉ là hình thức hư vô, em không thấy mệt sao? Hơn nữa, anh không muốn thấy em đau lòng."

"Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?"

"Trở về Trung Quốc, chờ em......" Đồng Đồng liếc nhìn vùng bụng bằng phẳng của cô cười: "Chờ em có tin tức chúng ta sẽ về, mẹ sẽ không tức giận."

Nhất thời mặt cô đỏ bừng, vung tay đấm vào ngực anh, anh lại cười lớn lên, nếu đây nắm đấm của Kiều thì anh sẽ né, nhưng anh lại nguyện ý để thiên sứ đánh anh cả đời.

Bọn họ đến sân bay về Trung Quốc, bay thẳng đến Bắc Kinh.

Đã lâu rồi bọn họ chưa về đây, trước khi chuẩn bị hôn lễ, bọn họ vẫn luôn ở Châu Phi, quỹ ngân sách của bọn họ đều vì những trẻ em bên đó mà chạy ngược xuôi.

Máy bay hạ cánh, đêm đã khuya, anh hỏi: "Tối nay chúng ta ở đây hay là đổi chuyến tiếp?"

Cô ngáp một cái, tựa vào người anh: "Chúng ta ở đây đi, em buồn ngủ quá."

Anh dắt cô ra khỏi sân bay, gọi một chiếc xe taxi, trở về nhà.

Trong nhà vẫn luôn có người quét dọn định kỳ, lần này bọn họ trở về, chắc là ba cũng đoán được, cho nên, anh khẳng định, ba bảo người quét dọn sạch sẽ rồi, đêm tân hôn, anh vẫn muốn trải qua ở nhà mình.

Quả nhiên, xe taxi dừng lại, anh nhìn thấy ánh đèn ngoài cửa.

Mới vừa bước lên bậc thang, cửa liền mở ra.

Cô ngơ ngẩn: "Anh, sao lại có người?"

Mở cửa là mợ của anh: "Thằng nhóc thúi, con cũng thật biết giỡn đấy! Đồng Đồng, mau vào."

Mợ kéo tay cô, cũng không thèm nhìn tới anh, anh không thể làm gì khác hơn là yên lặng đi phía sau.

Vào phòng khách, anh mới phát hiện, không chỉ có mợ ở đây, còn có ba cậu cũng ở đây, cậu ba giễu cợt: "Đồng Đồng, con càng lớn càng hiểu chuyện, biết mấy cậu không thể tùy ý ra khỏi nước, cho nên dẫn cô dâu về bồi thường cho mấy cậu, có phải không?"

Cô nhìn anh trấn định ung dung, than thở một tiếng, mồm miệng của cậu ba, ngay cả bộ trưởng ngoại giao của Mỹ cũng phải chịu lép vế, sao anh có thể thoát khỏi.

Cô ôm lấy cánh tay của
mợ ba, nhẹ giọng nói: "Mợ......"

Mợ ba cười: "Đồng Đồng, lần này con không thể che chở cho nó được, khuya khoắt rồi chúng ta vẫn phải ngồi đây chờ các con, dễ dàng lắm sao? Lại nói, không để cậu ba con nói cho đủ thì sao các con nhận tiền mừng được?"

Cô đỏ mặt, tựa vào người mợ ba nũng nịu kêu một tiếng, không nói nữa.

Anh vẫn giữ vững mỉm cười, cung kính nghe cậu ba thuyết giáo, trong lòng đang đếm ngược thời gian xem khi nào cậu cả giúp anh kết thúc tình trạng này.

"Được rồi, khuya khoắt, hai đứa ngồi máy bay mười mấy tiếng, nhất định mệt muốn chết rồi, em nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Đồng xem, chúng ta đi về trước, ngày mai rồi hãy nói." Cậu cả nói xong thì đứng lên, chuẩn bị đi.

Cô rất có ánh mắt nhận áo khoác từ bảo mẫu, giúp ông mặc vào, cậu cả từ ái sờ đầu cô, lấy trong túi ra một hộp gấm: "Đây là mợ cả chuẩn bị cho con, Đồng Đồng, con thích gì, đợi ngày mai đến bảo anh họ dẫn bọn con đi mua."

Cô khéo léo nói: "Cám ơn cậu mợ, mọi người đưa gì con cũng thích, hơn nữa, con rất tin tưởng ánh mắt của mợ cả."

"Vẫn là Đồng Đồng của chúng ta ngoan nhất, ngày mai đến nhà cậu, cậu nói mợ cả con tự tay xuống bếp, làm món sườn dê con thích nhất."

"Dạ, nhất định ngày mai chúng con sẽ qua."

Cậu hai kín đáo đưa cho Đồng Đồng một cái túi, nặng trĩu, không biết chứa những gì.

Mợ ba nói nhỏ bên tai cô mấy câu, cô đỏ mặt.

Tiễn mấy trưởng bối, cô thở phào nhẹ nhõm, nếu không có cậu cả, nhất định cậu ba sẽ đè anh trai nói cả đêm.

Anh kéo cô dâu của mình, khóe môi nhếch lên ý cười không rõ: "Đi, cô dâu của anh, không đi ngủ thì trời sẽ sáng."

Cô quá hiểu anh mà, cô dừng bước: "Vậy anh buông em ra, em ở phòng mình là được rồi."

Anh ôm chắc cô, dịu dàng nói: "Bây giờ em là vợ của anh, chúng ta nên ở cùng một phòng, lần này anh không cho em viện cớ chạy trốn nữa."

A một tiếng, hai chân cô đã cách mặt đất, bị anh ôm vào phòng.

Hai người nằm song song trên giường, nhìn đối phương, mặt cô đỏ lên, quay đầu đi chỗ khác.

Anh lập tức đè lên người cô, đôi tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô, hài hước cười: "Đồng Đồng, không muốn nhìn anh sao?"

Cô vừa định giải thích, đã bị ánh mắt sáng quắc nóng bừng của anh chiếu đến, trong lúc nhất thời, đầu óc trống rỗng, nói không ra lời.

"Cái đó...... Anh, em đi tắm trước đã."

"Tiết kiệm nước, chúng ta cùng tắm." Cô muốn trốn đi lại bị anh ôm vào phòng tắm.

Năm nay cô hai mươi tuổi, năm kia, anh đã thương lượng với mẹ cô đi đăng ký kết hôn, một tiếng phản đối của mẹ, tất cả mọi người đều im lặng.

Thật vất vả nhịn đến hai năm, Elaine liên tục thuyết phục, Kiều Vi Nhã mới đồng ý cho bọn họ đi đăng ký.

Mẹ nói, trước khi bọn họ chưa đăng ký, quyết không cho phép giữa bọn họ có hành động thân mật, anh vô cùng nghe lời, cho dù ở Châu Phi, không có người khác đi theo, anh cũng tuân thủ lời mẹ dạy bảo, tuyệt đối không bước qua giới hạn.

Chỉ có anh biết, mình nhịn đến ngày này cực khổ đến cỡ nào, so với luyện võ trước kia còn khổ hơn.

Lúc này chú rễ đã hóa thành sói rồi.

Không tới một phút, quần áo trên người cô không thấy tăm hơi, cô bụm mặt nhảy vào buồng tắm, cô biết, hôm nay mình không tránh thoát.

Da thịt trắng nõn giờ pha hồng phấn hiện ra đầy quyến rũ, nổi lên từng hột da gà, lòng như tiếng trống nơi chiến trường, vang lên thùng thùng không ngừng, tiếp tục như vậy nữa, trái tim của cô sẽ không chịu nổi, nhảy ra chạy trốn.

Anh cưng chìu dịu dàng nói: "Đồng Đồng, em thật đẹp......" Lúc này, anh vô cùng cảm ơn mẹ, cô luôn muốn để tóc ngắn, là mẹ vội vã bảo cô nuôi tóc dài, anh mới có thể nhìn thấy mái tóc dài mềm mại như lụa này.

Mặt cô đỏ bừng, cắn môi không dám nhìn anh.

Hai người tắm thật nhanh, cô nhanh chóng lấy khăn quấn rồi bỏ chạy, anh lắc đầu cười cười, đi theo ra ngoài.

Một đêm này, 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện