Editor: Linh nhạt nhẽoSau khi buổi tự học buổi tối kết thúc, một lúc sau, trong lớp chỉ còn lại một số học sinh trực ban, Lâm Tiêu lục tung cặp sách và ngăn bàn, tìm chìa khóa khắp nơi.Giang Yến đứng dựa vào tường, cúi đầu nghịch điện thoại.“Tìm được rồi!” Lâm Tiêu từ trong túi tìm ra chìa khóa, ngẩng đầu nhìn hắn, “Đi thôi?”Giang Yến đứng thẳng dậy, cất điện thoại di động đi, rất tự nhiên cầm cặp sách của cô cầm trong tay, tay còn lại đút vào túi, "Đi thôi."Hai người lần lượt đi ra khỏi phòng học, lầu hai đèn kích hoạt bằng giọng nói không hoạt động, lên xuống cầu thang ánh sáng yếu ớt, tầm nhìn rất thấp.Trong khung cảnh tối om, có người đột nhiên từ trên lầu lao xuống, Lâm Tiêu không kịp né tránh, đụng phải Giang Yến đang đi sang một bên.“Bạn học, thật xin lỗi!” Người va phải cậu nam sinh vội vàng chạy đi, chỉ để lại tiếng bước chân vội vã.Lâm Tiêu xoa xoa cánh tay, tránh ra một bước, trong bóng tối nhìn không rõ, mới đi được mấy bước, chân đột nhiên giẫm trên mặt đất, nhảy về phía trước.Trong nháy mắt, có người đột nhiên túm lấy cổ áo đồng phục học sinh lôi về phía sau, bên tai truyền đến một tiếng cười quen thuộc, "Cậu ngốc sao?""...Cậu có tin không tôi đấm gục cậu, giúp cậu mở cánh cửa đến một thế giới khác?"Tiếng cười càng lúc càng rõ, anh đưa tay lên xoa đầu cô thật mạnh."Có phải ngốc rồi không."Đi xuống lầu, đèn trong toàn bộ khu vực giảng dạy của học sinh lớp một và lớp hai đã tắt, đường nét của tòa nhà thấp thoáng trong đêm tối.Tòa nhà giảng dạy của năm ba trường trung học vẫn sáng trưng, nhìn từ xa, hình như có người đi lại quanh cửa sổ.Bóng cây đung đưa, trăng thu sáng ngời bị màn sương che khuất, ánh trăng ảm đạm mà mát mẻ, trên đường thỉnh thoảng có xe qua lại.Tin đồn có một kẻ biến thái thích khoe hàng đã lan truyền khắp trong trường.Trong giờ tự học buổi tối, giáo viên chủ nhiệm từng lớp nhận lệnh từ lãnh đạo trường, đọc to nội quy đảm bảo an toàn thông tin trong lớp, yêu cầu học sinh ngoại trú mang về cho phụ huynh ký và đảm bảo rằng trong khoảng thời gian này, phụ huynh có thể đích thân đón học sinh, sau giờ tự học buổi tối, không có sự đồng ý của hiệu trưởng, không được tùy ý rời khỏi trường.Buổi tối ở bến xe không có nhiều người, ai cũng nhóm ba nhóm hai người, khi nói đến chủ đề này thì vừa sợ hãi vừa chán ghét, đồng thời dè chừng và cảnh giác nhìn những người xung quanh.Hai bóng người một cao một thấp đứng trong góc.Gió thu hiu hiu, Lâm Tiêu kéo đồng phục học sinh lên, cổ áo vén lên, cằm không ở trong, lộ ra nửa khuôn mặt trắng nõn, thanh âm có chút bị che khuất, nhẹ giọng nói: "Đã muộn rồi, hay là cậu về trước đi, xe buýt cũng sắp đến rồi.”Dựa lưng vào biển quảng cáo phía sau, Giang Yến nhìn điện thoại không dời ánh mắt, "Chờ một chút cũng không muộn."Lâm Tiêu cúi người, "Cậu dạo này lại xem—— "Giọng nói đột ngột dừng lại khi cô nhìn thấy đề vật lý hiện ra trên màn hình điện thoại.Cô yên lặng nhìn đi chỗ khác, liếm liếm khóe môi khô khốc, vô vọng thở dài: "Được rồi, tôi không hiểu thế giới của học sinh ưu tú."Giang Yến tắt điện thoại di động, cất nó vào túi áo khoác đồng phục học sinh, với một nụ cười phóng khoáng trên môi, "Làm sao, không phải trước đây cậu còn nói mình là một học bá sao?""Tôi hủy bỏ, tôi thu hồi, lời tôi nói đều là rắm a." Lâm Tiêu hất cằm, tùy ý đá vào cây sào bên cạnh, "Nhưng mà, tôi phát hiện cậu dạo này dường như luôn học vật lý a.""À, có một cuộc thi vào tháng mười hai."Giang Yến đã tham gia nhiều cuộc thi vật lý từ thời trung học cơ sở và giành được nhiều giải thưởng, vốn định tham gia cuộc thi quốc gia vào năm đầu tiên của trường trung học phổ thông, đáng tiếc...Nghĩ về những gì đã xảy ra trong thời gian đó, anh nheo mắt, thở dài một hơi.Lâm Tiêu hâm mộ người giỏi vật lý, không khỏi chậc lưỡi, "Vậy sau này cậu định chuyên nghiên cứu vật lý không?""Cũng gần như vậy, trước tiên tham gia thi đấu, giành giải thưởng, sau đó cố gắng giành được suất nhập học được đề xuất vào Đại học Thanh Hoa." Giang Yến nói, giọng nói của Phương Hải dần dần hiện ra trước mắt anh."Tiểu Yến sau này phải học giỏi vật lý nhé, thi vào Đại học Thanh Hoa, thay bố hoàn thành giấc mơ còn đang dang dở."..."Bíp ---------!"Tiếng còi đột ngột vang lên khiến Giang Yến rút khỏi ký ức, anh liếc xéo Lâm Tiêu, thản nhiên hỏi: "Còn cậu, sau này cậu định làm gì?"Lâm Tiêu sửng sốt, vài giây sau mới lắc đầu, "Tôi không biết."Ở tuổi thiếu niên, dường như rất ít người có thể hoạch định tốt cho tương lai, hầu hết họ chìm đắm trong hoang mang và thuận theo với hoàn cảnh, cuối cùng họ rơi vào trạng thái mê man mà không biết phải làm gì.Lâm Tiêu chưa bao giờ lên kế hoạch cho tương lai của mình, bất kể là học tập hay cuộc sống, cô thích tận hưởng hiện tại mà không nghĩ quá xa.Lúc này cô mới thực sự nhận ra, người thanh niên đứng trước mặt mình không hề nhàn rỗi vô tâm như vẻ ngoài.Anh có kế hoạch cuộc đời của riêng mình, từng bước vững vàng, bỏ xa chúng bạn còn đang vùng vẫy dưới làn nước sôi lửa bỏng.-Sau khi về đến nhà, Lâm Tiêu bất ngờ phát hiện Phương Nghi Tống và Lâm Vĩnh Thành đang nghỉ ngơi ở nhà, cô thay giày, xách cặp sách đi tới, "Ba, mẹ, sao hôm nay cả bố mẹ đều trở về vậy?"Lâm Vĩnh Thành đóng máy tính, tháo kính ra, "Thầy Dư của con cách đây không lâu đã gửi cho mẹ con một tin nhắn, nói dạo gần đây gần trường con có kẻ biến thái, bố và mẹ con không yên tâm, liền cùng nhau trở về xem thế nào."Lâm Tiêu hừ một tiếng, đưa tay lấy trong túi ra thư trách nhiệm đảm bảo an toàn , "Thầy Dư bảo bố mẹ ký trên thư này."Cô vốn nghĩ cả Phương Nghi Tống và Lâm Vĩnh Thành đều sẽ không quay lại, còn định nhờ Mạnh Hân ký giúp vào ngày mai, thế là xong.Phương Nghi Tống cầm lấy xem qua, cầm bút ký tên mình vào khu vực chữ ký của phụ huynh“Thế này đi, thời gian này mẹ điều tài xế công ty đến đưa đón con, như vậy mẹ với bố con cũng có thể an tâm một chút."“Vâng, con không vấn đề gì, vậy con về phòng trước, bố mẹ ngủ sớm một chút nhé.” Lâm Tiêu nhét lại thư trách nhiệm vào cặp, đứng dậy đi về phòng.Nói được nửa đường, Lâm Tiêu quay đầu liếc nhìn hai người vẫn chưa nói chuyện nhiều ngồi trong phòng khách, cảm thấy có chút kỳ quái không giải thích được.Nhưng giây tiếp theo, cô lại nhìn thấy mẹ Lâm gọt một quả cam khác, đút vào miệng bố Lâm."..."Cô khẽ nhướng mày, khẽ tặc lưỡi, đẩy cửa bước vào phòng.Dưới sự sắp xếp tài xế của mẹ Lâm, Lâm Tiêu đã trải qua phần còn lại của học kỳ trong yên bình.Vào một buổi tối mùa đông, kẻ biến thái nhiều lần gây án xuất quỷ nhập thần gần trường, trong một lần gây án mới đây cuối cùng đã bị mấy học sinh Trường trung học số Mười thức đêm bắt được, hắn bị trói qua đêm và bị đưa đến đồn cảnh sát.Sáng sớm hôm sau, cờ hiệu từ đồn cảnh sát đã được chuyển đến Văn phòng Giáo vụ của Trường trung học số Mười.Tin tức về kẻ biến thái khoe hàng đã lan truyền khắp nơi, khi hay tin có người bị bắt, người dân sống gần đó và thầy trò nhà trường ai nấy đều vui mừng khôn xiết, suýt chút nữa còn cho đốt pháo trước cổng trường.Lãnh đạo Trường trung học số Mười đã dành nhiều lời khen ngợi cho những học sinh dũng cảm này.Trong buổi lễ chào cờ vào thứ hai, hiệu trưởng đã đặc biệt viết một bài phát biểu cho họ, giọng nói mạnh mẽ vang vọng khắp sân chơi dọc theo hệ thống âm thanh."...Những người như vậy là ung thư của xã hội, là cặn bã của xã hội.
Những học sinh của Trường trung học số Mười của chúng ta đã dám chống lại các thế lực tà ác, trừ hại cho nhân dân.
Ở họ, chúng ta đã nhìn thấy được tinh thần của trường là " Có đức có tài, tri thức và hành động thống nhất " được thành lập từ những ngày đầu thành lập Trường.""Hy vọng sau này các em có thể noi gương học tập theo các bạn ấy! Mọi người hãy nổ một tràng vỗ tay để khích lệ nào!"Có tiếng vỗ tay như sấm từ bên dưới.Đứng trên sân khấu, Giang Yến trên mặt không có biểu cảm gì, ở trên cao cực kỳ lạnh, gió lạnh thổi tứ phía.Con mẹ nó.Nếu anh sớm biết được sau