Đẹp Trai Là Số 1

Câu hỏi


trước sau

Tô Căng Bắc chỉ ở khách sạn một đêm, hôm sau cô để quản lý và trợ lý lo liệu thủ tục nhập viện, lặng lẽ quay lại nằm trong phòng bệnh.

Vẻ mặt Lâm Thanh Duy rất khoa trương:

- Đại minh tinh, cô cuối cùng cũng về rồi, làm tôi nhớ muốn chết. Cô chạy tới chạy lui thế này, chân bị thương nữa thì sao bây giờ?

- Có việc gấp đột xuất.

Tô Căng Bắc nhướng mày với cậu:

- Không phải tôi quay lại rồi sao, lần này tuyệt đối dưỡng thương khỏi rồi mới đi.

- Chuyện này là nhất định, ôi đúng rồi, hôm qua cô xuất viện không nói với người nhà à, họ tới thăm cô, kết quả là thăm hụt.

- Ồ, cậu gặp rồi, vậy họ nói gì?

- Tôi không nói gì, nhưng sư huynh nói chuyện với họ rất lâu.

- Bác sĩ Chu?

Tô Căng Bắc kinh ngạc:

- Họ nói gì?

- Tôi đâu biết, họ nói riêng mà, người nhà cô rất nhiệt tình với bác sĩ Chu, nói xong họ rất vui vẻ rời đi, cô không gặp họ à?

- Vui vẻ rời đi?

Tô Căng Bắc tựa trên gối, đưa tay gõ nhẹ tủ đầu giường:

- Vậy bác sĩ Chu đâu rồi, tôi tìm anh ấy.

- Bây giờ chắc là vừa phẫu thuật xong.

Tô Căng Bắc gật đầu, nói với trợ lý đang thu dọn hành lý cho cô:

- Tiểu Oai, đẩy xe lăn tới giúp chị.

- Dạ, chị Căng Bắc.

Lâm Thanh Duy:

- Đi ngay bây giờ hả?

- Phải.

Tô Căng Bắc được trợ lý đỡ xuống ngồi xe lăn:

- Tiểu Duy, sao cậu còn chưa đi, rảnh lắm à?

- Hôm nay tôi không có việc để làm, đi đi đi, tôi đẩy cô đi tìm anh ấy.

Thế là, Tô Căng Bắc được Lâm Thanh Duy đẩy ra khỏi phòng bệnh.

Khu phòng bệnh VIP vốn tương đối vắng, hơn nữa Tô Căng Bắc mặc đồ cải trang nên cũng không thu hút sự chú ý của người khác.

Tô Căng Bắc nhàm chán bèn kiếm chuyện tán gẫu:

- Tiểu Duy, sao cậu gọi bác sĩ Chu là sư huynh?

Lâm Thanh Duy nói:

- Bởi vì tôi và sư huynh tốt nghiệp cùng trường đại học, tôi nhỏ hơn anh ấy hai khóa. Sư huynh hồi đi học là một nhân vật nổi tiếng, tôi vừa đến bệnh viện này là nhận ra anh ấy ngay.

- Nhân vật nổi tiếng?

Tô Căng Bắc hơi trầm ngâm:

- Cũng phải, đẹp trai như vậy không nổi tiếng mới là lạ.

- Không hoàn toàn là vì ngoại hình, còn có năng lực nữa, sư huynh ở trường chưa từng đứng thứ hai, dù sao anh ấy là bảo bối của tất cả các thầy cô.

- Chậc, nhìn rất chuyên nghiệp, chỉ là tính tình hơi quái gở chút.

Lâm Thanh Duy cười:

- Chuyện này quả là sự thực, sư huynh không thích nói chuyện, tính cách lạnh lùng, ngoại trừ y học, tôi chưa thấy anh ấy hứng thú với thứ gì. Chẳng qua điều này cũng không ảnh hưởng đến mức độ được hoan nghênh của anh ấy.

- Thế à?

Tô Căng Bắc hứng thú:

- Rất nhiều người theo đuổi?

- Chính xác…

Lâm Thanh Duy chợt dừng lại, mặt đầy ý cười sáng tỏ:

- Cô xem kìa, lại là một đóa hoa đào.

Tô Căng Bắc nhìn theo tầm mắt Lâm Thanh Duy, quả nhiên, nơi khúc quanh cầu thang có một nam một nữ đứng đối diện nhau.

Cô gái ăn mặc rất thời trang, rõ ràng không phải người của bệnh viện, có lẽ là bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân.

Lúc này, cô gái kia nhìn vị bác sĩ nam rõ ràng không cùng một trạng thái, rụt rè nói:

- Bác sĩ Chu, có thể cho em xin số di động của anh không?

Tô Căng Bắc ngỏng dài cổ, nghe người ta trả lời thế nào.

Lâm Thanh Duy nhìn dáng vẻ hờ hững của sư huynh mình, tiếc nuối lắc đầu:

- Đây đã là người thứ mấy rồi…

Quả nhiên, Chu Thời Uẩn không phụ kỳ vọng của Lâm Thanh Duy, vừa xa cách vừa khó hiểu nhìn cô gái kia:

- Vết thương của em trai cô đã không sao rồi, nếu còn có vấn đề, cô có thể liên hệ với bệnh viện.

- Vậy, vậy em không thể liên hệ trực tiếp với anh sao?

Chu Thời Uẩn dừng lại:

- Không cần thiết.

Cô gái cắn môi, dùng bất cứ giá nào:

- Bác sĩ Chu, thực ra, thực ra em muốn xin số điện thoại anh không phải vì em trai em, mà vì, vì chính em.

Chu Thời Uẩn im lặng một lát:

- Cô bị bệnh?

- …Không có.

- Vậy lấy số của tôi làm gì?

Cô gái nghẹn lời.

Cách đó không xa, Tô Căng Bắc nín không để mình cười ra tiếng, chàng trai này quá không có tình thú, quá không biết linh hoạt rồi, con gái người ta xin số điện thoại lẽ nào chỉ có nguyên nhân là người ta bị bệnh thôi sao?

Cô gái ấy lại nói, lần này là lấy hết dũng khí:

- Bác sĩ Chu, em thích anh, em thật sự thích anh, nên em muốn xin số điện thoại của anh, em mong rằng sau này chúng ta sẽ liên lạc nhiều hơn.

Lâm Thanh Duy a ơ một tiếng, gan lớn nhỉ, không biết lần này sư huynh lại dùng cớ gì chặn miệng người ta.

Một giây sau, Lâm Thanh Duy nghe Chu Thời Uẩn thản nhiên nói:

- Thật không may, tôi không thể liên lạc với cô nhiều.

- Tại sao?

- Bởi vì, tôi đính hôn rồi.

Cô gái sửng sốt:

- Cái, cái gì?

Dáng vẻ Chu Thời Uẩn vẫn nhẹ nhàng, bình thản:

- Để tránh gây ra những phiền phức không cần thiết, cũng để tránh cho cô mang điều tiếng không hay, chúng ta vẫn là đừng liên lạc riêng thì hơn.

Sắc mặt cô gái lập tức trắng bệch, điều tiếng không hay, chẳng lẽ nói cô là kẻ thứ ba?

Quá giận dữ và xấu hổ… cô gái liếc Chu Thời Uẩn rồi lảo đảo chạy đi.

Tô Căng Bắc cuối cùng cũng bật cười ra tiếng:

- Tiểu Duy Tiểu Duy, cậu nghe thấy không, sư huynh nhà cậu đúng là cực phẩm.

Lâm Thanh Duy vội vã muốn che miệng cô, nhưng đã muộn.

Chu Thời Uẩn phát hiện, nhấc chân đi về phía họ. Lâm Thanh Duy xấu hổ:

- Sư huynh, tụi em không phải nghe lén mà là vô tình đi ngang qua.

Chu Thời Uẩn không nói gì, chỉ nheo mắt nhìn người nào đó đang vô cùng vui sướng.

Tô Căng Bắc vẫn chìm đắm trong cảnh vừa nãy chưa thoát ra:

- Bác sĩ Chu, anh luôn từ chối con gái như vậy sao, chuyện đính hôn mà cũng có thể nói bừa.

Chu Thời Uẩn:

- Nói bừa?

- Chẳng lẽ là thật à? Nhưng Tiểu Duy nói với tôi, anh là chó độc thân mà.

Lâm Thanh Duy vội vã lắc đầu:

- Tôi nói độc thân, độc thân! Tuyệt đối không nói chó!

Chu Thời Uẩn:

- …

Tô Căng Bắc tấm tắc lắc đầu:

- Tôi nói bác sĩ Chu này, tốt xấu gì anh cũng đẹp trai như vậy, sao tính tình quái gở thế, bao nhiêu mối nhân duyên đều bị anh chà đạp hết.

Lâm Thanh Duy giật mình, vội vã kéo Tô Căng Bắc không cho cô nói lung tung, sư huynh không phải người có thể tùy tiện trêu đùa.

Nhưng ngoài dự liệu của cậu, Chu Thời Uẩn không hề có phản ứng bất mãn nào.

Tô Căng Bắc kéo vạt áo Chu Thời Uẩn:

- Nè, nói nghiêm chỉnh đây, nghe nói hôm qua người nhà tôi nói chuyện với anh, các người nói gì vậy?

Chu Thời Uẩn nhìn cô:

- Phản hồi tình huống của bệnh nhân.

- Chỉ vậy?

- Còn cần gì khác sao?

Tô Căng Bắc bĩu môi:

- Được rồi, nhưng tôi dù sao cũng là bị tai nạn giao thông, anh nói thế nào mà khiến mẹ tôi vui vẻ rời đi vậy?

Chu Thời Uẩn nhớ tới câu ngày hôm qua Triệu Tuyết Nhan nói đại loại như “Có con ở đây, dì yên tâm về Căng Bắc rồi”.

Đây có lẽ là nguyên nhân vui vẻ?

- Bác sĩ Chu?

Chu Thời Uẩn phục hồi lại
tinh thần, nói:

- Tai nạn giao thông chẳng những không chết mà còn bị thương không nặng, hơn nữa còn sắp bình phục, lẽ nào mẹ cô không nên vui sao?

Tô Căng Bắc ngẩn người, nói cũng có lý.

Chu Thời Uẩn không muốn để ý tới hai người nữa, lướt qua họ đi về phía trước. Tô Căng Bắc vội bảo Lâm Thanh Duy chuyển hướng xe lăn:

- Nè, bác sĩ Chu, tôi còn có chuyện chưa nói.

Nhưng Chu Thời Uẩn không hề ngừng lại:

- Xin lỗi, tôi còn có phẫu thuật.

Chu Thời Uẩn đi rồi, Lâm Thanh Duy mới gãi gãi sau gáy lẩm bẩm:

- Không phải mới phẫu thuật xong sao?

Các y tá phát hiện, cô Tô rất thích hỏi bác sĩ Chu những câu hỏi mà người bình thường không dám hỏi. Làm việc chung với bác sĩ Chu thời gian dài, họ thường hay toát mồ hôi thay cho cô đại minh tinh này.

Tính tình bác sĩ Chu họ đều rất rõ, vừa lạnh nhạt vừa không thích giao tiếp. Nếu bạn để xảy ra sai lầm về chuyên môn, anh ấy sẽ không trách mắng bạn nhưng sẽ dùng ánh mắt khiến bạn cực kỳ xấu hổ. Nếu bình thường bạn muốn tán gẫu linh tinh với anh ấy, cuối cùng chắc chắn chỉ có sự im lặng thật lâu trả lời bạn.

Mọi người đều biết, trong bệnh viện này, trừ bác sĩ Lâm Thanh Duy và bác sĩ Tiêu Viễn Tống hiện đang xuất ngoại, không có mấy người có thể trò chuyện với bác sĩ Chu. Cho nên, những đề tài mà cô Tô nói trước mặt bác sĩ Chu đều khiến họ vừa kinh hãi vừa sững sờ.

Ngày nọ, y tá thay thuốc cho Tô Căng Bắc.

Lúc y tá đang băng bó cho cô, cô tò mò nhìn Chu Thời Uẩn ghi chép phía sau:

- Bác sĩ Chu, tôi muốn thỉnh giáo anh một chút, da anh trắng như vậy, bình thường anh đều ăn gì thế?

Y tá sững sờ, suýt dịch tay sai vị trí.

- Anh là bác sĩ, chắc chắn biết rất nhiều phương pháp chăm sóc nhỉ?

Chu Thời Uẩn nhìn Tô Căng Bắc ý cười đầy mặt, nhẹ nhàng phun ra hai chữ:

- Không biết.

- Không biết? Cho nên ý của anh là anh trời sinh quyến rũ?

Y tá lặng lẽ cúi đầu làm tiếp công việc của mình, đồng thời cảm giác sau lưng lạnh toát.

Tô Căng Bắc thấy Chu Thời Uẩn sắp ra khỏi phòng bệnh bèn gọi anh lại:

- Ơ, anh đi đâu thế?

- Phần tiếp theo có Tiểu Lưu ở đây là được rồi.

Là bác sĩ chủ trị, Chu Thời Uẩn vốn có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của bệnh nhân, nhưng anh thực sự không muốn trả lời câu hỏi do Tô Căng Bắc đưa ra, thế là dứt khoát tẩu vi thượng sách.

- Đừng mà, chúng ta còn chưa tán gẫu xong.

Chu Thời Uẩn quay đầu lại lườm cô:

- Chúng ta có tán gẫu sao?

Tô Căng Bắc bĩu môi:

- Tôi cho là có?

Chu Thời Uẩn hơi dừng lại, kiên quyết dứt khoát rời khỏi phòng bệnh.

Sáng sớm hôm sau, Tô Căng Bắc bị một trận ồn ào đánh thức, lẽ ra bên khu phòng bệnh VIP sẽ không có tiếng ồn như vậy.

- Tiểu Oai.

- Ôi chị Căng Bắc.

Trợ lý từ ngoài cửa bước vào:

- Chị tỉnh rồi, muốn ăn chút gì không?

- Chị vẫn chưa đói.

Tô Căng Bắc ngồi dậy khỏi giường:

- Bên ngoài sao vậy, ồn quá.

Tiểu Oai nói:

- Ban nãy em có thấy mấy người đến bên này, nghe y tá nói là người nhà bệnh nhân tai nạn giao thông hôm qua, bệnh nhân đó chết rồi, người nhà đến gây chuyện.

Tô Căng Bắc ra hiệu cho Tiểu Oai bước qua đỡ cô, sau đó khập khiễng vào toilet rửa mặt:

- Tại sao tới gây chuyện, vấn đề ở bác sĩ sao?

- Không biết, nghe nói khi bệnh nhân tai nạn giao thông đó được đưa tới đã thoi thóp rồi, qua cấp cứu mấy tiếng đồng hồ thì chống đỡ được một lát, sáng sớm hôm nay qua đời.

Tô Căng Bắc khẽ cau mày:

- Cho nên đâu liên quan gì với bệnh viện, người nhà tới làm ầm ĩ như vậy, có ai quản không?

- Mới sáng sớm, phần lớn mọi người đều chưa đi làm. Chị Căng Bắc, em thấy người nhà kia là quá đau lòng nên mất lý trí, sao họ có thể đổ tất cả trách nhiệm lên đầu bác sĩ được chứ.

Tiểu Oai lắc lắc đầu, cảm thán một câu:

- Nhóm bác sĩ Chu cũng quá xui xẻo rồi.

- Khụ khụ khụ.

Tô Căng Bắc suýt sặc nước súc miệng, giật mình nói:

- Em nói người thực hiện phẫu thuật hôm qua là bác sĩ Chu? Cũng là bác sĩ Chu đã phẫu thuật cho chị?

- Lúc đó có mấy bác sĩ lận, bác sĩ Chu là một trong số họ. Không biết bác sĩ Chu bây giờ đã đến chưa, nếu đến rồi, gặp trực diện những người nhà kia, không biết sẽ ra sao nữa.

- Mau mau mau, lấy khẩu trang cho chị, chị muốn đi xem xem.

- Ôi chị Căng Bắc, nhiều người lắm, chị đi không tốt đâu.

Tô Căng Bắc không thèm quan tâm những thứ này:

- Nhất định phải đi xem xem, bác sĩ Chu xinh đẹp nhà chị lỡ bị người ta ức hiếp thì sao đây?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện