Đẹp Trai Là Số 1

Nhận ra


trước sau

Tô Căng Bắc mặc quần áo chỉnh tề, đeo khẩu trang, được Tiểu Oai dìu ra khỏi phòng bệnh.

Trong đại sảnh, nhiều y tá đứng phía trước, người nhà bệnh nhân ầm ĩ hỗn loạn. Một phụ nữ hơn 50 tuổi ngồi bệt dưới đất, luôn mồm luôn miệng trách mắng bệnh viện, tiếng mắng của bà còn mang theo tiếng than khóc nặng nề. Mấy người thân đứng gần bà đều mang dáng vẻ phẫn nộ với y tá.

Tô Căng Bắc hơi nhíu mày.

Đúng lúc này, cô thấy Chu Thời Uẩn mặc thường phục xuất hiện trong đại sảnh.

Trong lòng Tô Căng Bắc căng thẳng, trực giác cho biết sự xuất hiện của anh rất không ổn, cô vừa định bảo Tiểu Oai qua lén lút nhắc nhở anh thì những người nhà trong đại sảnh kia đã nhận ra anh.

Người đàn ông trung niên kêu to:

- Chính là cậu ta, ngày hôm qua làm phẫu thuật cho Minh Minh cũng có người này!

Những người thân khác đều nhìn về phía người mới tới, lại một người phụ nữ nói:

- Bệnh viện thối tha bác sĩ thối tha! Cháu tôi phẫu thuật xong còn nhìn tôi, còn cười với tôi nữa! Minh Minh đã phẫu thuật xong mà sáng nay lại chết! Các người chữa kiểu gì thế hả?

- Phải đấy! Cho người ta hi vọng rồi khiến người ta thất vọng! Bác sĩ như cậu là đồ lang băm!

- Cậu trả con lại cho tôi, trả con lại cho tôi!

……

Tiếng chửi rủa, tiếng ai oán ùn ùn kéo đến, Tô Căng Bắc thấy Chu Thời Uẩn sững sờ, hiển nhiên, anh cũng không ngờ đến cục diện này. Y tá mặt trắng bệch, sợ hãi giải thích:

- Bác sĩ Chu, họ là người nhà của bệnh nhân Cát Thiện Minh hôm qua.

Chu Thời Uẩn:

- Bệnh nhân tai nạn giao thông tối qua?

- Dạ phải.

- Không sai, chúng tôi là người nhà của Minh Minh, chúng tôi đến đòi một lời giải thích! Tại sao hôm nay Minh Minh lại chết?

Chu Thời Uẩn hơi nhíu mày:

- Bệnh nhân khi bị tai nạn giao thông đã bị thương ngực, dẫn đến gãy xương sườn đồng thời tràn máu vào ngực, xuất huyết nhiều gây ra tuột huyết áp thứ cấp, ngoài ra não bị thương nặng, tuy đã trải qua cấp cứu nhưng vẫn ở tình trạng nguy kịch. Hôm qua nhắc nhở mọi người rồi, cậu ấy rất có khả năng sẽ không qua khỏi.

- Cậu đừng có nhiều lời những thứ mà chúng tôi nghe không hiểu, tôi chỉ biết là Minh Minh chết ở bệnh viện các cậu!

Vài y tá vội nói:

- Người nhà bệnh nhân, chúng tôi đã cố gắng hết sức cứu chữa, người chết không thể sống lại, xin mọi người nén bi thương.

Người đàn ông trung niên kêu to:

- Tôi mặc kệ, cậu trả con lại cho tôi, Cát gia của tôi chỉ có một đứa con này, cậu trả con lại cho tôi.

Chu Thời Uẩn mím môi, anh từng thực hiện rất nhiều ca phẫu thuật, từng cứu sống rất nhiều mạng người, cũng từng mất đi vài mạng người. Đối với cái chết, anh từ lâu đã nghĩ thoáng. Nhưng đối với y học, anh có thái độ gần như là chấp niệm, không thể cứu sống người kia, anh cũng cảm thấy rất buồn. Lúc này nhìn người nhà bệnh nhân mắng chửi anh, anh hơi thất thần, có lẽ chăng tối qua vẫn có phương pháp cứu chữa tốt hơn chỉ là anh chưa đạt tới năng lực đó, không thể cứu sống sinh mạng ấy?

- Bác sĩ Chu!!!

- Thời Uẩn!!!

Chu Thời Uẩn chỉ thất thần chốc lát, người đàn ông trung niên tâm trạng quá mức kích động đột nhiên nắm lấy cái bảng tên bằng thủy tinh ngay chỗ y tá đứng phía trước ném vào đầu Chu Thời Uẩn.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, y tá bên cạnh và một bác sĩ từ xa chạy tới cùng hét lên kinh hãi.

Tô Căng Bắc cũng giật mình, theo bản năng muốn lao về trước nhưng chân cô căn bản không cho phép làm như thế. Tiểu Oai kéo Tô Căng Bắc sắp ngã lại:

- Chị Căng Bắc, chị cẩn thận chút!

Cô được Tiểu Oai đỡ, gắng gượng đứng vững, sững sờ nhìn phía trước, đột nhiên hơi hoảng hốt.

Vào lúc này, nhân viên bảo vệ và cảnh sát dồn dập chạy tới. Tình hình tuy hỗn loạn nhưng tốt xấu gì những thân nhân điên cuồng kia cũng đã bị khống chế.

- Chị Căng Bắc, về phòng trước đi, cảnh sát đến rồi, chắc chắn không sao đâu.

Tô Căng Bắc từ từ phản ứng lại, cô chậm rãi ngẩng đầu, hơi khiếp sợ và mờ mịt:

- Tiểu Oai, vừa nãy em có nghe thấy không?

Trợ lý không hiểu:

- Nghe thấy gì ạ?

- Thời Uẩn?

Tô Căng Bắc nhìn về phía đám đông nhưng bóng người kia giữa đám đông đã không thấy nữa.

- Ban nãy có người gọi… Thời Uẩn?

- A, hình như vậy, chắc là tên của bác sĩ Chu.

Tiểu Oai nói:

- Chị Căng Bắc, chị thấy bây giờ loạn thế này, chúng ta mau mau về thôi.

Tiểu Oai nói xong, phát hiện vẻ mặt Tô Căng Bắc hơi kỳ lạ.

Không thể tin, không thể tưởng tượng nổi, cực kỳ hoang đường.

Tiểu Oai sững sờ:

- Chị Căng Bắc, chị, chị sao thế?

Tô Căng Bắc quay đầu nhìn cô ấy:

- Lấy xe lăn của chị ra.

- Chị muốn ra ngoài ư?

- Chị muốn đi tìm bác sĩ Chu, không, Chu Thời Uẩn…

Có lẽ là trùng hợp, nếu đúng là người đó, sao có khả năng không biết mình là ai.

Không đúng, cô và Chu Thời Uẩn tiếp xúc thời gian lâu như vậy, cô cũng xem như hiểu một chút về tính tình anh ta, loại người quái gở này giả vờ không quen biết cô rất bình thường. Có lẽ anh ta đối với cô cũng như đối với cuộc hôn nhân này, đều là thái độ không sao cả.

Tô Căng Bắc chợt cảm thấy hơi buồn cười, hóa ra người cháu trai của Chu gia mà cô luôn xem thường và đặc biệt tức giận vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Hèn gì mẹ cô ngày hôm đó lại vui vẻ rời đi…

Hèn gì Chu Thời Uẩn nói, anh ta có vị hôn thê.

Tô Căng Bắc ngồi vào xe lăn, được Tiểu Oai đẩy đến chỗ Chu Thời Uẩn.

Lúc cô tới cửa, anh đang được khâu vết thương, bác sĩ khâu vết thương cho anh đang trò chuyện với anh:

- Thời Uẩn, lần này mình về cậu tặng mình món quà lớn thế này, quá khách sáo rồi.

Giọng nói nhàn nhạt của Chu Thời Uẩn vang lên:

- Viễn Tống, bệnh nhân hôm qua…

- Trước tiên cậu lo tốt cho bản thân đi, chuyện của bệnh nhân hôm qua mình nghe nói rồi, thương thế cậu ta quá nặng không cứu được, cậu cũng đừng tự trách.

- Không phải, mình không tự trách.

Chu Thời Uẩn khẽ cau mày:

- Mình nghĩ, nếu có người tiếp theo bị như vậy nữa, có phải là có biện pháp tốt hơn hay không.

Vị bác sĩ khâu vết thương rõ ràng có chút bất đắc dĩ:

- Cái đồ si mê y học nhà cậu, trong đầu cậu không thể chứa chút thứ khác à?

Chu Thời Uẩn không lên tiếng.

Lúc này, Tô Căng Bắc ra hiệu cho Tiểu Oai đẩy cô vào, sau khi vào cô mới nhìn rõ mặt Chu Thời Uẩn, trán anh bị trầy, máu chảy dọc theo má phải, thoạt nhìn rất khủng bố.

- Người đó ra tay cũng quá không phân nặng nhẹ rồi.

Tô Căng Bắc đau lòng nói, đương nhiên, cái cô đau lòng là gương mặt xinh đẹp tuyệt vời kia. Còn người có gương mặt đó thì… cô lúc này vẫn đang giận
nghiến răng.

Gã đàn ông dám không đến lễ đính hôn, gã đàn ông dám chê bai cô trắng trợn! Tô Căng Bắc luôn tự hào về dung mạo như thiên tiên của mình sao có thể không giận?

Cô vừa lên tiếng, hai vị bác sĩ đều quay đầu nhìn lại. Giọng Chu Thời Uẩn lạnh nhạt:

- Sao cô lại tới đây?

Tô Căng Bắc khoanh tay trước ngực, đầu mày khẽ nhếch:

- Cảnh vừa nãy của anh tôi đều thấy cả, nên tôi tới xem xem bác sĩ Chu có bị làm sao không, nếu mặt anh hỏng thì tôi buồn lắm lắm.

Chu Thời Uẩn:

- …

Bác sĩ khâu vết thương cười khẽ:

- Quả nhiên như Thanh Duy nói, cô Tô đúng là người kỳ diệu.

Tô Căng Bắc lúc này mới nhìn về phía người nói có tướng mạo ôn hòa, khí chất nho nhã:

- Anh là?

- Tiêu Viễn Tống, cô Tô, ngưỡng mộ đã lâu.

Tiêu Viễn Tống nói xong thì nhanh nhẹn dứt khoát thu chỉ.

Tô Căng Bắc:

- Tôi nhớ ra rồi, Tiểu Duy nói cậu ấy còn có một sư huynh tạm thời không ở đây, có lẽ chính là anh.

Tiêu Viễn Tống gật đầu:

- Cô Tô đặc biệt đến thăm thương thế của Thời Uẩn, xem ra quan hệ giữa hai người không tệ nhỉ.

Vẻ mặt Chu Thời Uẩn hờ hững, nhìn giống như phủ nhận.

Đôi mắt Tô Căng Bắc đang nhìn Chu Thời Uẩn nheo lại, trước đây anh ta chưa từng gặp mình thì thôi, gặp rồi mà vẫn thái độ này. Chu Thời Uẩn, anh rất khó chịu à? Tôi không tin anh là một hòa thượng tâm lặng như nước!

- Đương nhiên quan hệ giữa chúng tôi rất tốt.

Tô Căng Bắc xoay xe lăn đến cạnh Chu Thời Uẩn, vô cùng thân thiết ôm lấy cánh tay anh:

- Anh ấy là bác sĩ đã cứu tôi một mạng đấy, tôi rất biết ơn anh ấy, phải không bác sĩ Chu?

Khóe môi Tiêu Viễn Tống cong lên, ánh mắt nhìn về phía Chu Thời Uẩn có chút bất ngờ:

- Thời Uẩn, mình chỉ hai tháng không ở đây thôi mà tình huống hóa ra lại thay đổi như vầy rồi.

Chu Thời Uẩn bình tĩnh gỡ tay Tô Căng Bắc ra:

- Cô Tô, cô vẫn nên về phòng bệnh thôi.

- Tôi không sao, chút xíu sao cũng không có, tôi rất lo cho anh nên mới qua đây thăm anh.

Tô Căng Bắc rủ mi, trong mắt hơi lóe lên sương mù, nhưng khi cô ngẩng đầu lần nữa, đôi mắt đã đầy sóng nước lăn tăn, vô cùng quyến rũ:

- Anh đừng từ chối mà, Chu-Thời-Uẩn.

Ánh mắt Chu Thời Uẩn hơi ngưng lại, bất ngờ nhìn về phía cô…

Buổi tối Hà Địch tới phòng bệnh, phát hiện Tô đại tiểu thư ngồi trên giường, vẻ mặt như cười như không.

Hà Địch để thức ăn trong tay xuống, ngồi bên mép giường:

- Em sao thế, biểu cảm gì kia?

Đôi mắt hoa đào quyến rũ của Tô Căng Bắc nhướng lên:

- Hà Địch, chị biết bác sĩ Chu là ai không?

- Hả? Bác sĩ Chu là bác sĩ Chu chứ là ai.

- Ý em là, chị biết anh ta tên gì không?

Hà Địch ngẩn người:

- Chuyện này chị không chú ý, dù sao bình thường gọi bác sĩ Chu bác sĩ Chu riết cũng quen. Sao vậy, em muốn hỏi tên người ta à, vậy thì trực tiếp hỏi nhân viên bệnh viện là được, không đúng không đúng, em muốn làm gì hả, Tô Căng Bắc, chị cho em biết, em đừng có thò tay tới bệnh viện, bác sĩ Chu tuy đẹp trai nhưng người ta là người ngoài showbiz, là người bình thường…

Tô Căng Bắc ngắt lời Hà Địch:

- Em cần thò tay tới chỗ anh ta sao, anh ta trên danh nghĩa vốn là của em.

- Được rồi, ai cũng là của em hết.

- Anh ta là Chu Thời Uẩn, chị nói xem anh ta có phải của em không?

- Ồ… HẢ?!

Hà Địch trừng mắt:

- Chu Thời Uẩn? Em nói, anh ta là Chu Thời Uẩn, chính là vị hôn phu cho em leo cây ở lễ đính hôn?

- Chị muốn ăn đòn à, cái gì gọi là cho em leo cây chứ, rõ ràng là em cho anh ta leo cây!

Tô Căng Bắc dịu lại, vẻ mặt không vui:

- Tô Căng Bắc em đây, dung mạo tốt, vóc dáng cũng tốt, thế mà anh ta lại không thức thời như vậy, nghĩ tới là em tức đau gan. Chị nói xem, anh ta dựa vào cái gì chứ?

Hà Địch trầm ngâm:

- Bác sĩ Chu thực sự có năng lực, gia thế cũng tốt, ngoại hình thì càng khỏi phải nói…

Chưa nói xong, Hà Địch đã nghe giọng u ám của Tô Căng Bắc:

- Hà Địch, chị đứng bên nào đấy?

Hà Địch nghẹn, làm tư thế khóa miệng.

Tô Căng Bắc dựa vào gối, cái chân dài thon thả trắng trẻo không bị thương thả đong đưa bên giường:

- Có điều, quả thực không ngờ vị hôn phu của em lại có ngoại hình hợp khẩu vị em như vậy, chậc, suýt nữa làm em không nỡ trách anh ta, may mà tâm lý em vững.

Hà Địch:

- …

- Nhưng chị yên tâm, chuyện đào hôn em sẽ không bỏ qua như vậy, tương lai còn dài, em phải bắt anh ta nhận lỗi với em mới được.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện