“Huyện lão gia xử Lưu lão tứ một năm tù giam, còn phải đến quặng mỏ lao động, bởi cái tính không làm mà muốn có ăn của gã, lần này phải cho gã lao động quần quật một năm ròng, cho đáng đời, ai bảo gã dám đánh chủ ý lên nhà chúng ta, làm ca ca lo sợ hết mấy ngày. Ca, xem như ta đã báo thù được cho ngươi, sau này bất kể là ai dám khi dễ ngươi, ta đều không tha cho hắn. Có ta ở đây, ta xem ai dám bắt nạt ngươi, ta sẽ bảo vệ ngươi, ca!” Lâm Bảo thống khoái nói.
“Đúng rồi, ca, Huyện lão gia còn thưởng cho chúng ta một xâu tiền, ta và bọn Xuyên Tử chia ra, ngươi xem, đây là phần của ta, đều là tiền đồng mới tinh!” Lâm Bảo móc từ trong ngực áo ra một bao đỏ, đưa cho Lâm Ngọc, tiền thưởng này nó vẫn luôn giữ trong người, tuy rằng không nhiều, nhưng nó là một loại khẳng định, một loại đại biểu cho vinh dự.
Lâm Ngọc mở bao giấy đỏ ra, bên trong có hơn mười đồng tiền, đều mới tinh, từng đồng từng đồng được xếp chỉnh tề. Lâm Ngọc sờ tiền đồng, nhìn đệ đệ trước mặt đang cười vui vẻ, nhịn không được vươn tay sờ đầu nó, chưa đụng tới đầu đã bị Lâm Bảo né tránh.
Lâm Ngọc: “…”
“Ca, sau này không được sờ đầu ta, ta không còn là tiểu hài tử, sờ đầu nhiều sẽ không cao lên được…”
“Tiểu tử thúi, ta là ca ca ngươi, sờ một cái thì có làm sao?” Lâm Ngọc nghe Lâm Bảo kể lại quá trình bắt trộm, lo lắng trong lòng buông xuôi, lúc này nổi lên tâm tư đùa giỡn, ngoan cố vươn cả hai tay muốn sờ lên đầu Lâm Bảo.
Lâm Bảo đâu để bị sờ, đứng lên muốn chạy, nhưng đáng tiếc nó quên mất ca ca nó có người trợ giúp. Bả vai Lâm Bảo bị Chu Trạch đè xuống, không thể chạy thoát. Hai tay Lâm Ngọc vò đầu tóc Lâm Bảo đến rối tinh rối mù, giống như khi còn bé hai người thường đùa giỡn như thế.
Lâm Bảo: “…”
Sao có thể như vậy, hai người các ngươi cư nhiên hợp lực bắt nạt đệ đệ !!!
Lâm Ngọc vò tóc Lâm Bảo được xong, ôm lấy nó, định giống như hồi còn bé ôm nó vào ngực dỗ dành. Thế nhưng lúc này y mới chợt nhận ra, đệ đệ đã lớn rồi, đã muốn cao hơn cả y, thân thể khỏe mạnh rắn chắc, hai cánh tay y ôm không trọn.
Lâm Ngọc dùng sức ôm Lâm Bảo một cái, tán dương: “Tiểu Bảo nhà ta là giỏi nhất!”
Lâm Bảo đã lâu không bị Lâm Ngọc ôm, hành động này làm nó nhớ đến lúc nhỏ, mỗi khi nó sợ hãi, bị khi dễ đến khóc nhè, ca ca cũng sẽ ôm nó vào ngực, dỗ dành như lúc này.
Lâm Bảo cũng dùng sức ôm ngược lại Lâm Ngọc, khẽ gọi: “Ca”.
Chu Trạch đứng bên cạnh nhìn một màn huynh đệ tình thâm, đỏ mắt ghen tỵ, hắn hy vọng người Lâm Ngọc ôm chính là hắn.
Đợi Lâm Bảo kể xong quá trình bắt trộm, cộng với một màn huynh đệ giao lưu tình cảm xong, cũng đã muộn.
Nhìn trên mặt Lâm Ngọc hiện rõ vẻ mệt mỏi, Chu Trạch đau lòng, hắn khoát tay lên vai Lâm Ngọc, ôm y vào ngực, nói: “A Ngọc, không còn sớm nữa, ngươi cũng mệt rồi, đi ngủ thôi, có gì ngày mai nói tiếp”.
“Ca, các ngươi đi ngủ đi, đi cả ngày đường cũng mệt mỏi, ngày mai nói chuyện tiếp, ta cũng đi ngủ”. Lâm Bảo nhìn ra ca ca mệt mỏi, vừa rồi hưng phấn nó nói quá nhiều, hiện tại cổ họng có chút khô, nó bưng ấm trà lên, uống mấy ngụm lớn.
Lâm Ngọc ngáp một cái, dụi mắt, gật đầu: “Ta còn chưa rửa chân đây, rửa chân xong ta đi ngủ liền”.
Chu Trạch ôm vai Lâm Nhọc, cùng y về phòng, về đến phòng, Chu Trạch nhấn Lâm Ngọc ngồi xuống giường, cúi đầu hôn lên trán y: “”Chờ, ta đi lấy nước cho ngươi”.
Lúc này Lâm Ngọc đã rất buồn ngủ, hai tay chống ra sau, nghẹo cổ, xém chút nữa ngủ gật. Một đường trở về, vì lo cho Lâm Bảo, y không chợp mắt, còn say xe nôn ra mấy lần. Về đến nhà thấy Lâm Bảo bình an vô sự, rốt cuộc y cũng yên tâm, thân thể không ngăn được cơn mệt mỏi ập đến.
Chu Trạch bưng nước vào phòng, thấy dáng vẻ buồn ngủ của Lâm Ngọc, có chút đau lòng. Hắn tự mình thoát giày cho Lâm Ngọc, để chân y vào trong chậu nước, ngồi xổm rửa chân cho y, tiện thể xoa bóp một hồi.
Bàn chân được thả vào trong nước ấm áp, Lâm Ngọc tỉnh táo lại. Tận đến khi Chu Trạch cầm bàn chân của y xoa bóp, lực độ vừa phải, Lâm Ngọc muốn nhấc chân lên, lại bị Chu Trạch nhấn lại: “Chu đại ca, để ta tự rửa, ngươi không cần giúp ta”.
“Đừng nhúc nhích, ta giúp ngươi, chốc nữa là xong rồi”. Động tác Chu Trạch nhẹ nhàng, giúp Lâm Ngọc bóp chân.
Sau khi rửa chân cho Lâm Ngọc xong, chu Trạch dùng lại chậu nước rửa chân mình, xong cuối bưng chậu nước hắt ra vườn rau. Lúc này Lâm Bảo đã về phòng ngủ, còn đem bao giấy đỏ đựng tiền đồng cất kỹ, nghĩ muốn ngày mai mang đến cho Nguyên Đông xem.
Lâm Ngọc đã nằm lên giường, nhưng chưa cởi quần áo ngoài. Chu Trạch đi đến giúp y cởi ra, nhét ngược vào trong chăn. Cũng tự cơi quần áo chính mình, thổi tắt đèn, trèo lên cường, ôm Lâm Ngọc vào ngực, hai người ôm nhau, nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
Sáng hôm sau, Chu Trạch từ trong mộng tỉnh