Địa Ngục Nhân Gian

꧁Dương Khí 2꧂


trước sau

Nhưng trong bóng đêm, tôi hoàn toàn không thấy đường đi, đành ngồi xổm xuống từ từ lần mò tiến tới.Có thể do vùng chúng tôi ở là miền duyên hải, đất đai rất ẩm ướt, trên người tôi vốn đã khai mùi nước tiểu, lại pha lẫn với mùi tanh tanh của bùn đất, cái mùi này quả thật không hề dễ chịu chút nào.Lần mò một hồi lâu, tôi mới đi tới được một đoạn, còn chưa bằng một phần tư đoạn đường tới chiếc đèn pin, nhưng đoạn đường ngắn ngủi này, cũng đã lấy đi toàn bộ sức lực trên người tôi rồi.Có trời biết từ trên đường núi theo sườn núi đi xuống, là khó đi cỡ nào!Tôi lần mò từng chút một tiến xuống, nếu như đứng lên mà đi, ai biết phía trước là cái gì, không chừng đến khi tôi chạm được vào đèn pin, thì đã ngã chết rồi.Lúc này, đũng quần ẩm ướt vốn hơi ấm áp, cũng đã trở nên lạnh lẽo, đặc biệt khó chịu, không ngờ lớn đầu như tôi rồi, mà vẫn còn tiểu trong quần! Lúc này, tôi lại không mong đợi Giang Tiểu Thơ tới nữa, để cô ấy thấy tôi trong tình trạng này, thà để tôi chết đi cho rồi.Tuy nhiên có lẽ là vận may của tôi vẫn còn, tôi từng chút một đi xuống, dọc đường cũng không gặp trở ngại gì, cũng đã đi được nửa đoạn đường. Hơn nữa, bởi vì đã quen dần, lúc này tốc độ của tôi nhanh hơn lúc đầu nhiều.Rất nhanh, tôi đã lần mò tới được chỗ đèn pin rơi. Cầm lấy đèn pin, tôi nhìn nhìn một chút, rơi xuống từ chỗ cao như vậy, vậy mà nó cũng không hề hấn gì.Tôi rọi đèn pin xuống đường, phát hiện phía dưới cách đó không xa, đã là đường núi rồi, để đi tới đó, mất không tới một phút đồng hồ. Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi lần mò đi như vậy, tôi thật sự rất mệt, tôi chống tay trên mặt đất, thở ra một hơi dài.Nhưng rất nhanh, tôi lại phát hiện có điều không ổn.Bởi vì chỗ tay trái tôi chống xuống, không phải là bùn lầy, mà mềm mềm như lông, à, hình như là tóc! Hơn nữa nó rất dài, hình như là tóc của phụ nữ!Trong lòng tôi lạnh lẽo, thầm nghĩ sẽ không đúng dịp như vậy chứ!Cũng không biết dũng khí từ đâu tới, tôi tiếp tục sờ ra phía sau, rất nhanh, tôi mò trúng một đôi giày làm bằng vải bố, kiểu như một loại giày vải không có dây giày, hơn nữa có vẻ như đang được ai đó mang nó!Lúc

này, những sợi tóc mà tôi mò trúng trước đó, đột nhiên giống như vật sống, từ phía sau bắt đầu điên cuồng bao trùm lấy tôi, muốn trói chặt tôi lại!Mẹ kiếp, đây rốt cuộc là cái quỷ quái gì thế này?!Da gà tôi nổi đầy người, muốn kéo đám tóc trên người mình xuống, nhưng tóc càng lúc càng nhiều, cuối cùng, cả người tôi bị quấn lại như một cái kén tằm!Lúc này, theo ánh đèn pin, tôi nhìn thấy một đôi giày thêu đỏ như máu đi ngang qua bên cạnh tôi, sau đó hình như có vật gì đó ghé vào đùi tôi, tôi dùng hết sức lực, mới có thể rọi đèn pin về phía đó, thì ra là nữ quỷ xinh đẹp lúc nãy ghé lên vai tôi!Lần này rọi xong, sức lực đã cạn kiệt, cả người tôi xụi lơ, rũ rượi trên mặt đất.Đúng lúc này, tôi cảm thấy có một đôi tay lạnh lẽo kéo quần tôi xuống, khiến tôi đờ người!Làm cái gì thế này? Cởi quần tôi ra để làm gì?Khi ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu tôi, tôi lại cảm giác chỗ đó của mình rất lạnh lẽo, giống như bị đá lạnh áp vào, một cảm giác tê dại cuồn cuộn dâng trào, cả người tôi giống như bị mộng tinh, liên tục phun ra, hoàn toàn không thể dừng lại!Làm cái gì vậy?Đột nhiên tôi nhớ tới bộ phim Thiếu Nữ U Hồn do Trương Quốc Vinh đóng, hình như nữ quỷ trong phim đó cũng hấp thụ dương khí như thế này.Mẹ kiếp, chẳng lẽ cô ta hít cây hương nhỏ xong rồi, bây giờ lại muốn hút dương khí từ “cây hương to” của tôi sao? Nếu đúng là như vậy, với tốc độ xuất ra nhanh như thế này, tôi sẽ nhanh chóng trở thành một cái xác khô!Bởi vậy, tuy cảm giác này vô cùng dễ chịu, nhưng tôi rất sợ hãi, cái gọi là đau đớn pha lẫn vui sướng là như thế này đây!Đang lúc tôi vô cùng tuyệt vọng, bỗng từ phía sau lưng tôi, vang lên một tiếng cười nhạt: “Làm càn!”Nghe được giọng nói kia, tôi như người chết đuối với được cọng rơm, vội ra sức kêu to: “Tiểu Thơ, cứu anh! Cứu anh đi, anh sắp chết rồi!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện