Địa Ngục Nhân Gian

꧁Kiên Trì꧂


trước sau

Đã mấy lần làm hỏng việc của Giang Tiểu Thơ, khiến cô phải rất vất vả xử lý, lần này không thể tiếp tục phá đám cô ấy nữa. Nghĩ vậy, tôi vội nhét một đầu sợi dây đỏ vào trong cái trống nhỏ. Nói ra cũng kỳ lạ, tôi cứ nhét sợi dây vào một chút, thân hình của nữ quỷ lại mờ đi một chút, đến khi toàn bộ sợi dây được nhét hết, thì nữ quỷ kia cũng hoàn toàn biến mất.Nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ đó, tôi cũng giật mình. Tuy nhiên hai ngày nay, tôi đã chứng kiến rất nhiều chuyện lạ, bởi vậy cũng không để ý, vội vàng làm theo lời Giang Tiểu Thơ, cắn một cái thật mạnh lên ngón tay dơ bẩn của mình, da bị sứt một mảng lập tức rỉ máu, tôi đau đến mức suýt la lên.Trộn đất bùn với máu trên ngón tay, tôi đắp lên lỗ thủng trên trống. Sau khi lỗ thủng được bịt lại, cái trống đột nhiên lạnh như băng, hơn nữa dường như bên trong có thứ gì đó ra sức lao tới, va vào thành trống, tạo ra tiếng “bịch, bịch, bịch”.Tôi đoán, hẳn là nữ quỷ xinh đẹp kia bị nhốt ở bên trong, bây giờ đang muốn thoát ra.Sau khi làm xong, tôi chăm chú nhìn về phía Giang Tiểu Thơ. Thú thật, lâu nay tôi vẫn chưa nhìn Giang Tiểu Thơ một cách tỉ mỉ, bây giờ nhìn kỹ, tôi phát hiện ngũ quan của cô ấy thật sự rất tinh xảo. Nhưng không hiểu sao, nhìn cô ấy, tôi có cảm giác như trước kia chúng tôi đã từng quen biết, tuy nhiên dù ngẫm nghĩ kỹ, tôi vẫn không thể nhớ được chút gì, đúng là rất kỳ lạ.Qua khoảng nửa tiếng đồng hồ, tóc của Giang Tiểu Thơ mới từ hoa râm đen trở lại, tôi rất hiếu kỳ vì sao tóc cô ấy lại bị bạc đi.Trong lúc tôi hiếu kỳ, Giang Tiểu Thơ đã đứng lên, tôi nhận thấy mặt cô hơi tái nhợt, như không còn chút máu.Hơn nữa, Giang Tiểu Thơ đứng cũng không vững, cứ lắc lư, lắc lư. Tôi vội chạy tới đỡ, đang định lên tiếng, Giang Tiểu Thơ đã thì thào yếu ớt, đừng lo cho em, anh mau đi đi, rồi ngất xỉu.Tôi đờ người, thế này là thế nào?Có lẽ những hành động lúc nãy đã khiến cô mất quá nhiều sức lực? Tôi hít sâu một hơi, vội đỡ Giang Tiểu Thơ lên, cõng trên lưng.Cũng may là sau khi bị nữ quỷ kia nhập, thị lực của tôi đột nhiên tốt hơn trước rất nhiều, nếu không tôi thật sự không biết làm cách nào rời khỏi chỗ này.Giang Tiểu Thơ cũng không nặng lắm, mặc dù cô cao gần một mét bảy, nhưng chỉ nặng khoảng năm mươi bốn cân, tôi quanh năm suốt tháng tập ở phòng gym, nên cõng rất

dễ dàng.Tôi nhét cái trống nhỏ vào túi, bắt đầu đi xuống núi.Đi một hồi, cảm thấy rất mệt, tôi biết, có thể do vừa bị hút tinh và bị quỷ nhập, cho nên hiện giờ cơ thể tôi cũng yếu đi nhiều.Nhưng lúc này đang cõng Giang Tiểu Thơ trên lưng, không được phép bỏ cô ấy xuống!Tôi cắn răng, ráng sức tiếp tục đi xuống chân núi.Cũng không biết có phải tôi bị ảo giác hay không, thân thể tôi dường như vừa được tiếp thêm sức mạnh, giúp tôi tiếp tục cõng Giang Tiểu Thơ đi xuống dưới.Đang bước đi, đột nhiên trong đầu tôi xuất hiện một ý nghĩ, hình như đã từng có lúc nào đó trước đây, tôi cũng từng cõng Giang Tiểu Thơ như thế này, nhưng ngẫm nghĩ kỹ, thì tôi lại không nhớ được gì.Trong lòng tôi biết rõ, lúc này nếu như tôi nghe lời Giang Tiểu Thơ, bỏ cô ấy lại, tuy cũng không thể khẳng định mình có thể chạy thoát, nhưng chắc chắn là tôi sẽ không mệt lả như lúc này.Tôi gạt bỏ ý nghĩ này trong đầu không chút do dự, cho dù đây là ý kiến Giang Tiểu Thơ đưa ra!Tôi dồn hết sức lực cõng Giang Tiểu Thơ, có cảm giác mồ hôi không ngừng túa ra như tắm, đi khoảng mười phút, tôi vượt qua chưa được ba trăm mét.Lúc này sức lực đã cạn sạch, trong khi tôi còn cách chân núi ít nhất là một tiếng đồng hồ đi đường!Sẽ bỏ cô ấy lại đây sao?Một cảm giác bất lực dâng lên, lúc này tôi đã không còn hơi sức, đừng nói là cõng Giang Tiểu Thơ đi, cho dù đi một mình, tôi cũng không đi được bao xa.Không được, tôi không thể bỏ cô ấy lại đây, phải tiếp tục kiên trì, phải tiếp tục kiên trì!Tôi nghiến chặt răng, tiếp tục đi tới.Đúng lúc này, một giọng nói từ sau lưng tôi truyền tới: “Anh Giang Lưu, cô ta là giả đó, bỏ cô ta xuống đi, chúng ta cùng đi với nhau!”Tôi hơi khựng lại, nhưng lại nhanh chóng bước đi như trước. Tôi mặc kệ Giang Tiểu Thơ này là thật hay là giả, sự thực là cô ấy vừa cứu mạng tôi, lúc này nếu như tôi bỏ cô ấy xuống, thì tôi có khác gì cầm thú!Ngay khi ý niệm này xuất hiện trong đầu tôi, giọng nói phía sau cũng biến mất, dường như không hề tồn tại.Có lẽ là ảo giác!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện