Sở Diệc Dao nhìn mặt Kiều Tòng An ửng đỏ chậm chạp tiến vào, ân cần nói, "Đại tẩu, trong xe ngựa quá nóng bức sao, nếu không muội kéo rèm cửa sổ ra nhé."
Kiều Tòng An nhìn vẻ mặt một lớn một nhỏ này đang vô tội nhìn mình, giận mà cười, dứt khoát ngồi xuống bên cửa sổ, tùy ý để gió thổi đi cảm xúc này.
Rất nhanh xe ngựa trở lại Sở gia, Kiều Tòng An mang theo Sở Ứng Trúc đi vào trước, Sở Diệc Dao chậm chạp đi xuống, cười hì hì nhìn Hoài Sơn, người sau bị nàng nhìn có chút bất đắc dĩ, "Nha đầu, ngươi cười cái gì?"
"Đại thúc, ta đang suy nghĩ nếu ngài đem râu ria này cạo đi, sẽ thành bộ dạng gì." Sở Diệc Dao tiếp tục giả vờ vô tội, nháy mắt chỉ chỉ dưới cằm của mình, "Nếu không ngài thử cạo đi."
"Ngươi lại có chủ ý quái quỷ gì nữa." Quen biết bấy lâu, Hoài Sơn cũng coi như nhìn thấu một chút tính tình của Sở Diệc Dao, phàm là nàng cười như vậy, khẳng định trong đầu không có ý tưởng tốt đẹp gì.
Sở Diệc Dao không phủ nhận hừ hừ một tiếng, xoay người đi vào cửa lớn, "Đại thúc, ngươi không cảm thấy để râu trông rất già sao." Hoài Sơn đứng ở đó một hồi lâu, đưa tay sờ sờ bộ râu của mình, thật sự như vậy nhìn già lắm sao.
...
Sở Diệc Dao mang túi gấm từ Hương Sơn về trực tiếp đưa cho Tiền má má cầm đi cúng, phần đông người nhận giải xăm từ trong tay đại sư nhân duyên đều làm giống vậy, Tiền má má rất coi trọng ký văn, nói là thờ phụng thế này mới thành kính.
Đến cuối tháng ba, thương thuyền trở lại, trên bến thuyền lại lần nữa náo nhiệt, đầu năm Thẩm gia nháo lớn đã làm cho không ít cửa hàng khác tăng thêm vài mối làm ăn.
Trong cửa hàng Thẩm gia, Thẩm Thế Hiên cùng Thẩm Thế Cẩn đến bến thuyền giám sát dỡ hàng, lúc trở lại, Quan thị nói cho hắn biết, mấy ngày nữa trong nội đường Thẩm lão phu nhân muốn thỉnh một pho tượng phật về, lão gia tử yêu cầu hắn nhất định phải ở nhà.
"Sao đột nhiên tổ phụ lại muốn thỉnh tượng phật." Thẩm Thế Hiên kỳ quái sao tổ phụ đột nhiên tâm huyết dâng trào, những năm tổ mẫu qua đời, trong phật đường kia liên tục không có người đi.
"Nói là làm mộng, lão phu nhân báo mộng cho người, muốn cung phụng trong phật đường một bức tượng Quan Âm, phù hộ Thẩm gia nhiều tử nhiều tôn." Quan thị phân phó má má bưng canh hầm tốt trong phòng bếp lên, thúc giục hắn uống, "Gần đây nhìn con càng ngày càng bận rộn, mau uống cái này."
Thẩm Thế Hiên bưng chén canh lên uống, tiếp nhận khăn trong tay má má lau miệng, "Ngoại trừ phải có mặt, tổ phụ còn phân phó chuyện gì khác không?"
"Tâm tư của tổ phụ con chúng ta đều hiểu, Thẩm gia hiện giờ, Thế Cẩn thành thân đã nhiều năm, chỉ có một nữ nhi, thê tử lại mới mất, con lại chưa thành thân, trong đầu lão nhân gia liền ghi nhớ những chuyện này." Nói là Thẩm lão phu nhân báo mộng, còn không phải nói là Thẩm lão gia tử đang nhắc nhở bọn họ, Thẩm gia hiện giờ chưa có trưởng tôn, thúc giục con trai mình mau chóng thành thân.
"Đây cũng không phải chuyện tổ phụ nóng nảy là có thể thành." Vòng tới vòng lui lại vòng đến chuyện hôn sự của hắn.
"Nương và cha con không bắt ép con là bởi vì không muốn sau này con quay đầu lại trách chúng ta quyết định sai, nhưng nếu con còn không mau quyết định, nương và cha con sẽ phải làm chủ thay con!" Quan thị cũng không nghĩ tiếp tục buông lỏng con trai như vậy.
Thẩm Thế Hiên nhẹ gật đầu. "Nương, trong lòng con có tính toán."
Năm ngày sau, chuyện trong cửa hàng hết bận, sáng sớm Thẩm gia liền bắt đầu vội vàng chuyện thỉnh tượng phật, Thẩm lão gia tử đã đem tượng phật Quan Âm đến Kiến Thiện tự cung phụng hơn nửa tháng, còn thỉnh hòa thượng chuyên môn rời Quan Âm vào phật đường Thẩm lão phu nhân, đám người Thẩm Thế Hiên đều đứng ở trong sân xem vị hòa thượng làm.
Tượng Quan Âm dùng vải lụa vàng đắp lên, chờ cúng bái hành lễ xong với tháo xuống, Thẩm lão gia tử chống quải trượng đứng ở phía trước, ánh mắt rơi vào trong phật đường, khẽ thở dài một hơi.
Chờ hòa thượng cúng bái kết thúc nói đã có thể vạch trần, Thẩm lão gia tử hô Thẩm Chấn Nam tiến lên tháo lụa vàng, trong tích tắc lấy xuống, nụ cười trên mặt Thẩm Thế Hiên ngưng lại.
Tượng Quan Âm mỉm cười từ bi, chính là pho tượng hắn điêu khắc gần hai tháng, bất luận là độ cao hay hình dáng, khó có khả năng hắn sẽ nhìn lầm, không lẽ tổ phụ chính là vị khách nhân vung tiền như rác trong miệng Sở tiểu thư?
Thẩm lão gia tử không thể không nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Thế Hiên, nói với tất cả mọi người trong sân. "Hi vọng tượng Quan Âm này, có thể phù hộ Thẩm gia chúng ta, nhiều tử nhiều tôn."
"Nhị đệ, đệ làm sao vậy?" Bên tai Thẩm Thế Hiên đột nhiên vang lên âm thanh của Thẩm Thế Cẩn, ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt Thẩm Thế Cẩn ân cần nhìn hắn, Thẩm Thế Hiên lắc lắc đầu, "Không có gì."
Thẩm Thế Cẩn thu hồi tầm nhìn về phía phật đường, nói có chút không đếm xỉa tới. "Chuyện nhị đệ cùng Thủy tiểu thư ta cũng nghe nói, thật sự đáng tiếc."
"Có cái gì tốt để đáng tiếc." Thẩm Thế Hiên không để ý lời của hắn, trong lòng đều nghĩ chuyện Thẩm lão gia tử cùng tượng phật này.
"Nhị đệ vừa đánh mất một đại trợ lực đấy, cơ hội tốt như vậy ta vẫn không hiểu vì cái gì đệ phải bày đặt không cần." Thẩm Thế Cẩn nhìn trúng là Thủy gia sau lưng Thủy Nhược Thiên, nếu trở thành quan hệ thông gia, này chẳng phải là như hổ thêm cánh.
Thẩm Thế Hiên không trả lời hắn, bởi vì Thẩm lão gia tử nhắc tới tên của bọn họ.
"Hai người các cháu đều là đích tử Thẩm gia, tương lai Thẩm gia này giao cho hai huynh đệ, Thế Cẩn cũng tốt, Thế Hiên cũng được, bất luận ai trưởng ai thứ, chuyện trong cửa hàng, hai huynh đệ các cháu đều phải trợ giúp lẫn nhau nâng đỡ Thẩm gia, đem Thẩm gia phát dương quang đại." Đây cũng là lần đầu tiên Thẩm lão gia tử nhắc tới chuyện thừa kế Thẩm gia, trước kia ông đều tùy ý những người này nói trường tử đích tôn thừa kế.
Không có ai phản bác lời của ông, có mấy người sắc mặt đã thay đổi, nhất là Nghiêm thị, cái gì gọi là giao cho hai huynh đệ các cháu, bà chỉ sinh một đứa con trai, cửa hàng từ trước tới giờ đều là con trai bà quản lý, như