Rắc! Trong phòng truyền đến âm thanh khớp xương vỡ vụn.
Ngay sau đó là tiếng gào thét đứt ruột đứt gan.
Trần Hùng dùng năm phút đồng hồ, đánh nát tất cả xương trên người Hàn Vũ.
Toàn thân từ trên xuống dưới, ngoại trừ xương đầu, mỗi một khúc xương ở những vị trí khác đều bị Trần Hùng đánh vỡ.
Thủ đoạn này cũng chỉ có Trần Hùng , một bậc thầy vô cùng quen thuộc với cấu tạo bộ xương của con người mới có thể làm được.
Đổi lại là người khác, chỉ sợ là đánh mấy lần sẽ lỡ tay giết chết Hàn Vũ.
Lúc này, Hàn Vũ tựa như một bãi thịt nát nằm trên mặt đất.
Trên mặt anh ta chỉ có sợ hãi.
Anh ta có thể cảm giác được rõ ràng, cơ thể của chính mình vẫn còn, thế nhưng đã sớm không còn có cảm giác rồi.
Tất cả xương trên người anh ta đều đã gãy vụn, vỡ nát!
Cho dù là thần tiên cứu chữa cũng không thể được. Cả đời này của anh ta xem như xong, so với người sống đời sống thực vật còn thảm hơn.
Người thực vật thì không có ý thức nên cái gì cũng không biết.
Còn anh ta, đại não vẫn có thể sử dụng, năm giác quan vẫn còn hoạt động tốt, thế như cả cơ thể lại không hề có cảm giác.
Bây giờ Hàn Vũ giống như là chỉ còn lại một cái đầu.
Một cái đầu tuyệt vọng đến tột cùng!
Lúc này, bên ngoài toà nhà, nhìn trước mặt lít nha lít nhít người, Lâm Ngọc Ngân cũng ngơ ngẩn.
Bên kia, Trương Văn Long, Liễu Hồng Ngọc, Huỳnh Phong, một đám ông lớn của thành phố Bình Minh đang chờ đợi lập tức vọt về phía Lâm Ngọc Ngân bên này.
Trên mặt mỗi một người bọn họ đều vô cùng căng thẳng. “Cô Lâm, cô không sao chứ?”
Lâm Ngọc Ngân một mặt kinh ngạc nhìn những người trước mặt này.
Một một người đều là nhân vật máu mặt nhất ở thành phố Bình Minh.
Tất cả bọn họ sao lại đến đây?
Chuyện này vẫn chưa phải là chuyện khiếp sợ nhất, làm cho Lâm Ngọc Ngân không thể tưởng tượng chính là, phía sau đám người Trương Văn Long lúc này có vô số người đứng.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa, một mảng lớn người lít nha lít nhít không nhìn thấy tận cùng!
“Này.”
Lâm Ngọc Ngân cảm thấy chính mình mờ mịt cả người.
Những người này sao lại xuất hiện ở đây.
Bọn họ đều tới cứu mình sao?
Là ai, mang bọn họ tới đây?
Hơn nữa, Lâm Ngọc Ngân thấy rõ giọng điệu và trên mặt của mấy người Trương Văn Long đều vô cùng tôn kính.
Bọn họ vì sao lại tôn kính với mình như vậy?
“Những người này đều là do anh gọi tới.”
Lúc này, Trần Hùng đã xử lý xong Hàn Vũ, từ bên trong đi ra.
Anh đi đến bên người Lâm Ngọc Ngân, nắm tay cô: “Đi thôi, trở về anh sẽ giải thích với em.”
Sự việc đã phát triển đến mức độ này, có một số việc, Trần Hùng muốn giấu