Điện Giật

Chương 46


trước sau


Biên tập: Thủy Nguyệt┃ Chỉnh sửa: June
«Chương 042: 2019»
Ghế phía sau Úc Tri Niên có hai đứa trẻ, từ lúc cất cánh đã bắt đầu khóc lóc, người nhà dỗ sao cũng không chịu nín.

Đến lúc máy bay ổn định, tiếp viên vừa xin lỗi rối rít vừa phát nút bịt tai cho hành khách xung quanh.
Úc Tri Niên cảm ơn rồi đeo nút bịt tai vào.

Tuy không hoàn toàn cách âm nhưng cậu đã đi đường cả ngày, cơ thể mỏi mệt, giữa tiếng khóc chói tai vẫn từ từ chìm vào giấc mộng.
Cậu mơ thấy lúc mình học đại học.
Cụ thể là tiệc đón người mới tổ chức ở nhà bạn học mà cậu đã từng ghi trong nhật ký quan sát.
Cậu mơ tới mình và Dương Khác chạm mặt ở tầng hai, Dương Khác bơ cậu đi như mọi khi.

Bạn cậu gọi Dương Khác đi chơi ném phi tiêu, Dương Khác đặt cốc nước chanh của mình lên chiếc bàn hình bán nguyệt rồi đi.
Úc Tri Niên lại gần cốc nước chanh, cầm lên, dán môi vào đúng vị trí Dương Khác uống nước.

Sau lưng bỗng vang lên tiếng gọi tên mình, cậu quay đầu, thấy Dương Khác mặt không cảm xúc nhìn mình, bình tĩnh nói: "Đó là cốc của tôi."
Úc Tri Niên choàng tỉnh, đỏ mặt tía tai, cậu nhìn đồng hồ, mới ngủ có hơn mười phút.

Cậu bối rối không hiểu sao mình lại mơ như này.
Mộng và thực không hoàn toàn giống nhau, hiện thực là Dương Khác đã đặt cốc nước lên bàn, nhưng Úc Tri Niên chưa hề chạm vào.

Đa số trường hợp, Úc Tri Niên chỉ là thuần khiết thích Dương Khác.
Dù sao Úc Tri Niên không biết suy nghĩ trong đầu Dương Khác, không rõ thái độ như nào là vừa phải, tới gần bao nhiêu mới không gây phản cảm nên cậu luôn rất lễ phép, dường như sẽ làm mất đi sự thuần khiết nếu nghĩ quá nhiều về nó.

Lúc ở làng Đãng, đối với cậu, hai người nằm cạnh nhau đã là hành động thân mật sẽ xảy ra trong mộng tưởng rồi.
Đêm đầu tiên Dương Khác tới Tam Văn thăm cậu, bàn tay đặt trên bụng cậu trong bóng đêm.

Làn da nóng bỏng kề sát, lời hắn nói, dấu vết có thể thấy rõ mỗi lần tắm rửa mà hắn để lại trên thân thể Úc Tri Niên mất hơn mười ngày mới phai nhạt.

Tất cả những điều này, Úc Tri Niên đều không dám nhớ lại nhiều.
Đứa trẻ ở ghế sau nín khóc, yên lặng ngủ, Úc Tri Niên cũng đắp kín chiếc chăn mỏng tiếp viên phát, nhắm mắt lại.
Giấc ngủ này rất sâu, không mộng mị.

Lúc máy bay bắt đầu hạ cánh, tiếng loa phát ra trong cabin cậu mới tỉnh lại.

Cậu nghe tiếng thông báo, nhận ra hai mươi phút sau mình sẽ trở về thành phố Hách.
Úc Tri Niên khẩn trương, miệng hơi khô, cậu cầm bình nước khoáng uống một hớp.

Qua ô cửa sổ máy bay, cậu nhìn cảnh sắc bên ngoài, còn nhìn cả thành phố về đêm quen thuộc trên mặt đất.
Máy bay nhanh chóng hạ cánh, trượt trên đường băng.

Úc Tri Niên mở điện thoại, nửa phút sau nhận được tin nhắn của Dương Khác.
Tin nhắn gửi vào nửa giờ trước, Dương Khác nói mình đã tới sân bay, đang chờ cậu ở cửa ra.
Tin nhắn rất ngắn gọn, nhưng nghĩ tới sắp sửa gặp Dương Khác thì Úc Tri Niên lại cực kỳ lo lắng.

Tay chân cậu run lên, nhịp tim tăng mạnh, thậm chí còn có suy nghĩ bỏ chạy lúc lâm trận.

Khi cậu đang nhìn màn hình điện thoại, một tin nhắn của Dương Khác hiện lên: "Hạ cánh rồi à?"
Úc Tri Niên trả lời: "Vâng." Dương Khác nói: "Ừ."
Hành khách lục tục xuống, Úc Tri Niên lấy hành lý xuống, đi theo dòng người xuống máy bay.

Sân bay thành phố Hách vào ban đêm không náo nhiệt như ban ngày, cậu hoảng hốt nhớ lại lần trước mình về, tâm trạng hai lần vô cùng khác biệt.
Ngày đó cậu gần như không ngủ, rất mệt nhưng chẳng hề lo lắng, thay vào đó là chết lặng và hoang mang nhiều hơn.

Cậu kiệt sức muốn bắt đầu cuộc sống mới, không muốn gặp luật sư Lý nhưng ông lại tới sân bay đón cậu.

Lúc đó nghĩ tới Dương Khác, trong đầu cậu chỉ còn khoảng trống.
Chuyến này dùng máy bay cỡ lớn, lối ra có rất nhiều người tới đón, có gọi điện, giơ bảng tên, có ôm chầm lấy nhau.

Ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt lên mặt người ở lối vào tái nhợt.
Úc Tri Niên vòng qua những người đang gọi điện, do dự không biết nên gọi hay không, bỗng cậu nghe thấy tiếng Dương Khác gọi tên mình, ngẩng đầu lên thì thấy hắn đứng ngay gần đó.
Dương Khác cao hơn hẳn đa

số người ở đây nên rất dễ nhận ra, chắc là ban ngày hắn đi làm nên vẫn mặc sơ mi trắng quần tây.

Dường như hắn rất chân thành nhìn Úc Tri Niên, đi về phía cậu.
Ngoại hình của Dương Khác là kiểu đẹp trai lạnh lùng.

Bạn chung của hai người đa phần cho rằng hắn rất khó làm thân, Úc Tri Niên cũng thường xuyên cảm thấy như vậy.
Yêu là không có quy tắc, cũng chẳng liên quan tới chuyện Dương Khác nóng hay lạnh.
Dương Khác đi đến trước mặt Úc Tri Niên, vươn tay nhận vali trên tay cậu, cúi đầu hỏi cậu: "Mệt không?"
Úc Tri Niên đáp: "Tàm tạm." Dương Khác nói tiếp: "Về nhà trước đã."
Dù đã thổ lộ hết nỗi lòng qua điện thoại nhưng suốt nửa tháng không gặp, giờ tim Úc Tri Niên vẫn lơ lửng không yên, tim đập nhanh thấp thỏm đi sau Dương Khác.

Hai người đi thang máy xuống bãi đỗ xe, lúc cửa mở, Úc Tri Niên đang thất thần chưa kịp phản ứng thì mu bàn tay bỗng bị chạm vào.
"Ngẩn ngơ gì vậy?" Dương Khác nói, nắm tay cậu dắt ra ngoài.

Tay Dương Khác nóng hơn tay cậu, hai người mười ngón đan xen tự nhiên nắm chặt đến tận lúc tới bên cạnh xe mới buông ra.
Dương Khác lái xe, Úc Tri Niên ngồi ghế phụ.

Đèn đường màu vàng vun vút lướt qua cửa kính từng chiếc từng chiếc.
Lái xe khỏi sân bay xong, Dương Khác hỏi cậu đi khỏi Hỉ Bình như thế nào.

Lúc nghe cậu nói trời mưa rất lớn trên đường từ Tam Văn đi thì lặng yên phút chốc.
Úc Tri Niên cảm thấy Dương Khác đang lo cho mình nên nhấn mạnh lại cậu đi đường rất thuận lợi, không hề mỏi mệt.
"Dù em mới quyết định ngay lúc đó." Úc Tri Niên giải thích với Dương Khác: "Nhưng ở Hỉ Bình mấy ngày cũng chẳng có gì để làm."
"Ừ." Dương Khác không nói thêm gì, tay trái vươn ra cầm tay Úc Tri Niên.

Úc Tri Niên cúi đầu, nhìn hai bàn tay đan xen.

So với màu da khỏe mạnh của Dương Khác thì da cậu trắng nõn, tay cũng nhỏ hơn tay hắn một cỡ.
Về nhà, người giúp việc đã ngủ, chỉ còn đầu bếp đang đợi hỏi Úc Tri Niên có muốn ăn khuya không.
Úc Tri Niên không thấy đói nên bảo không, cậu lên tầng với Dương Khác.
Trong hành lang u ám, đôi dép lê Úc Tri Niên đang đi gần như không phát ra tiếng động khi dẫm lên sàn nhà.

Tới cửa phòng mình, cậu mở cửa, trong phòng chỉ mở một ngọn đèn, phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

Dương Khác đặt vali của cậu cạnh cửa, cúi đầu nhìn Úc Tri Niên.
Dương Khác nhìn rất bình thường, lại giống như rất khác thường.

Úc Tri Niên đoán hắn dậy từ sớm, giờ chắc là rất mệt nên thử thăm dò: "Chúc ngủ ngon!"
"Ngủ ngon." Dương Khác từ tốn nói.
Dương Khác đi ra, Úc Tri Niên đứng cạnh cửa, tay cầm tay nắm cửa, đẩy cửa lại, nhưng không được.
Cậu sững sờ, nhận ra Dương Khác đang chống tay vào ván cửa, không để cậu đóng lại.

Cậu ngẩng đầu định hỏi sao thế thì thấy Dương Khác mặt không đổi sắc nhìn mình, đầu cúi xuống, từ từ tìm tới bờ môi mình.
"Đêm nay anh không đi được không?" Dương Khác hôn cậu, hỏi.
☁️ Vân Tình Cung ☁️.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện