(33)
Uyển, ai cho em gái gan đó? Ai cho em cái gan hận tôi?
...
Trên chiếc giường lớn, cơ thể mong manh của phụ nữ vẫn đang cố gắng giẫy giụa. Người đàn ông nằm ở phía trên, không hề có chút lưu tình mà hung hăng xé rách áo ngủ mỏng manh.
Trầm Uyển hoảng loạn, cô òa khóc cầu xin:
- Đừng như vậy, cha nuôi...
- Uyển, em biết tôi ghét nhất thứ gì không? Ghét nhất là em quật cường phản kháng tôi.
Ngự Trầm Quân vốn không quan tâm tới lời cầu xin của Trầm Uyển, bàn tay lạnh lẽo giơ lên vẽ một đường hoàn mĩ trên gương mặt nhỏ của cô. Trầm Uyển ngay lập tức quay mặt đi, cô không muốn bàn tay tanh tưởi đó chạm vào mình. Nhưng Ngự Trầm Quân nào để cho cô được như ý muốn? Hắn lập tức bóp mạnh lấy cằm nhỏ của cô, không cho phép cô có cơ hội quay đi.
- Ông sẽ xuống địa ngục.
Trầm Uyển cầu xin không được, cuối cùng cô rơi vào tuyệt vọng, trừng mắt lớn tiếng với hắn. Cô cứ nghĩ Ngự Trầm Quân sẽ tức giận trước câu nói của cô, nhưng không ngờ, hắn không những không tức giận mà còn cười. Nụ cười tựa như ma quỷ.
- Ha, xuống địa ngục? Vậy chúng ta cùng nhau xuống địa ngục!
Vế câu cuối, hắn cố tình gằn từng chữ một, nhằm nhấn mạnh rõ cho cô biết, cô đang cố phản kháng ai?
Hắn sẽ không cho cô cơ hội để phản kháng một cách ngu xuẩn như thế.
Trầm Uyển hinh hãi nhắm chặt mắt lại, cô không muốn mở mắt ra. Cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt của tên ác ma đang ra sức hung hăng chiếm đoạt cô.
Ngự Trầm Quân nhanh chóng cởi bỏ những thứ cản trở, không một dạo đầu hay cuối nào, lập tức đâm sâu vào trong cơ thể cô. Nhìn thấy cô cắn chặt môi ngăn không cho bản thân mình phát ra tiếng rên rỉ, hắn càng điên tiết hơn, hung hắn cúi xuống chiếm lấy bờ môi cô.
Trầm Uyển kinh hãi, toàn thân đau đớn như bị xé rách, bàn tay yếu ớt vẫn cố đẩy Ngự Trầm Quân ra. Nhưng ngược lại, dường như cô càng phản kháng càng thì hắn lại càng hưng phấn, điên cuồng ra vào trong cô. Mỗi đợt tiến vào, hắn dường như là muốn đâm vào nơi sâu thẳm nhất trong cô.
Trầm Uyển cuối cùng cũng không thể chịu được, bật ra tiếng rên rỉ khe khẽ:
- A...
Hạ thân bên dưới truyền lên cơn đau khủng khiếp khiến cho Trầm Uyển đau đớn, cô bấu chặt lấy hai vai của hắn, cố giữ cho bản thân mình được thăng bằng. Khuôn mặt xinh đẹp ướt át mồ hôi, mái tóc xoăn mềm mại xõa tung như con rối.
Sự quật cường của cô, cuối cùng cũng bị Ngự Trầm Quân thành công phá vỡ, cô khóc nức nở, toàn thân mềm nhũn tùy ý để cho Ngự Trầm Quân hành hạ thể xác lẫn tinh thần.
Nhưng hắn không chỉ dừng lại tại đó, một tay nâng cô lên tiến về phía cửa sổ đang mở tung ra, nước mưa hất vào phòng khiến cho sàn nhà ẩm ướt. Hắn đặt cô lên thành cửa sổ, ra sức đâm sâu vào trong cô.
- Áaaa!
Trầm Uyển kinh sợ hét lên, hai tay lập tức quấn chặt lấy cố hắn. Bây giờ, chỉ cần cô buông tay, cô sẽ rơi từ tầng 4 xuống, thịt nát xương tan. Không, cô không muốn chết. Cô phải sống, phải sống để chứng kiến ngày Ngự Trầm