Đường Lưu Vũ chọn lựa rất kỹ càng từ giới thiệu đến thông số, cẩn thận không bỏ sót qua bất kỳ món nào.
Hắn đã tìm được vài món khá phù hợp với sở thích, chỉ là cần phải tính toán đến độ phù hợp, tính thực dụng, khả năng mang vác…rất nhiều yếu tố khách quan khác để đảm bảo chúng đạt được hiệu quả cao nhất trong chiến đấu.
- Ngươi đang chọn vũ khí?
Một âm thanh vang lên khi Đường Lưu Vũ đang đứng trước một khẩu súng có ống năng lượng màu lam rất đẹp mắt và thông số khá ấn tượng.
Hắn quay đầu nhìn sang thì không biết từ lúc nào Chu Bác đã đứng ngay bên cạnh mình.
- Chu thúc thúc.
Đường Lưu Vũ vẫn chưa thể quen được với kẻ tên Chu Bác này dù ba người kia có vẻ rất kính trọng hắn.
Ở Chu Bác có một thứ gì đó khiến hắn cảm thấy không thoải mái.
Đây đơn thuần là trực giác, mà Đường Lưu Vũ lại là kẻ tin tưởng trực giác của mình.
Chu Bác khẽ gật đầu xem như chào hỏi rồi nhìn về phía khẩu súng mà Đường Lưu Vũ đang xem xét:
- Thứ này không hợp với ngươi.
- Tại sao?
- Uy lực quá lớn, phải người thức tỉnh giả cấp C trở lên, hơn nữa sở hữu năng lực liên quan đến sức mạnh thể chất mới khống chế được nó.
Thời gian qua ngươi rèn luyện rất tốt, đã hoàn thành được kỹ năng chiến đấu và tinh thông vũ khí trung cấp nhưng vẫn chưa thức tỉnh.
Năng lực thể chất của ngươi chỉ mạnh hơn người bình thường một chút.
Ta kiến nghị những món vũ khí thiên về nhẹ nhàng linh hoạt, ví dụ như đoản đao hay súng ngắn.
Uy lực mạnh thì có bom phân cực hoặc nén khí.
Khi ngươi vận dụng tốt những thứ này thì đã có thể phối hợp tác chiến với ba người bọn hắn.
Đề nghị không tệ, rất hợp với tình trạng hiện tại của Đường Lưu Vũ.
Hắn chỉ hơi bất ngờ là vị Chu thúc thúc này có thể nói nhiều với mình như vậy.
Từ khi Đường Lưu Vũ đến đây, thái độ của đối phương vẫn luôn là lạnh nhạt, nhiều nhất chỉ có vài câu chào hỏi qua loa.
Tất nhiên đây không phải điểm gì đáng chê trách.
Món ăn mà Chu Bác chế biến đều rất ngon, đến mức Đường Lưu Vũ thỉnh thoảng sẽ gọi hệ thống lấy món từ chỗ đối phương dù hắn vốn không cần ăn uống.
- Vậy Chu thúc thúc có biết thứ nào phù hợp với ta hay không?
Chu Bác gật đầu, ra hiệu cho Đường Lưu Vũ đi theo mình.
Đến một căn phòng, hắn nhanh chóng quét mở cửa, dẫn Đường Lưu Vũ tiến vào.
Trong phòng là đủ những loại vũ khí, từ hoàn thiện đến những món còn trong quá trình chế tác.
Chu Bác chậm rãi nói:
- Những vũ khí người kia đều là do thầy của ta lượng thân định chế cho Cố Dạ, Tư Cẩn Ngôn và Vân Lam.
Thầy của ta là người cầu toàn, muốn dành cho nghĩa tử của mình những thứ tốt nhất, không lượng thân định chế thì không được.
Hắn không may mất sớm khi ngươi chưa kịp đến nên không có thứ nào dành riêng cho ngươi.
Ngươi có thể sử dụng nhưng độ phù hợp sẽ không cao.
Còn đây là những vũ khí do ta tự tay chế tạo trong quá trình kiểm tra thông số mà phòng tập luyện và buồng giả lập ghi lại.
Chu Bác là người vận hành cả căn cứ, thu thập thông tin của từng người chỉ là chuyện nhỏ.
Tất nhiên chỉ số cá nhân vẫn được giữ bí mật dựa vào cơ chế bảo mật bằng tín hiệu não bộ, hắn chỉ dựa vào dấu vết lưu lại trong phòng tập và buồng giả lập để chế tạo vũ khí tương thích.
Chu Bác lục lọi một hồi lâu, thay vì dùng trí tuệ nhân tạo hỗ trợ thì hắn thích phương pháp thủ công hơn.
Có thể thấy đây cũng là một kẻ cầu toàn, thậm chí có phần ám ảnh, thích tự mình làm mọi thứ chứ không muốn ai nhúng tay vào.
Sau một hồi lâu, Chu Bác gạt bỏ hết những thứ bừa bộn trên bàn rồi lấy ra một đống đồ vật xếp thành từng hàng trước mặt Đường Lưu Vũ.
- Đây là áo giáp, trong chiến đấu an toàn luôn phải được đặt lên hàng đầu, nhất là khi ngươi chưa thức tỉnh, sức mạnh thể chất vẫn bị hạn chế như nhân loại phổ thông.
Chiến giáp này được tích hợp các công nghệ tiên tiến nhất cùng trí tuệ nhân tạo có tốc độ xử lý cao.
Nó sẽ chủ động né tránh hoặc tạo rào chắn năng lượng khi phản xạ của ngươi không theo kịp.
Ta còn tích hợp thêm các chức năng bay, siêu tốc, bẻ cong ánh sáng để tàng hình, chống thiết bị theo dõi, các khe thiết lập để gắn vũ khí chính và phụ trợ, chỉ cần một ý nghĩ cũng