Edit: NCX
Chương 58: Yêu đương sẽ gây ảnh hưởng đến học tập sao?
"Cạch" một tiếng, một quả bi lăn xuống lỗ, rất nhanh đã luyện xong một ván.
Thời gian nghỉ giữa giờ không dài, vốn cũng cần phải chơi nhanh chóng.
Khương Hạo cầm phấn lơ về đến phòng thiết bị, trông thấy Tôn Thành nắm cơ đứng bên cạnh bàn bi-a, Lâm Thiên Tây thì vừa mới thu cơ đứng thẳng dậy.
"Bây giờ dạy tôi được chưa?" Thấy bọn họ đã đánh, cậu ta lại hỏi Lâm Thiên Tây.
"Được." Lâm Thiên Tây nói: "Lại đây đi."
Khương Hạo quan sát cậu: "Không phải vừa nãy cậu nói sợ không đánh được à?"
"Chơi được rồi." Lâm Thiên Tây cười, liếc Tôn Thành một cái, bây giờ tâm trạng khá lên rồi.
Đúng lúc ấy điện thoại Tôn Thành rung, hắn buông cơ, lấy điện thoại đi ra ngoài cửa: "Tôi nghe điện thoại."
"Ừm." Lâm Thiên Tây nhìn thoáng qua, đoán hẳn là Cố Dương, cậu quay đầu bảo Khương Hạo bày bi, lại nhìn Tôn Thành.
Tôn Thành mắt nhìn điện thoại, quả thực là Cố Dương gọi tới, áp máy vào tai: "Có chuyện gì, sao lại gọi điện cho anh vào lúc này?"
1
"Anh ơi," Cố Dương ở đầu bên kia nói: "Ba ông ấy..."
Nghe thấy liên quan đến Cố Chí Cường, giọng Tôn Thành trầm xuống: "Ông ta làm sao?"
Lâm Thiên Tây ở bàn bi-a vừa mới đè thấp bả vai, lại quay đầu nhìn hắn.
"Cậu mau đánh đi chứ." Khương Hạo giục.
Lâm Thiên Tây đành phải chuyên tâm chơi bi-a.
Có lẽ là sợ Tôn Thành không vui, Cố Dương chần chừ một lúc mới nói tiếp: "Ông ấy lôi hết những thứ trước đây trong nhà ra, cái gì bán được đều bán hết rồi, còn lại một vài món gửi đến chỗ chị Thải làm việc, nói rằng muốn gặp em, bị chị Thải gửi trả lại."
"Chẳng phải vẫn là những chuyện ông ta thường xuyên làm à? Không có gì ngạc nhiên." Giọng Tôn Thành rất thấp, không muốn ảnh hưởng đến hai người bên kia đang chơi bi-a: "Mặc kệ ông ta làm gì, dù sao ngôi nhà kia cũng không phải của chúng ta nữa, đồ đạc đưa cho em thì cất đi, em đừng nhìn."
Nhà đã bị Cố Chí Cường bán đi từ lâu, thời điểm ra đi Tôn Thành không hề mang theo đồ vật gì, cũng không có ý định cần gì hết.
Cố Chí Cường thích trở mặt thế nào thì trở mặt, thích giày vò thế nào thì giày vò, dẫu sao cũng không phải lần đầu tiên ông ta bán đồ đi để đổi lấy tiền.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Không sao đâu anh à, em chỉ nói cho anh một tiếng, biết anh lo lắng, có chị Thải ở đây, em rất ổn." Cố Dương nói: "Lát nữa em dọn dẹp đồ một chút, sau đó chụp hình gửi cho anh nhé, anh xem có thứ anh cần không."
"Tùy, anh không sao cả." Giọng điệu Tôn Thành rất lạnh nhạt, nhắc đến Cố Chí Cường lại càng lạnh, bản thân vốn không hề hào hứng nói chuyện về kẻ đó.
"Vậy cứ như vậy nha, hình như em nghe thấy tiếng bi-a, bọn anh lại chơi bi-a ạ?"
Tôn Thành nhìn sang Lâm Thiên Tây ở chỗ ấy đang áp cơ: "Luyện bi-a."
"Lại luyện cùng anh Tây có đúng không?" Đầu dây bên kia chợt vang lên giọng Quý Thải.
Tôn Thành không ngờ rằng cô cũng ở đó, "Ừm" một tiếng.
"Chị Thải chị nói đi..." Giọng Cố Dương xa dần, dường như đã đưa máy cho Quý Thải cầm, giọng cô lại lập tức truyền đến, có phần cố tình hạ thấp xuống: "Vừa thi đấu vừa luyện tập, đây là hiểu rõ mà cậu nói hả?"
Ánh mắt Tôn Thành đảo qua thân ảnh nơi bàn bi-a, dứt khoát bước ra ngoài cửa, ra đến bên ngoài mới đáp: "Chỉ là luyện bi-a."
"Nhóc Thành, cậu nói thật đi, cậu đối với Lâm Thiên Tây rất khác biệt đúng không? Nói hiểu rõ có phải là vì chuyện trước kia đúng không? Cậu đang cố ý đè nén chính mình đó à?"
Tôn Thành không trả lời.
"Lại nữa, lại không nói." Quý Thải tức giận "xùy" một tiếng: "Cậu cố ý không để tâm tới người khác."
"Ừm, tôi cố ý, cúp đây." Tôn Thành nói xong thì thật sự cúp điện thoại.
Vừa quay đầu định đi vào thì Lâm Thiên Tây đã từ bên trong đi ra.
Khương Hạo đi theo phía sau, thuận tay gài cửa lại.
"Không đánh nữa?" Tôn Thành hỏi.
"Không đánh nữa, giờ ra chơi sắp hết rồi, phải đi học." Một tay Lâm Thiên Tây kéo áo thun ngắn tay trên người, đầu đã mướt mát mồ hôi, tóc mái trên trán cũng ướt đẫm, che lấp đi một nửa phần mắt.
Tôn Thành cất điện thoại: "Vậy đi."
"Cố Dương nói gì với cậu thế?" Lâm Thiên Tây vừa đi vừa thuận miệng hỏi một câu.
"Không có gì, tán gẫu vài câu thôi." Tôn Thành không muốn nhắc đến Cố Chí Cường trước mặt cậu.
Lâm Thiên Tây cực kỳ thức thời, thấy hắn không muốn nói thì không hỏi nữa.
Về đến lớp cũng đúng lúc chuông vào học reo.
Tôn Thành ngồi xuống chưa được một phút, điện thoại lại rung, nhân cơ hội giáo viên chưa đến, hắn mở ra, Cố Dương gửi mấy tấm hình trên Wechat, phía dưới còn có một tin nhắn.
[ Anh ơi, đồ của anh cũng ở đây. ]
Hắn ấn xem, ngón tay dừng lại một lúc ở một tấm hình, trong ảnh là mấy chiếc CD được đóng gói rất kỹ, hắn nhìn sang Lâm Thiên Tây vừa mới ngồi xuống bên cạnh, sau đó ngón tay di chuyển, gõ chữ trả lời.
[ Gửi đồ trong ảnh này cho anh. ]
Tin nhắn Cố Dương lại gửi đến.
[ Anh thấy chưa, lúc hỏi anh anh còn bảo không cần. ]
Tôn Thành thấy giáo viên vào cửa thì nhanh chóng trả lời lại một câu rồi lập tức để điện thoại di động xuống.
[ Cần cái này. ]
Lâm Thiên Tây quay đầu nhìn hắn, vừa vặn lại đúng lúc Tôn Thành đang nhìn cậu, ánh mắt hai người thoáng chốc chạm phải ánh mắt của đối phương.
"Cậu làm việc riêng?" Hắn hỏi.
"Không." Lâm Thiên Tây nhỏ giọng trả lời lại một câu, cậu cười cười quay lên nhìn bảng, vào lớp rồi, ai mới làm việc riêng cơ? Sau đó lại vô thức liếc hắn một cái.
Sắp đến chủ nhật, hiếm khi có được một hôm tan học sớm hơn một chút như hôm nay.
Thời điểm hết tiết cuối cùng, Đào Tuyết đi tới cửa sau, lúc đi qua bàn Lâm Thiên Tây còn khẽ gật đầu với cậu.
Lâm Thiên Tây thấy bọn Vương Tiếu chưa nhìn thấy, tùy ý cười một cái đáp lại, không nhắc về chuyện lúc trước.
Cười xong thì nhìn Tôn Thành, hắn đang cất sách, cũng không biết là có thấy được cảnh vừa rồi hay không.
"Đến chỗ Dương Duệ hả?" Lâm Thiên Tây hỏi, giọng rất thấp, chỉ hỏi hắn mà cố ý không để cho người khác nghe thấy.
"Hôm nay cậu không phải vội về nhà nữa sao?" Tôn Thành nhìn sang.
Lâm Thiên Tây lại nhớ tới lúc ra khỏi cửa sáng nay ồn ào với mẹ Lâm đến mức khó chịu, khô khan cười: "Không vội, có đi hay không đây?"
Tôn Thành đứng lên nhìn cậu.
Lâm Thiên Tây biết là hắn đồng ý rồi, lập tức cầm cặp sách, đưa mắt nhìn cửa ra hiệu rồi chạy đi trước.
Dương Duệ ở gian tạp hóa lau chùi quầy kính, lau xong ra ngoài phơi khăn thì vừa hay trông thấy hai người một trước một sau đi tới, Lâm Thiên Tây đi trước, Tôn Thành đi phía sau, hai tên đẹp trai ở cùng một chỗ rất thu hút sự chú ý.
"Tới luyện bi-a hả?" Anh chỉ gian cách vách: "Bóng đèn ở bên đó hỏng rồi, muốn đánh thì tự sửa lại đi nhé."
"Đệch mợ, anh cố ý chờ bọn em tới làm cho có đúng không." Lâm Thiên Tây nói.
Tôn Thành bước về phía gian bên cạnh: "Tôi đi xem thử."
"Cậu nhìn người ta đi kìa." Dương Duệ khinh bỉ liếc Lâm Thiên Tây một cái rồi đi vào trong tiệm.
Lâm Thiên Tây nhìn Tôn Thành vào gian cách vách, cũng đi theo vào gian tạp hóa định mua hai chai nước mang qua.
Dương Duệ đứng ở quầy vẫy tay nhìn cậu: "Hai trăm tệ cậu để ở đây được mang đi rồi đó."
Lâm Thiên Tây đứng khựng lại trước tủ lạnh, nhìn thoáng: "Cậu ấy đã tới rồi sao?"
Đương nhiên là đang nói Tần Nhất Đông.
"Tới rồi, vừa mới đi thôi, anh bảo với nó cậu giành quán quân." Dương Duệ chỉ chai nước trên kệ để hàng: "Thằng nhóc đó mua cái kia."
Lâm Thiên Tây nhìn chai nước kia, chỉ là một chai nước cam rất bình thường, nhưng trên vỏ chai còn in dòng chữ "quán quân", cậu không khỏi thấy buồn cười: "Đồ ngốc này..."
1
Thế này coi như là chúc mừng hả?
"Chả hiểu nổi hai cậu, anh không nói cho nó là tiền của cậu, chỉ bảo đó là anh miễn phí cho nó, sợ nó lại không thoải mái." Dương Duệ nói tới nói lui cũng không truy hỏi lý do, anh hiểu Lâm Thiên Tây có lý do của riêng mình.
Lâm Thiên Tây mím môi không nói nữa, cũng không hỏi sau khi Tần Nhất Đông nghe cậu giành quán quân thì nói cái gì, đoán chừng cũng rất cọc cằn mà đáp lại một câu ai thèm quan tâm cậu, cậu còn không rõ thằng nhóc đó chắc.
1
Cậu mở tủ lạnh lấy hai chai nước ra.
Dương Duệ ở sau quầy thở dài: "Thiệt thòi cho anh ngày trước ở đảng Đông Lâm, không tưởng tượng nổi là bây giờ hai đứa lại thành như vậy."
"Cái gì cơ?" Lâm Thiên Tây nghe được thì sửng sốt: "Ông chủ Dương, anh đừng đùa em nữa, em cũng không phải học sinh ban xã hội, không học lịch sử đâu, cái gì mà rối rắm lung tung thế."
Dương Duệ lại khinh bỉ nhìn Lâm Thiên Tây, cầm cái tăm chỉ cậu: "Đông trong Tần Nhất Đông, Tây trong Lâm Thiên Tây, đảng, Đông, Lâm, hiểu chưa hả?"
"......" Lâm Thiên Tây cạn lời khoảng một giây: "Anh cũng biết chơi thật."
"Ai mà không có thú vui chứ, anh đây tự mình vui đùa một tí không được chắc?" Dương Duệ liếc sang gian cách vách một cái: "Có phải bây giờ anh nên sang đảng Thành Tây không?"
1
Lần này Lâm Thiên Tây nhảy số