Đúng lúc này ngoài giường có tiếng động khe khẽ, Tưởng Hoàng biết Thẩm Huyền Quân tỉnh rồi, âm thanh bên ngoài nhỏ dần đi, tiếng bàn chân rón rén làm hắn sợ hãi y lại có định bỏ trốn.
Thẩm Huyền Quân đang co ro bỗng nghe tiếng màn hoa bị tốc lên, người cố thu bé lại thật nhỏ nằm chui dưới chân bàn không động đậy. Trong căn nhà này có rất nhiều nơi ghi lại dấu vết của hai người một thời nồng ấm quấn quýt, khi trở lòng không còn mong chờ nữa, tốt đẹp khi chưa cũng bám bụi rồi. Trong lòng Thẩm Huyền Quân bỗng nảy sinh tia ớn lạnh, bất hạnh lớn nhất đời y bắt đầu từ sự cố chấp ngu ngốc của bản thân, nơi này là nhân chứng sống ghi lại. Thậm chí có những việc y không còn nhớ nữa nhưng bước vào đây, hơi thở của những ngày u ám tối tăm đó quay trở lại đeo bám, tái độc.
Thẩm Huyền Quân cuộn người lại, cả người như kim chích thủng xương. Trong mơ cố thoát khỏi gông xiềng chạy đến người mình yêu, người đang ở đâu, có bình an hay vui vẻ không, nghĩ thế y mới có chút sức sống bám víu lại thế gian này.
Năm tháng trầm luân đã rời xa, y đã tìm được hy vọng rồi. Lạnh lẽo tịch mịch qua đi ngày mai trời lại sáng.
Chỉ cần hắn đừng làm phiền đến cuộc sống của y nữa thôi, nhưng… hắn mãi bám riết không tha.
Nhìn thấy cảnh tượng này Tưởng Hoàng cuống quýt cả lên, nhiễm lạnh còn chưa khỏi. Mưa tuyết rơi suốt, đất đai ẩm lạnh còn tiếp tục nằm lăn dưới đất e là dưỡng bệnh một năm, hai năm chưa chắc đã khôi phục. Trên người Thẩm Huyền Quân vẫn còn khoác áo lông dày nặng sạch sẽ nằm cuộn người dưới mặt đất dơ bẩn, không biết đang sợ hãi cái gì.
"Ca ca mặt đất lạnh lắm." Rút kinh nghiệm lần trước hắn không đợi y chui ra mà trực tiếp lật bàn đặt qua một bên, nhanh nhẹn lưu loát nhét người vào trong lòng: "Ngoan, lên giường nằm nghỉ một lát, ta mang đồ ăn ngon ra."
Ca ca trở nên háo ăn hắn rất vui mừng ấp ủ âm mưu nuôi y đến béo tròn mập mạp. Có da có thịt rồi ôm cũng thích hơn, sáng bãi triều xong hắn lại về cùng ca ca dùng bữa, khẩu vị của ca ca hắn rõ nhất, uống thêm dược liệu bồi bổ, đảm bảo vài năm nữa cơ thể sẽ ổn định hơn một chút. Hắn đưa người về cung, đón Nguyên Dương về theo, có đứa trẻ bên cạnh tâm trạng tốt hơn, mỗi ngày đều vui vẻ bệnh nào mà không khỏi.
Tưởng Hoàng vỗ về, vừa xoa vừa ôm kéo người ngồi dậy.
Mưa tuyết rơi dày hơn, sương lạnh dâng lên nửa người. Thẩm Huyền Quân gồng người không chịu nhúc nhích, mắt nhắm chặt, hắn muốn đỡ người dậy y càng rúc người lại nhiều hơn, hận không thể nén chặt bản thân thành khối đá nặng nề, không để cho hắn di chuyển. Tuy không giãy giụa nhưng bộ dạng này làm hắn đau lòng như cắt, lúng túng chẳng biết làm sao?
Phương Dao nhìn một lát, khẽ đi lên phía trước khép kín cửa lại, trầm giọng khuyên: "Hay là đổi giường đi."
Tưởng Hoàng…
Sắc mặt dần tái nhợt môi cắn lại, tựa như cố gắng kiềm chế gì đó. Hắn hoài nghi, ngực đập thịch một tiếng rồi cả lồng ngực như bị người ta dùng đá đập lên, hắn kịch liệt hít sâu, song ngực vẫn căng cứng khó thở. Không khác gì yêu quái bị đè dưới núi tiên. Chợt nghĩ đến gì đó, mặt hắn sưng lên, mi mắt run rẩy, là ai đang phanh ngực hắn ra, xé vết thương trước ngực đến máu thịt mơ hồ? Là ai muốn moi móc tim gan của hắn ra?
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cũng là một ngày tuyết lạnh như này, gió thổi rít gào.
Trước cửa nhà Thẩm Huyền Quân đang quỳ trên tuyết trắng run lẩy bẩy. Những ngày này ở trên núi nước đã đóng thành băng cứng hết, trong phòng chỉ có một ít cành cây khô đốt lên sưởi ấm, nước lạnh chẳng có để uống nói gì đến nước ấm bỏ túi sưởi. Bầu trời đêm cứ thế nặng nề chìm trong mưa tuyết trắng xóa, sương giá giăng giăng lạnh tới phế phủ, xương cốt cứng lại.
Thẩm Huyền Quân cúi đầu, có thông truyền hắn sẽ cùng hoàng hậu đi đến, lúc công công báo tin này còn cười tủm tỉm không thôi. Trưởng công công ở bên cạnh quát lớn răn dạy đệ tử của mình xong, liếc mắt nhìn mang theo tia thương hại, song vẫn không nói gì, lắc đầu rời đi. Đến khi nhìn thấy một góc áo choàng lướt qua, mi mắt mới khẽ giật một cái, sau đó ngửi thấy mùi hương thơm ngát trong tuyết lạnh mang đến cảm giác thần bí sâu kín. Tưởng Hoàng ôm hoàng hậu đi lướt qua người y, không nói lời vào vào thẳng trong nhà.
Cánh cửa phía trước khép lại, hơi thở Thẩm Huyền Quân cũng dần suy yếu.
Hoàng hậu Tùy Ngọc thấy hắn ngồi lên giường, cánh tay trắng nõn khẽ đặt đèn lồng trên tay xuống bàn, rót nước cho hắn. Nàng cầm ấm nước lên, thấy rất lạnh, mở nắp ra chỉ thấy nước trắng. Nàng thở dài đi đến bên cạnh hắn, ôn tồn: "Đêm khuya giá lạnh, người để y quỳ bên ngoài không ổn lắm."
Trong người y có bệnh thương hàn, đừng nói là tới sáng, e là chừng một canh giờ nữa đã không trụ nổi.
"Xác tàn thôi, làm gì đáng nhắc tới."
Bên ngoài vang lên tiếng ho, âm thanh dồn dập như muốn khạc bỏ tim phổi ra ngoài. Tưởng Hoàng quay sang đỡ Tùy Ngọc nằm xuống, khẽ nói: "Nàng mệt rồi, ngủ sớm đi."
Dứt lời liền nằm xuống quay lưng với nàng.
Tùy Ngọc lặng lẽ nhìn bóng lưng hắn giây lát, xoay người, thu mình vào góc phòng ngủ vùi. Rốt cuộc nàng vẫn không ngủ được nằm trằn trọc nghe tiếng mưa rơi, nơi này quá lạnh, lạnh đến mức nàng thấy tâm can rét theo.
"Nàng không ngủ được à?" Giọng nói có chút run không biết là vì lạnh hay do mới choàng tỉnh, cổ họng còn nghẹn.
Tùy Ngọc thỏ thẻ đáp: "Ồn quá thiếp không ngủ được, xe ngựa đang ở ngoài hay chúng ta về cung đi."
Dường như hắn chỉ chờ nàng nói câu này liền vội bật dậy, trên gương mặt vẫn lạnh lẽo mang đầy ý sát phạt như cũ. Mắt Tùy Ngọc cực sáng, qua ánh sáng mỏng nhìn thấy mu bàn tay hắn nổi lên gân xanh, trong lòng vẫn còn do dự. Nhớ lại đêm tân hôn, hắn luôn miệng gọi ca ca trong mơ. Nàng không nhịn được vào trong mộng của hắn, tận mắt chứng kiến một đoạn giai thoại ố vàng, càng ngẫm càng thê lương.
"Ở đây lạnh quá không chịu được, ngày mai người phải vào triều sớm mà." Gương mặt nàng tái nhợt, lại dùng ánh mắt dịu dàng nhìn hắn. Nàng biết, hắn đeo mặt nạ nhiều năm, vết hằn còn đó chỉ có một mình hắn không nhận ra mà thôi.
Tưởng Hoàng không nỡ nhìn nàng ta như thế, gật đầu.
Lúc đó trời đã canh tư, Thẩm Huyền Quân tiễn họ đi rồi lê bước vào trong nhà, thu người dựa cửa nhà sập xệ ngẩng ngơ. Sáng hôm sau lính canh cửa thấy y không ra xay đậu nành, hùng hổ đá cửa xông vào bắt người. Thẩm Huyền Quân èo uột cả người như nhũn nước cuộn người bên trong, nhìn thấy ánh mắt hung hãn lẫn khinh bỉ của lính canh, cổ họng phát ra âm thanh cực nhỏ, chậm rì rì: "Đổi cho ta một chiếc giường mới được không?"
Lính canh đó đương không chịu, giơ chân đá y mấy cái mắng nhiếc đủ điều lôi người ra ngoài.
Đổi giường không được, Thẩm Huyền Quân mặc quần áo cũ thật dày, nằm dưới đất lạnh ngủ vùi. Chút giá lạnh này sao bằng cõi lòng rét buốt cơ chứ? Y thu người lại thật nhỏ, càng nhỏ, vết thương cũng sẽ bị ép chặt không thể ăn lan nữa, đúng vậy, không còn bị lở loét sẽ không đau.
Sau đêm đó Thẩm Huyền Quân ngày càng bệnh nặng, thần trí bất minh, hắn nghiến răng nghiến lợi quát: "Trẫm đã bảo không được để y chết."
Nhớ lại chuyện này, hắn chẳng còn lòng dạ nào những lời dỗ dành dư thừa, da đầu tê rần rần. Phương Dao có ý nhắc nhở y đang ngại bẩn mà thôi.
Chiếc giường hai người từng ôm ôm ấp ấp, hắn vứt bỏ y rồi, đồ đạc trong nhà vẫn giữ như cũ, từng thứ, từng thứ đều là vật tưởng nhớ. Đêm tân hôn hai người động phòng bắt y quỳ trước cửa, nay lại còn ôm người đến đây ân ái trên chiếc giường từng chứng kiến hết tất cả hoan ái ngày xưa.
Thẩm Huyền Quân không chịu được, lòng kiêu ngạo bị đá thủng không biết bao nhiêu lần. Y vẫn vô cùng mâu thuẫn, nghĩ đến ngọn lửa thù hận trong hắn đều do mình gây ra… nhưng hắn hết lần này đến lần khác chứng minh tình cảm khi xưa là giả, mơ mộng hão huyền mãi vẫn phải có lúc tỉnh. Những việc hắn làm khiến y đau hơn chịu trượng hình, lòng hắn biết rõ mồn một, chính là muốn kẻ mình hận đau đến tận cùng địa ngục.
Bao nhiêu yêu thương bấy nhiêu dùi đục đâm vào tâm can, bao nhiêu tin tưởng bấy nhiêu xương tủy cứa vào kinh mạch.
Hắn điên rồi, hắn điên rồi…
Tưởng Hoàng hoảng hốt từng lời thốt ra khỏi miệng lộn xộn: "Không có, không có… ta và Tùy Ngọc không có!"
Hắn miệt mài theo đuổi, tìm mọi cách khiến Tùy Ngọc chú tâm đến mình, tưởng rằng có thể thành toàn cho giấc mộng thuở nhỏ, đem người từng cứu giúp hắn nâng niu trong lòng bàn tay, cả đời không chịu bất cứ thương tổn nào. Thế nhưng, vạn dặm hồng trang, gấm hoa phủ khắp lối khiến người ganh tỵ thèm khát, hắn đem nàng ta về lồng son, phượng đăng chiếu sáng rực một đêm, hắn chưa từng cùng nàng ta viên phòng.
Tùy Ngọc không nói gì thản nhiên chấp nhận, hắn thầm viện cho mình một lí do không muốn vấy bẩn nàng, tệ hơn cảm thấy bản thân không sạch sẽ khi cùng kẻ khác qua lại, người này còn là kẻ thù của hắn, dựa vào người khác trèo lên không phải việc vẻ vang.
Làm vua rồi, có địa vị, quyền thế, mỹ nhân… Hắn vẫn không thấy vui vẻ.
Nến đỏ trong phòng như trở thành lệ quỷ vây quanh hắn, trở thành gương chiếu yêu nhằm vào hắn, bắt hắn phải hiện rõ nguyên hình.
…
"Ca ca, ta và cô ta không xảy ra chuyện gì cả! Đêm tân hôn đó… đêm đó…"
Trời đổ tuyết, mới nửa ngồi nửa quỳ dưới đất hai chân hắn đã lạnh cóng, cứng ngắc. Tiếng cười chế nhạo trong hôn lễ vẫn vang bên tai, vây chặt hắn không chịu tiêu tan. Xung quanh biến thành biển máu, hắn ôm người trong lòng không buông, lại cảm thấy đây không phải là người hắn yêu, không phải dáng vẻ này, không phải ánh mắt sợ hãi này… tất cả đều không phải, hắn biết, hắn biết mình đánh mất rồi, dốc lòng tìm kiếm, róc xương róc thịt lót đường tìm kiếm người trong lòng quay trở về. Bảo hắn nên bắt đầu giải thích từ đâu, từ vở tuồng ghê tởm ngày thành thân, hay là từ lúc hắn bắt y quỳ bên ngoài phòng tân hôn của họ, để y đau đớn nhục nhã sống không bằng chết.
Hắn còn hạ thuốc…
Trong đầu Tưởng Hoàng trăm mối tơ vò, nhớ lại lời nói hứa ngày trước trong lòng có chút an ủi, ca ca không phải người dễ thay đổi, đã từng trải qua nhiều sóng gió như vậy không phải vẫn hướng về hắn sao? Ca ca đã nói rành mạch với hắn từng chữ, chỉ cần hắn chịu quay đầu y sẽ cho hắn thêm cơ hội, cho dù cơ hội đó vỡ vụn từng mảnh, từng mảnh bén nhọn đâm vào xương tủy, hắn cũng cam lòng đón nhận. Phải, phải, lúc trong ngục y đã nói thế… trong ngục…
Sắc mặt Tưởng Hoàng chợt tím tái.
Sau này, sau này hắn sẽ nuôi y như một con mèo mềm trong cung ư? Ngoan ngoãn nằm im, bị người chọc thò vuốt chọc lại cũng chẳng dám.
Thẩm Huyền Quân là cương đao cứng rắn, yêu hắn, vì hắn cam nguyện hồn phi phách tán, nhưng cũng vì hận hắn, quyết tuyệt từ bỏ, thà gãy chứ không chắp vá gắn hàn nữa. Hắn nhiệt tình bao nhiêu, dâng con tim nóng bỏng lên lại sợ y chẳng đoái hoài, bỏ mặc nó lạnh lẽo. Đây là báo ứng của hắn, tự làm tự chịu, từng đối xử với y thế nào hậu quả tự gánh. Hắn tìm mọi cách trốn tránh không dám đối diện sự thật, khư khư tin rằng quay về nơi họ từng hạnh phúc, tình yêu đã tàn rụi sẽ có chút hy vọng hồi sinh.
Môi Tưởng Hoàng run run, nuốt máu vào trong ngực: "Đổi… đổi giường đi." Sau đó lại vỗ lưng y nỉ non: "Đổi hết chăn đệm mới ca ca đừng khóc, đừng khóc."
Thẩm Huyền Quân không lên tiếng, cắn răng, nước mắt lặng lẽ chảy đầy mặt.
Mưa gió điên cuồng đập bên ngoài căn nhà nhỏ, trong phòng lại