Trì Thâm yên lặng như vậy nhìn cô rất nhiều năm, tuy rằng không phải lần đầu tiên bị nhìn lén, nhưng lại là lần đầu tiên bị dùng phương thức nhìn lén này, mặc dù tính cách bình lặng như nước, lông mi cũng không tránh khỏi khẽ nhúc nhích.
Kiều Trăn Trăn đáng lẽ ra muốn giết thời gian, cũng thuận tiện nhìn xem tiểu biến thái luôn luôn nhìn lén mình, ai biết liền nhìn đến bộ dáng lông mi run rẩy của anh, tuy rằng thời gian run rẩy hơi ngắn , một giây sau liền trở về bình lặng,ít nói nhưng cô vẫn là nhịn không được bật cười.
Sau đó liền nhìn đến Trì Thâm nhấp nổi lên môi mỏng, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Kiều Trăn Trăn: “……”Cô dọa đến anh?
Cô nhanh chóng buông gương xuống, đầu ngẩng lên làm bộ nghiêm túc nghe giảng bài, chỉ là một lát sau, vẫn là nhịn không được trộm đưa gương lên.
Cô vốn dĩ chỉ là muốn nhìn anhmột chút, kết quả lại không cẩn thận thông qua gương nhìn nhau, không khỏi một trận cảm thán.
…… Anh cứ nhìn chằm chằm mình như thế cả ngày, rốt cuộc là làm thế nào bảo vệ xếp hạng đứng thứ nhất ba năm liền?
Cô cảm thấy mình có nghĩa vụ giám sát anh học tập thật tốt, vì thế lại lần nữa đưa gương lên.
Quả nhiên, anh vẫn còn nhìn chằm chằm cô.
“học tập thật tốt vào.” Cô vẻ mặt nghiêm túc,thông qua gương không một tiếng động làm khẩu hình.
Trì Thâm yên lặng cùng cô đối diện, đối diện thời gian càng lâu thì càng trở nên cứng đờ, Kiều Trăn Trăn tinh tường nhìn thấy,cánh tay anh ở phía dưới, bởi vì dần dần khẩn trương thế nhưng banh ra cơ bắp, tuy rằng không đủ cường tráng, nhưng đường cong xinh đẹp hiện ra, là cô thực thích cái loại này.
Trì Thâm ốm vậy màcó cơ bắp.
Lông mi cô giơ giơ lên, ít nhiều vẫn có chút kinh ngạc.
“Kiều Trăn Trăn,đừng dùng gương trong giờ học.”
Tiếng của chủ nhiệm lớp đột nhiên vang lên lên đỉnh đầu, Kiều Trăn Trăn hoảng sợ, nhanh chóngđem thu hồi gương vào hộc bàn, cùng quyển truyện mà Triệu Luyến Kiều đưa đặt ở cùng nhau.
Thời gian trong tiết học lại trôi qua thật chậm thật chậm, Kiều Trăn Trăn buông tiếng thở dài, một bên nghe thiên thư, một bên tìm phương thức học tập phù hợp cho mình.
Thật vất vả để trải qua 45 phút dài dằng dẳng,khi nghe được tiếng chuông tan học, Kiều Trăn Trăn cảm thấy được giải thoát.
Tuy rằng cô học trường cấp ba Thừa Đức có đầy lớp thực hành lớn nhỏ, nhà trường vẫn luôn kéo dài lớp đến giữa trưa chủ nhật mới nghỉ ngơi được nửa ngày, nhưng thứ sáu đến chủ nhật sẽ không có tiết tự học buổi tối, nói cách khác, hôm nay chuông tan học vang lên thì cô có thể rời đi rồi
Kiều Trăn Trăn vui vui vẻ vẻ thu thập cặp sách, nhưng mà còn chưa đứng lên, liền nghe tiếng của thầy chủ nhiệm: “Kiều Trăn Trăn, hôm nay em trực nhật, nhớ rõ quét tước vệ sinh.”
“…… Nga.” Kiều Trăn Trăn chỉ phải đáp ứng.
Trong lớp các bạn lục tục rời đi, lớp học rất mau trở nên trống trải, Kiều Trăn Trăn đem cặp sách để trên bàn, quay đầu thấy Trì Thâm vẫn còn trong lớp, khóe môi cô nổi lên nụ cười nhẹ
“Trăn Trăn, chúng ta đi thôi.” Triệu Luyến Kiều kêu cô.
Kiều Trăn Trăn nhíu mày, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh: “Thầy bảo mình làm trực nhật.”
“Trực nhật gì mà trực nhật, phòng học luôn sạch sẽ, có gì bẩn đâu, không cần trực nhật cũng được, ngoài ra……” Triệu Luyến Kiều ám chỉ mà nhìn Trì Thâm liếc mắt một cái, “Càng tối thì trong trường càng ít người,không an toàn đâu.”
Nghe thấy cô ta lại lấy việc Trì Thâm ra nói, Kiều Trăn Trăn cười lạnh m: “Hiện tại là xã hội pháp trị, không có gì là không an toàn ở đây cả, nếu cậu sợ có thể đi sớm.”
“Sao mình có thể làm thế? Mình không yên tâm để cậu lại một mình.” Triệu Luyến Kiều nhíu mày,thể hiện cực kì quan tâm cô.
Trên thực tế là bởi vì chỉ có thứ sáu đến chủ nhật buổi tối cômới không có học bù, mỗi ngày trong những ngày này đều phải đi nữa giờ mới về tới nhà
Vì tiết kiệm được tiền thuê xe,cô mỗi ngày đều ké xe Kiều Trăn Trăn về nhà, hiện tại Kiều Trăn Trăn muốn kéo dài thời gian, cô sẽ đến muộn.
“Mau đi, cậu xem ánh mắt của hắn kìa, thật sự không an toàn tí nào.” Thấy cô cầm cây chổi không chịu bỏ, Triệu Luyến Kiều lập tức hạ giọng đe dọa.
Kiều Trăn Trăn dừng một chút, theo tầm mắt cô xem qua, Trì Thâm còn ngồi ở trong góc lớp, trầm mặc mà nhìn chằm chằm cô, giống như một nấm nhỏ âm u.
Cô đáy mắt hiện lên ý cười, lại nhìn về phía Triệu Luyến Kiều,biểu hiện trở nên lạnh lùng:”Phiền cậu một chút, cậu chắn đường mình.”
Triệu Luyến Kiều trở nên khiếp sợ mà trợn to mắt.
Kiều Trăn Trăn uống lộn thuốc? Trước kia mỗi lần cô ta lấy Trì Thâm ra dọa cô, cô đều hận không thể chạy nhanh chạy, kết quả hôm nay thế nhưng không sợ?
Nhìn thấy thời gian học bù rất nhanh sẽ đến, Kiều Trăn Trăn còn đang chậm rì rì quét rác,cô không rảnh lo nghĩ nhiều, một lòng đoạt lấy cây chổi của Kiều Trăn Trăn: “được được, thật không có biện pháp với cậu,mình giúp cậu làm, Thiên kim đại tiểu thư như cậu làm sao có thể trực nhật được.”
Đáy mắt cô ta hiện lên một tia chán ghét.
Tất cả những gì hiện tại Kiều Trăn Trăn có, sớm muộn gì cô cũng lấy đi toàn bộ.
Kiều Trăn Trăn buông chổi trong tay ra: “Vậy cảm ơn.”
Nói xong trở lại trên chỗ ngồi thu thập cặp sách,trong lúc cô ta vùi đầu quét rác, yên lặng đi ra ngoài.
Triệu Luyến Kiều trong lòng nghĩ đến lớp học bù, phòng học ở mùa hè đóng điều hòa, cô đổ mồ hôi đầm đìa, chờ quét xong lớp học, vừa ngẩng đầu phát hiện trong phòng học lại không có một bóng người, không chỉ không thấy Kiều Trăn không thấy,Trì Thâm cũng không có ở đây luôn.
“…… Trăn Trăn?” cô ta chần chờ mà kêu lên một tiếng.
Không người trả lời.
Cô ta sắc mặt biến đổi,ném cây chổi đang cầm trong tay xuống đất: “Kiều Trăn Trăn!”
Cô ta kêu lớn giữ phòng học lớn xuất hiện phản âm, như là trào phúng cô ta.
Khi Kiều Trăn Trăn chạy ra khỏi phòng học, liền nghĩ tới Triệu Luyến Kiều, trái tim nghẹn ngào mười năm cuối cùng trở nên thoải mái chút, vừa quay đầu lại, thấy Trì Thâm cũng đang đi tới, đi theo cô một đoạn không xa không gần, khóe môi cô dâng lên
“Cậu có muốn mình đưa cậu về không?” Cô cao giọng hỏi.
Trì Thâm đứng yên, ý thức cô nói chuyện cùng mình, dừng một chút, muốn nói gì đó nhưng lại lùi một bước.
Kiều Trăn Trăn thấy thế, không dám tiếp tục chọc anh.
Vẫn biết rằng anh vẫn luôn đi sau lưng cô, bỗng nhiên cô đối tốt với anh thì anh sẽ có bản năng là né tránh, nhưng nếu anh vẫn né tránh không trả lời cô,vẫn nên không nên miễn cưỡng anh.
Vừa nghĩ như thế, Kiều Trăn Trăn không nói lời nào với anh, một mình đi về hướng cổng trường.
Ở vườn trường, hoàng hôn hạ xuống sau lưng, chiếu dáng người cô thành một đường dài.
Cô nhìn cái bóng chính mình mà chậm rãi đi, cho đến khi xuất hiện thêm một cái bóng khác chậm rãi đi theo cô.
Cô duỗi châm dẫm 1 cái.
【Chỉ số hảo cảm +10, hiện có 20 điểm 】
“……Bóng của mình bị đạp mà vẫn có thể vui vẻ?” Tiểu Bát thiệt tình thực lòng cảm thấy không hiểu ra sao.
Đáy mắt Kiều Trăn Trăn hiện lên một tia ý cười, Đi vào chiếc xe quen thuộc, chưa kịp ngồi vững đã nhìn về phía kính chiếu hậu, nhìn Trì Thâm đứng yên một góc nhìn về phía xe cô, khóe môi cô nở nụ cười nhẹ, đang muốn bảo tài xế có thể xuất phát, tài xế đột nhiên chủ động quay đầu hỏi: “Triệu tiểu thư đâu?”
“Hỏi cậu ta làm cái gì?” Kiều Trăn Trăn lạnh lùng hỏi.
Tài xế cười cười: “Ngày thường cô ấy đều cùng tiểu thư đi về cùng nhau, hôm nay sao lại không thấy cô ấy, nếu có việc cần làm, chúng ta thật sự có thể chờ một chút.”
“Bác sao lại quan tâm cậu ấy như thế?” Kiều Trăn Trăn hỏi lại.
Tài xế dừng một chút: “…… Đó là bạn bè của đại tiểu thư.”
“Bạn bè của tôi thì có liên quan gì tới bác? Về sau cần biết được mình nên hỏi cái gì.” Kiều Trăn Trănn nhìn tài xế đã làm việc ở Kiều gia 10 năm, nói chuyện không chút lưu tình.
Nếu cô nhớ không lầm,mẹ cô vẫn luôn quyết định việc của lái xe, mẹ cô cũng là người phát tiền lương.
Nhưng mà người này không những không biết vì có ân huệ mà báo đáp, còn giúp Kiều Kiến giấu diếm mẹ cô chuyện ông ta có tình nhân, rất nhiều lần cô phát hiện manh mối, đều là ông ta tìm cách giúp đỡ tình nhân của Kiều Kiến, hoàn toàn đứng về phía hai mẹ con tiểu tam Triệu Luyến Kiều
Một con người vong ân bội nghĩa
Tài xế nhìn cô tâm tình không tốt, không dám nhiều chuyện nữa, khởi động xe đi về phía trước.
Kiều Trăn Trănim lặng nhìn Trì Thâm ngày càng xa, khi đi qua ngã rẽ, bóng dáng của Trì Thâm bỗng nhiên biến mất.
Kiều Trăn Trăn đột nhiên nói.
“Dừng xe.”
Tài xế vội vàng dừng xe lại.
Kiều Trăn Trăn từ trong xe đi xuống, ở ngoài xe nói với ông: “Tôi còn có việc, bác về trước đi “
“Tốt!” Mắt tài xế sáng