Gió ngoài trời về đêm như những kẻ táo tợn thi nhau sa sầm và cánh cửa khiến Hạ Vy không tài nào chìm vào giấc ngủ được, cô với tay lấy cái điện thoại xem đồng hồ, bây giờ mới là hai giờ đêm, giấc ngủ không sâu khiến cô mệt mỏi cựa mình ngồi dậy, Hạ Vy chạy đến đóng chặt cánh cửa, khi cô định quay lại giường mới phát hiện Mạc Cao Kì đã biến mất tăm hơi, trời tối lẫn chiếc gối ôm bên cạnh làm cô lầm tưởng rằng hắn vẫn đang say giấc ngủ bên mình.
Cô dáo dác nhìn quanh phòng lẫn nhà vệ sinh, giờ này mà hắn còn làm gì cơ chứ ?
Nghĩ bụng cô liền đi xuống tầng, Hạ Vy vừa bước đến, những chiếc đèn hồng ngoại bật lên chiếu sáng con đường.
Nghe tiếng bước chân ngoài sảnh vang lên, Hạ Vy liền nấp mình sau cánh cửa.
Cô thấy Lạc Du cầm một chiếc nến, cô ta nhìn quanh ngoài cửa một lần nữa rồi mới bước vào thư phòng của Cao Kì.
Hạ Vy nhíu mày, cô rón rén, bước tới, áp tai vào cánh cửa nhưng lại chẳng nghe được một thứ âm thanh gì.
Nghĩ rồi cô liền cúi xuống, qua khe dưới cửa thấy ánh sáng nến đang xa dần xa dần.
Chẳng còn cách nào khác, Hạ Vy đành liều một phen mở cửa, chầm chậm chầm chậm từng chút một, cô len người rồi nhanh chóng đóng cửa lại, Hạ Vy ẩn mình sau tường, cô vừa ngó đầu liền bị một phen toán loạn.
Cô thấy Lạc Du đang đi về phía mình, cầu trời là cô ấy không phát hiện ra Hạ Vy ở đây.
Ông trời như nghe được tiếng lòng, hóa ra Lạc Du đi tới đây là để bật đèn xông tinh dầu lên, tiếng lách cách va đập của thủy tinh rồi sao đó là truyền tới một mùi hương nhè nhẹ.
Hạ Vy hít một hơi, mùi hương này thật dễ chịu, nó không quá thơm chỉ có cảm giác nếu ngửi vào rồi, đầu óc sẽ vô cùng nhẹ nhõm.
- Cảm ơn cô, Lạc Du.
- không sao đây là bổn phận của tôi.
- Nhưng ...!cô đã đổi mùi của tinh dầu sao.
- Đúng rồi, tôi nghĩ mùi này sẽ giúp cậu cảm thấy dễ ngủ hơn.
- Phải rồi, mùi này nhẹ hơn mùi lúc trước cô dùng.
Hạ Vy nghe tiếng Mạc Cao Kì hơi khản, cô nắm lấy váy mình, cảm nhận một khoảng lặng ngay sau đó, Lạc Du, nếu nghe sẽ cảm giác như cô ấy đã làm giúp việc cho gia đình này từ lâu rồi, hơn nữa nghe nói, có thể người kế nhiệm quản gia quản lí công việc của ngồi nhà này sẽ là cô ấy.
Mải mê suy nghe, cô không hề phát hiện rằng Lạc Du đã nhìn thấy mình.
Ngay khi bắt gặp cái ánh nhìn chằm chằm của Lạc Du, Hạ trợn tròn mắt, lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Thế nhưng trái với dáng vẻ rập rình của Hạ Vy, kể cả trông thấy cô thì Lạc Du cũng không hề có biểu cảm bất ngờ như thể cô ta biết chắc chắn Hạ Vy đang ở đây vậy.
Lạc Du nhìn Hạ Vy không chớp mắt cô ta đột nhiên cất tiếng lên hỏi.
- Những người đưa Tiêu Cung về vừa gọi điện báo cho tôi.
- Ta đã nghe rồi.
- Cậu chủ định giải quyết thế nào ạ ?
Vừa nghe thấy cái tên Tiêu Cung, Hạ Vy liền đứng đối diện với Lạc Du, cô biết Lạc Du cố tình muốn cô nghe thấy điều gì đó, mặc dù cô không hiểu câu chuyện ẩn sau cuộc trò chuyện của họ là gì.
Mạc Cao Kì không hề trả lời câu hỏi kia của Lạc Du nhưng cô đã nghe thấy một tiếng thở dài từ hắn.
Chuyện gì đây ? Lát sau Lạc Du lại lên tiếng.
- Nếu muốn giải quyết, phương án đưa cô Hạ Vy ra nước ngoài cũng không phải là tệ.
Nước ngoài ? Ai ra nước ngoài ?
Hạ Vy trừng mắt.
Từ lúc gặp Lạc Du cô đã cảm nhận người phụ nữ này không hề đơn giản rồi nhưng không ngờ.
Đằng sau Cao Kì, cô ta chính là tai mắt trong cái nhà này.
Lạc Du hơi nghiêng đầu nhìn Hạ Vy, cô ta vẫn không hề thay đổi cái biểu cảm giống như là đang quan sát thật kĩ để toan tính cái gì đó.
Hạ Vy định đi ra ngoài, nhưng Lạc Du lại cầm chặt tay cô lại.
- Cậu chủ Mạc Cao Kì, nếu như cậu không quyết định nhanh, cậu nhất định sẽ tuột mất cơ hội của mình, nếu như đã chọn, phải chọn cho tới cùng, hời hợt không quyết đoán chính là rắc rối của mọi chuyện, cứ như một mắt xích,